watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6913 Lượt

nào đây?

Cô do dự nhìn Lam Tịnh Vũ không biết quyết định thế nào. Ánh nắng vàng rực chiếu lên khuôn mặt anh, mắt anh phản chiếu một tia sáng óng ánh.

Dưới bầu trời xanh mây trắng, ánh mắt của bọn họ kết thành một sợi dây mờ mờ ảo ảo.

Có lẽ, anh ta cũng đang nghĩ phải nói gì với cô! Trong đầu cô bỗng tràn ngập dòng suy nghĩ như vậy.

Cô chỉnh lại quần áo, cuối cùng cũng đủ dũng khí để bước lên phía trước, cười tươi như hoa nói: “Xin chào”.

“Cô…” Lam Tịnh Vũ đứng ngây ra nhìn chăm chăm vào cái kẹp tóc hình bông hoa tuyết đang ánh lên màu sáng bạc trên mái tóc đen của Hạ Nặc Kỳ, đôi mắt trong veo hiện lên ánh nhìn khó hiểu.

“Cô là cô gái vừa nãy ở trong hội trường à?” Vẻ mặt anh hơi lạnh lùng, hướng ánh nhìn ra xa, “Tại sao cô đi theo tôi?”

Giọng anh ta rất lạnh nhạt, nhưng cũng khiến cho Hạ Nặc Kỳ giật mình, đột nhiên cô cảm thấy trong đầu mình là một vùng trắng xóa.

Hạ Nặc Kỳ hít một hơi thật sâu, nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt mênh mang đong đầy một thứ ánh sáng thuần khiết e lệ như ánh trăng, “Tôi đến là vì muốn… nói xin lỗi anh, lúc nãy, tôi quá bối rối, vì tôi cảm thấy rất tò mò, tại sao lại có người đeo một dây thánh giá thạch anh như vậy? Anh không thấy lạ sao?”.

“Kì lạ ư?”

Đôi môi mỏng của Lam Tịnh Vũ hơi mấp máy, tay khẽ chạm vào cây thánh giá thạch anh ở trước ngực, sau đó ánh mắt dán vào chiếc kẹp tóc hoa tuyết trên đầu của cô: “Đúng là rất kì lạ!”.

Một lọn tóc đen sẫm bị gió thổi tung bay vào vầng trán rộng của anh ta, che khuất đi đôi mắt dài hẹp xa xăm. Ánh mắt anh ta ẩn chứa sự lạnh lùng, xa cách, nhưng, giọng của anh ta ấm áp như cơn gió nhẹ hiền hòa: “Chiếc dây chuyền này có thể ánh lên màu của tuyết, và chiếc kẹp tóc này của cô… tất nhiên cũng có thể ánh lên màu sắc đó, giống như một bông hoa tuyết óng ánh.”

Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc, nhẹ nhàng sờ lên chiếc kẹp tóc đang chiếu lên ánh sáng óng ánh, cô không nói gì. Ánh mắt cô nhìn về phía vạt trời màu xanh phía sau anh ta. Bầu trời trong vắt, không một gợn mây.

Hạ Nặc Kỳ mím chặt môi, cho đến khi đôi môi yêu kiều của cô tái nhợt cả đi, cô mới mở miệng, thở một hơi nhè nhẹ.

Có lẽ người khác chắc sẽ không hiểu, nhưng cô hiểu rất rõ, cô biết đến từng chi tiết những chuyện giữa anh ta và Vân Phi, từng lời thề hẹn.Hình ảnh quen thuộc thoắt cái hiện ra ngay trước mắt cô, hoảng hốt hỏi, dường như cô nghe thấy tiếng của Vân Phi văng vẳng bên tai…

“Vân Phi, cái kẹp hình bông hoa tuyết của cậu đẹp quá…”

“Cậu thích không? Vậy tớ tặng nó cho cậu nhé…”

“Như thế không được đâu…”

“Không sao đâu, vốn dĩ chiếc kẹp hoa tuyết này có ý nghĩa là để canh giữ cho tình yêu, sau khi tớ tặng nó cho cậu, hi vọng cậu sẽ thích Vũ giống như là thích chiếc kẹp tóc hoa tuyết này, chăm sóc Vũ cũng giống như cẩn thận bảo vệ chiếc kẹp tóc hoa tuyết này, cậu ở bên Vũ không rời cũng giống như ngày đêm cậu kẹp chiếc kẹp tóc hoa tuyết này… xin cậu thay tớ yêu anh ấy, bảo vệ anh ấy, không bao giờ rờixa anh ấy… mãi mãi…”

Dưới ánh mặt trời chói lọi, Hạ Nặc Kỳ ngửa đầu lên, cho ánh mặt trời chảy dài trên mái tóc, gợi lại bao hồi ức của cô.

Cô nhè nhẹ vuốt chiếc kẹp hoa tuyết đang cài trên mái tóc, âm thanh mềm mại như một cánh hoa mịn: “Những bông hoa tuyết óng ánh sẽ tồn tại mãi mãi, dù miếng thánh giá bằng thạch anh này không óng ánh như tuyết không đẹp như chiếc kẹp hoa tuyết kia… những bông hoa tuyết long lanh luôn ở trong tim cậu, mãi mãi không bao giờ biến mất!”

Tiếng nói vừa trong trẻo vừa mạnh mẽ cứ vang lên bên tai cô, ánh mắt của cô còn sáng hơn cả chiếc kẹp hoa tuyết đang cài trên mái tóc.

Lam Tịnh Vũ đứng tần ngần, chớp mắt nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa u sầu bỗng trở nên rạng rỡ. Anh ta mỉm cuời, lẩm bẩm nhắc lại câu nói của cô: “Mãi mãi không bao giờ biến mất?”.

Ánh nắng như dát vàng nhảy nhót trượt xuống, rơi trên thân hình cao to của anh, cây thánh giá thạch anh trên cổ anh, chiếu ra ánh sáng óng ánh rực rỡ.

“Ồ” Hạ Nặc Kỳ gật đầu chắc nịch. Dưới bầu trời xanh như màu lá, khuôn mặt thanh tú của cô ngẩng lên, ánh mắt cô dường như trở nên tinh anh hơn.

Trên khuôn mặt nho nhã khôi ngô của Lam Tịnh Vũ xuất hiện một nụ cười đẹp như đóa hoa rực rỡ dưới trời mùa đông mê hoặc lòng người.

Ánh mắt của hai người gặp nhau trong khoảng không, không khí dường như đóng băng, trầm mặc tĩnh lặng trôi qua. Những tia nắng chói chang lọt qua tán lá cây màu xanh đọng thành những hạt vàng, Lam Tịnh Vũ mỉm cười, đôi mắt sáng rực lên.

Hạ Nặc Kỳ lặng lẽ nhìn Lam Tịnh Vũ, trong khoảng thời gian rất ngắn đó, cô cho rằng Lam Tịnh Vũ sẽ có rất nhiều điều muốn nói với cô.

Nhưng, hai người cứ yên lặng như vậy nhìn nhau một lát, Lam Tịnh Vũ nhìn gương mặt trong sáng như tuyết của Hạ Nặc Kỳ, nhẹ nhàng nói ra một câu: “Tạm biệt”.

“Gì cơ?” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc lắc đầu, đôi mắt đầy sự thất vọng.

Chỉ như vậy thôi sao? Cô không muốn nói lời từ biệt, cô còn rất nhiều, rất nhiều điều muốn nói!

Nhưng, Lam Tịnh Vũ đã đút hai tay vào túi quần, chầm chậm đi về phía kí túc xá của trường, con dê nhỏ cũng nhanh nhẹn ngồi dậy, ngoan nhoãn đi theo sau anh.

Không một chút do dự, Hạ Nặc Kỳ lại một lần nữa đuổi theo anh!

Có thể nói lúc đầu vì thực hiện ước hẹn với Vân Phi nên cô mới đến tìm Lam Tịnh Vũ, nhưng, chỉ vừa gặp Lam Tịnh Vũ trong chốc lát, Hạ Nặc Kỳ lại không do dự để tiếp cận anh ta. Không biết vì sao, từ lúc gặp Lam Tịnh Vũ, giống như có lực vô hình nào đó xúi giục cô, lôi kéo cô, từng chút, từng chút một gần lại với Lam Tịnh Vũ.

Lần này, Hạ Nặc Kỳ không dám mạo muội bước lên phía trước nữa, vì cô không biết phải bắt chuyện thế nào, phải nói những gì. Cô chỉ muốn âm thầm đi theo sau anh ta, cứ thế mà đi, không nghĩ đến cái gì khác.

05

Bọn họ cứ người trước người sau đi như vậy, đến lúc đi đến kí túc xá trường Eton.

Lúc này, người quản lí kí túc xá đã hoàn thành xong sổ ghi chép công việc hàng ngày, mãn nguyện cười sảng khoái, nhưng khi vừa ngẩng đầu lên lại bắt gặp Lam Tịnh Vũ, lập tức xị mặt ra, bực tức đứng lên, mặt hằm hằm bước về phía Lam Tịnh Vũ: “Trường học quy định, trong kí túc xá không được nuôi động vật, đặc biệt là dê! Tôi đã nói với cậu cả tháng nay rồi, sao cậu không thay đổi!”.

“Vậy sao?” Lam Tịnh Vũ lạnh lùng nhìn ông ta, cây thánh giá trước ngực cũng nháy lên ánh sáng lạnh băng.

“Điều này thì cháu biết” mắt anh ta vẫn lạnh lùng, “chú đã nói với cháu rất nhiều lần rồi, không nhất thiết phải như cái máy ghi âm mỗi ngày nhai đi nhai lại những câu giống hệt nhau thế đâu.”

“Cậu!” người quản lí kí túc xá tức giận nói, “Vậy sao cậu còn vi phạm quy định, đừng tự cho rằng mình biết đua xe mà được nhận đặc quyền, trong mắt của tôi thì ai cũng như ai!”.

Lam Tịnh Vũ lắc đầu nhè nhẹ: “Nhưng, nếu như không có con dê, cháu không biết phải sống trong kí túc xá thế nào”.

“Làm gì có ai dựa vào dê mà sống chứ? Không phải cậu đang đùa tôi đấy chứ? Thật là hài hước!” Sắc mặt của người quản lý ký túc xá càng trở nên khó coi.

Hạ Nặc Kỳ mắt nhìn chằm chằm vào mọi thứ, cô dường như có thể cảm thấy sau khi Lam Tịnh Vũ nghe thấy câu này, bao trùm toàn cơ thể anh ta là một sự cô độc đến xót xa.

Người quản lý ký túc xá vẫn thao thao bất tuyệt, thậm chí còn lấy “Bản quy tắc quản lý ký túc xá” ra đọc một hồi: “Lam Tịnh Vũ! Cậu không những vi phạm điều thứ nhất của “Bản quy tắc quản lý ký túc xá” đó là trong ký túc xá nghiêm cấm nuôi thú cưng, mà còn vi phạm điều thứ mười hai – đưa nữ sinh vào khu ký túc xá của nam sinh!”

Người quản lý ký túc xá đọc xong, liền nhìn con dê đáng thương bằng một vẻ mặt giận dữ, sau đó mau chóng hướng tầm mắt về phía Hạ Nặc Kỳ.

“Cháu ư?” Hạ Nặc Kỳ lắc đầu, “Không phải anh ta đưa cháu đến, là cháu tự đến, bác đừng trách anh ấy.”

“Cũng như nhau cả thôi! Dù sao thì cô vẫn ở sau anh ta.” Người quản lý ký túc xá thật vô lý.

“Dường như là…” Hạ Nặc Kỳ lắc đầu một cách thất vọng, đúng là cô đang ở đằng sau Lam Tịnh Vũ?

Không ngờ điều đó sẽ gây thêm phiền phức cho anh ta, nhưng Lam Tịnh Vũ không hề nói gì, không hề trách cứ gì cô, thậm chí đến một ánh mắt trách móc cũng không. Anh ta chỉ không nhìn cô.

Trong lòng Hạ Nặc Kỳ thấy bất an liền nói: “Lam Tịnh Vũ, thật sự xin lỗi…”

Lam Tịnh Vũ vẫn không nhìn cô, khom lưng xoa xoa vào con dê ở bên cạnh, trong ánh mắt trìu mến đó dường như có chút nước. Đợi đến khi con dê không còn vẻ sợ sệt như lúc trước, anh ta mới đứng thẳng người, vẻ mặt lạnh lùng đối diện với sự phẫn nộ của người quản lý ký túc xá, phát ra một giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa lạnh lùng: “Bác nói hết chưa?”

Một nụ cười thoảng qua khuôn mặt anh ta: “Nếu đã nói xong, tôi có thể về kí túc rồi chứ?”

Nói xong, anh ta không đợi phản ứng của người quản lý ký túc xá liền rảo bước dứt khoát về phía ký túc xá nam. Con dê bé nhỏ cun cút theo sau, một tấc cũng không rời, ngoan ngoãn nghe lời như một con chó săn đã được huấn luyện trong một thời gian dài.

“Lam Tịnh Vũ! Cậu… Cậu thật là một thằng nhãi khó ưa! Cậu có thái độ gì vậy?” Thân hình béo ú của người quản lý ký túc xá – giận đến mức

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT