watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9216 Lượt

Anh tha cho tôi đi, bao nhiêu người đến đây đều chạy mất dép, có thể tìm được người cho anh là tốt lắm rồi.”

Người đàn ông đuối lý gãi gãi đầu, phất phất tay, Từ Hạo được đại xá chạy vù ra ngoài. Sau khi Từ Hạo rời đi, anh ta quay đầu lại, ánh mắt sắc bén nhìn Cố Tiểu Khanh chằm chặp một lúc rồi mới mở miệng hỏi: “Cô biết làm gì?”

“Tôi biết vẽ thiết kế, gửi fax, đánh tài liệu, sửa văn bản, à, ngoài ra tôi còn biết lái xe!”

Anh ta cuối cùng cũng nở nụ cười: “Rất tốt. Cô là người thành phố phải không?”

“Dạ đúng ạ.”

“Ok, như vậy đi, tôi là Trương Diệu Dương, chủ ở đây, người ngoài kia tên Từ Hạo. Chỗ chúng tôi bao cơm, còn nơi ở cô tự thu xếp. Lương căn bản một ngày rưỡi, tiền thưởng trích phần trăm, trong trường hợp cô hoàn thành toàn bộ công trình thì sẽ được tính thêm. Cô xem nếu có thể thì đi làm sớm.”

Cố Tiểu Khanh vui sướng gật đầu đồng ý không do dự.

Thấy cô hồ hởi đáp ứng, Trương Diệu Dương lại nhìn cô thêm một chặp rồi nói: “Vậy đi, bây giờ cô ra ngoài giúp Từ Hạo chuẩn bị tài liệu, trước mắt cứ thế đã.”

Thế là qua bao tháng ngày cố chấp tìm kiếm, Cố Tiểu Khanh chính thức có được việc làm đầu tiên, tuy rằng tiền lương thấp, không bằng lái xe cho ba cô nửa tháng, còn đãi ngộ…thôi, quên đi. Ở đây nhìn bên ngoài sơ sài nhưng là một công ty kiến trúc đích thực, cô không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần đúng ngành học. Duy nhất điểm ấy đã dư sức làm cô thỏa mãn, tất cả những vấn đề khác tạm thời không cần quan tâm.

Lúc Cố Tiểu Khanh đi ra, Từ Hạo đang ngồi trước máy tính gõ lọc cọc.

Cố Tiểu Khanh tiến tới bên cạnh Từ Hạo, nói: “Anh Từ, sếp nói tôi qua đây giúp anh.”

Từ Hạo ngẩng đầu nhìn cô nhếch miệng cười: “Tốt quá, trước hết cô giúp tôi gõ lại hồ sơ dự thầu này, sau đó nhập tất cả những số liệu này vào máy tính.” Vừa dứt lời, anh ta đứng lên lấy cặp hồ sơ đưa cho Cố Tiểu Khanh rồi để cô tự xoay xở, còn mình nhanh chóng chạy đến một máy tính khác.

Cố Tiểu Khanh mở cặp hồ sơ ra xem, bên trong chứa tài liệu về các công ty bất động sản, ngoài ra nội dung tài liệu còn đề cập đến một số tiêu chuẩn và qui định liên quan, sơ sơ hơn hai mươi trang giấy. Cô nhìn đồng hồ, tình hình này không thể hoàn thành chỉ trong hôm nay. Cố Tiểu Khanh âm thầm thở dài ngồi xuống, tự động viên mình: “Chỉ mới bắt đầu thôi, không tốt lắm nhưng dù gì vẫn là bước đầu tiên.”

Cả ngày này, Cố Tiểu Khanh cắm mặt cắm đầu gõ chữ trước máy tính, giữa trưa có người đưa cơm hộp đến, cô đứng dậy ăn qua quýt vài muỗng rồi quay trở về tiếp tục miệt mài làm việc. May mắn là buổi chiều cô còn nhớ gọi điện báo cho lái xe ca tối đổi địa điểm giao xe. Vì mọi ngày chỉ giao xe một chỗ cố định nên Cố Tiểu Khanh bị tài xế nọ càu nhàu một thôi một hồi, cô phải xin lỗi rối rít qua điện thoại mới có thể dàn xếp sự tình ổn thỏa.

Năm giờ chiều, Từ Hạo cầm xấp bản vẽ, nhìn gian phòng bên trong hô to: “Tôi đi đây!” Sau đó, anh ta đóng rầm cửa ra về.

Cố Tiểu Khanh ngoái đầu nhìn, không có tiếng trả lời. Cô nghe Trương Diệu Dương ở bên trong liên tục gọi điện thoại suốt từ sáng, nhưng bây giờ lại hoàn toàn im lặng. Cô nhìn xung quanh, đủ loại dụng cụ làm việc chất đầy ngổn ngang nhưng văn phòng không một bóng người, chỉ mình cô trơ trọi. Cô khe khẽ thở ra rồi tiếp tục công cuộc gõ chữ.

Trời càng lúc càng tối, Cố Tiểu Khanh không để ý đến thời gian nữa, cô cố gắng tập trung tinh thần, hai tay gõ thoăn thoắt trên bàn phím.

Khi bước ra từ phòng làm việc, Trương Diệu Dương thấy Cố Tiểu Khanh hồn vía đều đặt hết vào máy tính. Anh hoàn toàn chắc chắn Cố Tiểu Khanh chưa về. Sở dĩ anh không lên tiếng là vì còn một số việc chưa làm xong, ngoài ra cũng muốn thử xem trình độ Cố Tiểu Khanh đến đâu. Kết quả, âm thanh gõ bàn phím bên ngoài vẫn vang lên đều đều, chưa giây phút nào ngưng. Đối với cô nhân viên mới này, Trương Diệu Dương thật sự rất hài lòng.

Trương Diệu Dương đi đến phía sau Cố Tiểu Khanh hỏi: “Sao cô còn chưa về?”

Cố Tiểu Khanh giật bắn người, cô ngoảnh lại nhìn Trương Diệu Dương đứng đằng sau, gãi đầu: “Anh chưa nói khi nào hết giờ làm.”

Trương Diệu Dương cười nói: “Nếu tôi không nói, chẳng lẽ cô không bao giờ về à?”

Cố Tiểu Khanh xấu hổ cười cười.

Trương Diệu Dương gõ gõ mặt bàn: “Tắt máy đi, hết giờ làm rồi.”

Cố Tiểu Khanh tắt máy tính, vội vàng dọn sơ mặt bàn rồi tắt đèn đi ra cửa. Trương Diệu Dương đứng chờ cô, hai người im lặng đi song song, xuyên qua hành lang tối tăm xuống lầu.

Đến dưới lầu, Trương Diệu Dương hỏi Cố Tiểu Khanh: “Cô định về thế nào?”

“Tôi ngồi xe buýt.” Cố Tiểu Khanh trả lời tỉnh rụi.

Trương Diệu Dương cười nói: “Sắp mười giờ rồi, làm sao còn xe buýt. Đi thôi, tôi đưa cô về.” Nói đoạn anh đi thẳng ra bãi đậu xe.

Xe của Trương Diệu Dương là một chiếc Jeep kiểu cũ, có lẽ đã chạy lâu năm, thân xe có vài vết trầy xướt, cả chiếc xe thoạt nhìn bẩn bẩn, Cố Tiểu Khanh ngồi vào còn ngửi được mùi xăng nồng nặc.

Sau khi yên vị trên xe, cô nói địa chỉ nhà, Trương Diệu Dương gật đầu khởi động xe chạy đi. Hai người không nói gì suốt đoạn đường.

Về đến nhà, Cố Tiểu Khanh bước xuống rồi quay lại nói với Trương Diệu Dương bên kia xe: “Cám ơn anh.”

Trương Diệu Dương nói: “Ngày mai cô hãy đem sơ yếu lý lịch đến công ty.”

“Dạ.” Cố Tiểu Khanh trả lời.

“Được rồi, vậy cô về nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai nhớ đừng đến trễ.” Trương Diệu Dương dặn dò xong lập tức lái xe đi.

Nhìn chiếc xe nhỏ dần, bả vai Cố Tiểu Khanh cuối cùng cũng sụp xuống, cô chậm chạp lê từng bước vào nhà. Lúc này Trương Diệu Dương vừa lái xe vừa nghĩ: “Cô bé này không ra vẻ đạo đức giả, tốt.”

Chương 8

Kể từ ngày đó, Cố Tiểu Khanh chính thức “bước ra đời”, trở thành con người mới của xã hội hiện đại. Cô làm việc trong một công ty be bé, cầm trong tay tấm danh thiếp in chức vụ “kiến trúc sư” hẳn hoi nhưng có thể tự suy ra thành “nhân viên chạy việc”.

Hàng ngày Cố Tiểu Khanh tất tả như con thoi, từ gửi fax, đóng dấu, photo tài liệu, tiếp điện thoại; cho tới đi ngân hàng; đến sở thuế đóng thuế, sang tên. Gọi là “nhân viên chạy việc” vẫn còn oai, bởi quanh đi quẩn lại rốt cuộc, văn phòng bụi bặm – cô quét, thuốc lá của Trương Diệu Dương hết – cô mua, thậm chí quần áo của anh cũng đích thân cô đưa đi giặt.

Cố Tiểu Khanh đi làm hơn một tháng không thấy công ty nhận vào hợp đồng nào. Trong khi đó,Từ Hạo ngày ngày đều cặm cụi vẽ vời trên máy tính, sau này cô mới biết anh ta có mối làm ăn riêng. Trước hành vi đánh lẻ trắng trợn này, Cố Tiểu Khanh không tài nào lý giải được. Dĩ nhiên người ta có lý do chính đáng: “Biết sao được, tôi còn phải kiếm tiền để sống nữa chứ. Trương Diệu Dương với tôi là anh em nên tôi chỉ ở đây giúp anh ấy, không lấy tiền lương.” Cố Tiểu Khanh nghe xong nín thinh, cảm thấy thật sự lo lắng cho tương lai của công ty. Cô không muốn nó bị sụp đổ chút nào, nói gì thì nói, cho dù nó có bé bằng ngón tay, có lộn xộn không quy củ đi chăng nữa, chí ít nó cũng là công việc đầu tiên của cô.

Trong lúc Cố Tiểu Khanh mỗi ngày lo sợ không biết khi nào tai họa ập đến thì một hôm Trương Diệu Dương vừa từ bên ngoài trở về đã đi thẳng đến trước mặt Cố Tiểu Khanh, hỏi: “Cố Tiểu Khanh, cô biết uống rượu không?”

Cố Tiểu Khanh đang photo tài liệu bị hỏi đột ngột không kịp phản ứng. Cô định thần một lúc mới nói: “Biết uống ạ.” Ai mà không biết uống rượu, vấn đề là uống nhiều hay ít.

“Có thể uống bao nhiêu?” Trương Diệu Dương hỏi tiếp.

“Dạ khoảng hai chai.”

Trương Diệu Dương liền cau mày, anh tần ngần một chút rồi nói: “Cũng được, cô chuẩn bị đi, ngày mai đi công tác với tôi.” Nói xong thì anh đi vào phòng làm việc.

“Dạ? Đi đâu ạ?” Cố Tiểu Khanh ở phía sau hỏi với theo.

“Sơn Đông.” Trương Diệu Dương không ngoảnh lại, vừa đi vừa đáp cụt ngủn.

Cố Tiểu Khanh cùng Trương Diệu Dương hai người trai chưa vợ gái chưa chồng lần đầu tiên đi công tác với nhau, điều này dễ gợi cho người ta ít nhiều liên tưởng đến một số tình huống lãng mạn. Họ đi bằng xe lửa, điều duy nhất an ủi Cố Tiểu Khanh chính là Trương Diệu Dương mua vé nằm, như vậy trong chuyến đi kéo dài mười tám giờ đồng hồ đằng đẵng cô ít nhất còn có chỗ ngủ.

Hôm xuất phát họ tập hợp ở công ty trước, sau đó đi chiếc Jeep của Trương Diệu Dương đến nhà ga. Trung Quốc đất chật người đông, nhà ga chưa bao giờ hết cảnh chen lấn chật chội. Điều thuận lợi là hành lý hai người không cồng kềnh, quần áo mang theo gọn nhẹ, cho nên dễ dàng lên tàu và tìm được chỗ ngồi.

Vé tàu loại giường hai tầng trên dưới, Trương Diệu Dương ném hành lý của mình lên giường dưới rồi hất cằm nói: “Chỗ của cô ở trên.” Nói rồi anh liền lấy máy tính xách tay ra làm việc, không để ý đến Cố Tiểu Khanh.

Cố Tiểu Khanh không có gì phàn nàn đối với kiểu đối đãi này của Trương Diệu Dương. Anh không bắt ngồi ghế cứng cô đã cảm ơn ông Trời lắm rồi. Cô lặng lẽ đặt hành lý lên giường rồi ngoan ngoãn trèo lên.

Rõ ràng Trương Diệu Dương đàn áp Cố Tiểu Khanh mãi đã thành thói quen, thế nhưng mỗi lần chỉ bảo cô điều gì anh vừa nghiêm khắc lại vừa hòa nhã.

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT