watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9218 Lượt

Khanh tất bật từ sáng đến tối. Công ty của Trương Diệu Dương đã qua cái thời còn nằm lọt thỏm trong khu phố cũ kỹ với bộ dáng bần hàn, túng quẫn.

Bây giờ Trương Diệu Dương đã đổi tên công ty thành “Công ty Thiết kế và Kiến trúc – Hưng Thành Studio”, địa điểm dời từ phố cổ sang Thành Nam, văn phòng làm việc từ hai người nay đã phát triển lên đến hơn bốn mươi nhân viên, nghiễm nhiên trở thành một doanh nghiệp cỡ trung.

Cố Tiểu Khanh bây giờ là trưởng bộ phận thiết kế có hơn mười nhà thiết kế dưới quyền, hiện thời doanh số nghiệp vụ bộ phận cô đạt được tốt nhất trong quý này. Cô bận rộn đến khi trời tối mịt mới về nhà, đang mê man thì điện thoại gọi đến phá vỡ giấc ngủ.

Cố Tiểu Khanh trở mình, vùi đầu vào nệm, điện thoại vẫn ngoan cố vang lên. Cô miễn cưỡng ngồi dậy, lấy tay vuốt mặt rồi mở điện thoại.

Âm thanh trong điện thoại ồn ào hỗn tạp, một giọng nam dễ nghe cất lên: “Cô là Cố Tiểu Khanh phải không?”

“Tôi đây, có chuyện gì không?”

“Trương Diệu Dương ở chỗ tôi say túy lúy rồi, cô đến đón anh ta đi.”

“Anh ấy đang ở đâu?”

“Ngân Sắc Đế Quốc, đường Nghênh Tân, cô tới là thấy liền.”

“Được, tôi biết rồi, nửa tiếng nữa tôi đến.”

Kết thúc cuộc điện thoại, Cố Tiểu Khanh bình tĩnh cúp máy, thở dài xuống giường thay quần áo. Thật tình không đếm xuể đây là lần thứ mấy đi đón Trương Diệu Dương ở quán bar.

Mọi người đều nói dạo này sếp xem nhân viên nam nữ như nhau, mà nhân viên nam có khi còn bị sếp bóc lột như trâu bò. Cố Tiểu Khanh không biết Trương Diệu Dương có bóc lột nhân viên nam như trâu bò hay không, chỉ thấy anh đang vắt kiệt sức lực của chính bản thân mình. Mấy năm nay Trương Diệu Dương đã kéo về nhiều case nhỏ cho công ty nhờ vào những cơn say mèm như vậy. Những ngày công ty còn tập tễnh bước đi, đôi khi cô vẫn cùng Trương Diệu Dương đi uống rượu xã giao, thời buổi bây giờ chuyện đàm phán kinh doanh phải nằm gục trên bàn rượu mới thành công. Tôi luyện vài năm, thế giới rượu bia đã trở nên quen thuộc với cô.

Cố Tiểu Khanh tìm thấy chìa khóa xe trên tủ giày, nghĩ đến công việc ngày mai không tránh khỏi thầm thở dài. Cô cố cắn răng giữ tinh thần rồi mở cửa phòng rời đi.

Đọc tiếp : Hẹn Gặp Lại Em Sẽ Chung Tình – Chương 9

Chương 9

Hai giờ sáng, Cố Tiểu Khanh lái chiếc Buick phóng như bay trên con đường thênh thang vắng lặng. Hôm nay cô mượn chiếc xe này của Trương Diệu Dương để đi công trường. Tình hình công ty tuy đã có chút khởi sắc, nhưng khách

quan mà nói, chỉ giống như căn nhà mới dựng được phần khung, để trở thành một căn nhà toàn vẹn còn cần rất nhiều thời gian và công sức. Vì thế Trương Diệu Dương chưa thể được xem như những-người-có- tiền-thật-sự.

Cô chạy xe dọc theo đường Nghênh Tân, chẳng mấy chốc “Ngân Sắc Đế Quốc” đã hiện ra trong tầm mắt. Đó là một quán bar rất quy mô, tấm bảng hiệu màu bạc hoành tráng sáng ngời trong đêm.

Ngay khi nhìn thấy bãi đậu xe vắng ngắt, Cố Tiểu Khanh đã linh cảm được chuyện chẳng lành. Cô vừa đẩy cửa bước vào, lập tức giật thót trước tình hình đang diễn ra trong quán. Cảnh tượng đó hoàn toàn xa lạ so với cuộc sống đời thường đơn giản của Cố Tiểu Khanh. Trước mắt cô là một đám đàn ông đang kéo bè kéo lũ đấm đá, vật lộn, náo loạn toàn bộ đại sảnh. Không khí đặc quánh mùi máu me và bạo lực, bình rượu và thanh sắt không ngừng đập vào nhau vang lên âm thanh loảng xoảng, nát vụn.

Cô cố trấn tĩnh, lấy điện thoại đi động bấm số của Trương Diệu Dương, kê điện thoại vào sát lỗ tai, khom người mở cửa, lách qua khe hở nhỏ ra ngoài. Cô men theo bức tường dò dẫm từng bước nương theo bóng tối nhờ nhờ. Những người bên trong hiện giờ còn đang hung hăn đánh đấm đỏ mặt tía tai, dù cho có người nhìn thấy cô cũng không ai rảnh rang đi kiếm chuyện với một cô gái.

Chờ đợi hơn mười hồi chuông cuối cùng đã kết nối được với điện thoại của Trương Diệu Dương. Cố Tiểu Khanh phấn chấn không kịp thở, nghe thấy một giọng nam trả lời: “Cô đang ở trong quán?”

Cố Tiểu Khanh thấp giọng hỏi: “Trương Diệu Dương ở đâu?”

“Quầy bar.”

Cố Tiểu Khanh nhìn quanh quất tìm vị trí. Thật may, từ chỗ cô đang đứng đi đến đó không xa lắm. Cô ngắt máy, cẩn thận đi sang bên kia. Sắp qua đến nơi, bỗng nhiên một chai bia phóng tới trước mặt, may mà cô kịp thời ngồi sụp xuống né tránh theo phản xạ, ‘hung khí’ tức thì đập thẳng vào bức tường trên đỉnh đầu cô, theo sau đó là những mảnh vỡ văng tung tóe.

Cố Tiểu Khanh ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất. Cô không hề kêu một tiếng mà chỉ vỗ vỗ mái tóc để rũ sạch vụn thủy tinh rồi bò tiếp chặng đường dang dở. Sau cùng cô nhìn thấy đôi chân của Trương Diệu Dương bên trong cửa vào quầy bar, gần đó là một anh chàng đang ngồi bệt dưới đất vừa vặn chắn ngang lối đi.

Cố Tiểu Khanh nhìn thoáng qua người kia, không khỏi ngây người. Tướng mạo rất thu hút, khuôn mặt đẹp trai, trên người mặc bộ Âu phục đen tuyền sang trọng. Nếu ở vào một hoàn cảnh khác, có lẽ cô sẽ cho rằng anh ta đang dự yến tiệc. Người nọ dùng ánh mắt nghiền ngẫm quan sát Cố Tiểu Khanh, khóe môi cong lên thành nụ cười bỡn cợt.

Cô chỉ dừng lại vài giây ở người này rồi mau chóng thu hồi ánh nhìn, bò qua hai chân anh ta hướng về phía trước.

Cố Tiểu Khanh tìm được Trương Diệu Dương đang nằm mê man, mặt đẫm máu, mắt nhắm nghiền. Cô cuống cuồng ào đến bên cạnh, đưa tay nâng đầu anh lên.

Người Trương Diệu Dương nồng nặc mùi rượu, máu từ vết thương trên đầu chảy xuống, may là miệng vết thương đã khô nên máu không còn rỉ ra thêm. Cố Tiểu Khanh vỗ nhẹ vào mặt anh rồi lại gọi hai lần Trương Diệu Dương.

Trương Diệu Dương không mở mắt, anh chỉ đáp lại cô bằng những tiếng rên “hừ hừ” yếu ớt thoát ra từ cổ họng. Cố Tiểu Khanh suy xét tình huống hiện tại, quyết định đưa Trương Diệu Dương đến bệnh viện. Cô kéo một cánh tay Trương Diệu Dương quàng qua bả vai mình, bàn tay vòng ngang eo anh, chật vật vực người nằm dưới đất dậy. Mới vừa đứng được một chút, sức nặng đàn ông của anh suýt nữa đã làm cô ngã nhào.

Cô cắn răng khom lưng đẩy Trương Diệu Dương lên, nhưng anh rất cao, cả thân trên úp sấp vào lưng cô còn chân thì buông thõng, kéo lê trên mặt đất. Cố Tiểu Khanh quả thực không biết phải làm sao mới cõng được anh, đành cứ thế kéo ra ngoài.

Cô giữ chặt tay Trương Diệu Dương, ráng sức còng người dịch chuyển. Khi cô đến gần lối vào, người kia “hào hiệp” co chân nhường đường. Sau đó giọng nói cợt nhã vọng tới sau lưng cô: “Người đẹp, một lát đến đón tôi được không? Chân tôi bị thương.”

Cố Tiểu Khanh lặng thinh bước đi. Trương Diệu Dương cao đến hơn một thước tám, trong khi Cố Tiểu Khanh vỏn vẹn một thước sáu mươi lăm. Lê lết dọc theo vách tường ra được đến cổng chính, cô gần như ngạt thở. Đến nước này cô không còn tâm trí để lo lắng đến việc bị người khác phát hiện, chỉ mong có thể sớm thoát khỏi đây rồi lập tức thả Trương Diệu Dương xuống.

Rốt cuộc Cố Tiểu Khanh đã vượt qua chặng đường đáng sợ, an toàn kéo Trương Diệu Dương ra bên ngoài quán bar. Cô tận dụng chút sức lực còn sót lại mở cửa xe rồi đẩy Trương Diệu Dương lên ghế sau. Thu xếp cho anh xong xuôi, cô vịn cửa xe thở hổn hển, hai đầu gối va vào nhau lập cập, bắp chân co giật run rẩy.

Cố Tiểu Khanh cố gắng ổn định hô hấp, sau đó xoay lưng trở lại quán bar. Lần này cô đã có kinh nghiệm hơn so với lần trước nên dễ dàng đến thẳng quầy bar. Anh chàng kia đang ngồi chỗ cũ thấy cô quay về không khỏi giật mình sửng sốt.

Cố Tiểu Khanh ngồi xổm bên cạnh hỏi: “Anh còn đứng lên được không?”

Anh ta cười cười: “Được, cô đỡ tôi chút đi.”

Cố Tiểu Khanh cúi người, anh ta khoát tay lên vai cô, từ từ đứng lên. Trên đường đi, thình lình anh ta hỏi Cố Tiểu Khanh: “Cố Tiểu Khanh, sao cô trở lại vậy?”

Cô nhìn mặt đất đáp: “Bởi vì anh là bạn của sếp tôi.”

Nhìn xuống chỉ thấy đằng sau đầu với mái tóc mềm mại đen huyền, anh ta im lặng mỉm cười.

Cố Tiểu Khanh chạy tới chạy lui hai chuyến, tuy nói thì dông dài, thật ra tất cả chỉ xảy ra trong mười phút. Không bao lâu sau khi ra đến nơi, họ đi được hai bước thì một chiếc BWM vọt tới thắng gấp với tốc độ cực nhanh, phát ra chuỗi âm thanh ma sát sắc bén.

Cố Tiểu Khanh giật mình dừng bước, người bên cạnh nói: “Không có chuyện gì, tìm tôi.”

Cửa mở, một người đàn ông cao lớn từ bên trong nhảy vọt ra ngoài. Anh ta đứng trước mặt họ, lo lắng thốt lên: “Nhị thiếu?”

Anh chàng vẫn vịn vào vai Cố Tiểu Khanh, hỏi: “Anh tôi đâu?”

“Hiện giờ tổng giám đốc Âu không có mặt ở thành phố C, anh ấy nhận được điện thoại của cậu nên bảo tôi tới giúp.” Người đàn ông cao to trả lời.

“Lục Vĩ, anh mang theo bao nhiêu người đến đây?”

“Hai mươi người, đang trên đường đi.”

“Bên kia đã báo cảnh sát, anh mau báo cho họ không cần đến. Anh cũng đi nhanh đi.”

Lục Vĩ chần chừ, nhỏ giọng hỏi: “Vậy ở đây thế nào? Nhị thiếu, cậu còn bị thương.”

Nhị thiếu cười khẩy: “Chuyện này đã ầm ĩ lắm rồi, cứ chờ anh tôi về xử lý thôi. Thương thế thì không đáng lo, tôi sẽ đi bệnh viện ngay bây giờ. Cảnh sát sắp đến rồi đấy, bây giờ anh lập tức đi ngay và gọi điện báo cho những người

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT