watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9228 Lượt

kia, rõ chưa?”. Nói tới đây giọng anh ta đã trở nên nghiêm khắc.

Lục Vĩ nghe xong liếc nhìn Cố Tiểu Khanh, hơi tần ngần nhưng rồi vẫn lên xe. Chiếc BMW đi cũng như đến, chưa kịp chớp mắt đã mất dạng.

Cố Tiểu Khanh từ đầu đến cuối không nói lời nào. Đợi đến khi chiếc xe kia khuất bóng, cô bình tĩnh đỡ người được gọi là Nhị thiếu đến xe của mình.

Ngồi vào xe, trước tiên Cố Tiểu Khanh thăm chừng Trương Diệu Dương, thấy anh hô hấp bình thường tâm trạng mới thả lỏng được một nửa. Cô vừa khởi động máy, vừa hỏi người ngồi bên cạnh: “Trương Diệu Dương bị thương như thế nào vậy?”

Anh ta ngọ nguậy người, ngượng ngập trả lời: “Anh ta bị tôi liên lụy, có kẻ muốn đánh tôi, anh ta xui xẻo đứng bên cạnh nên bị chai rượu đập trúng đầu.”

Cố Tiểu Khanh nhìn thoáng qua anh ta, không nói câu gì. Xe đang trên đường chạy đến bệnh viện Nhân Dân, Trương Diệu Dương ở phía sau đột ngột rên “hừ hừ”, thì thào: “Tiểu Khanh”. Cố Tiểu Khanh luống cuống, quay đầu lại hỏi: “Anh sao rồi?” Nhưng chỉ thấy Trương Diệu Dương cau mày, khẽ động đậy rồi không có động tĩnh gì nữa.

Cô tập trung nhìn về phía trước, chân đạp ga bất giác tăng thêm lực. Trời tờ mờ sáng, chiếc xe lao vút đi như gió trên con đường trống trải. Nhị thiếu ngồi bên cạnh híp mắt nhìn Cố Tiểu Khanh thuần thục đổi giữa chân thắng và ga, trong ký ức chợt hiện về một cảnh quen thuộc, anh ta nhếch miệng cười.

Xe vừa dừng lại trước cổng bệnh viện, Cố Tiểu Khanh khẩn trương xuống xe, mở cửa sau đỡ người đàn ông đang nằm im lìm dậy. Động tác của Cố Tiểu Khanh khiến Trương Diệu Dương lập tức mở mắt. Cô thấy anh có chút tỉnh táo, vội vàng tận dụng thời cơ để kéo anh xuống xe.

Đem được người ra xong, Cố Tiểu Khanh tiếp tục đỡ anh, toan đi vào bệnh viện. Trương Diệu Dương nheo mắt nhìn thật lâu, thấy rõ là Cố Tiểu Khanh, nhưng vẫn nghi hoặc hỏi lại: “Cố Tiểu Khanh?”

Cố Tiểu Khanh trả lời: “Ừ, em đây.”

Trương Diệu Dương bất chợt dùng sức đẩy Cố Tiểu Khanh ra, kích động nói: “Cố Tiểu Khanh! Em nói xem, em là kiểu con gái gì? Mấy năm trước anh gặp khó khăn em cũng không bỏ đi, ở bên anh đến ngày hôm nay. Em nói đi, em là người thế nào hả? Anh trông nom em ba năm, chờ đợi em ba năm, tại sao em vẫn lạnh lùng như vậy?”

Nói đến đây, anh không còn sức chống đỡ, trở về mệt mỏi ngồi vào ghế sau, cúi đầu thấp giọng nói: “Anh không thể chờ em được nữa. Mẹ anh đang hấp hối, trước khi mẹ lìa đời anh phải tìm được con dâu cho mẹ, để mẹ có cháu ẵm bồng. Anh không thể cứ chờ em như vậy mãi, em biết không?”

Cố Tiểu Khanh chôn chân tại chỗ trầm mặc nhìn Trương Diệu Dương. Người chịu nhấc chân đi đến là Nhị thiếu, anh ta đưa tay định cốc vào đầu Trương Diệu Dương một cái: “Này, bây giờ là lúc nào mà còn diễn Tình Thánh* hả?” Ai ngờ Trương Diệu Dương tóm được bàn tay anh ta, rồi thì ngã xuống bất động ngay sau đó.

0 Một bộ phim hài của Châu Tinh Trì.

Nhị thiếu dùng ánh mắt vô tội nhìn Cố Tiểu Khanh. Cô liếc anh ta, nói: “Hai anh ở đây chờ, tôi đi gọi người.”

Cố Tiểu Khanh vào trong bệnh viện gọi y tá, y tá lấy hai chiếc xe lăn đẩy họ vào, người nào cần kiểm tra thì kiểm tra, người nào cần điều thị thì điều trị. Trong suốt thời gian Trương Diệu Dương hôn mê, Cố Tiểu Khanh luôn theo anh đi chụp X-Quang, xét nghiệm máu.

Kết quả kiểm tra cho thấy Trương Diệu Dương bị chấn thương não rất nhẹ, tình trạng bất tỉnh hiện tại thực chất không phải hôn mê mà là ngủ vì say rượu. Nghe xong, Cố Tiểu Khanh đang lo lắng không yên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhị thiếu bị thương do bình rượu đâm vào đùi, không có gì nghiêm trọng. Bác sĩ sau khi khâu vết thương, sắp xếp cho anh ta một phòng bệnh và truyền nước muối* chống nhiễm trùng.

0 Ở đây là Saline – nước muối dùng chống viêm, nhiễm.

Trải qua các bước kiểm tra toàn diện xong, hai người nằm hai giường bệnh liền nhau để truyền nước muối, Cố Tiểu Khanh ngồi giữa canh chừng giùm họ.

Nhị thiếu nằm trên giường nhìn Cố Tiểu Khanh ngồi tĩnh lặng giữa phòng. Anh ta nhìn cô suốt một buổi, ánh mắt cô chưa khi nào chuyển dời, một mực lặng lẽ chăm chú nhìn Trương Diệu Dương trên chiếc giường đối diện.

Nhị thiếu mở miệng hỏi: “Cô thích anh ta?”

Qua thời gian thật lâu, lâu đến mức Nhị thiếu chắc chắn cô không trả lời thì Cố Tiểu Khanh nhẹ nhàng nói: “Thích.”

Nhị thiếu ngạc nhiên, bật người ngồi dậy, lại hỏi: “Vậy sao cô lại đối với anh ta như thế?”

Cố Tiểu Khanh vẫn nhìn Trương Diệu Dương đáp: “Không phải kiểu thích giữa nam và nữ.”

“Thế thì thích kiểu gì?”

“Kiểu cấp dưới đối với cấp trên.”

Nhị thiếu nở nụ cười khinh thường, giễu cợt: “Hai thứ tình cảm này phân định trắng đen mà được à? Trước sau gì cũng là trăm sông đổ về một biển cả thôi.”

Cố Tiểu Khanh dán mắt vào Trương Diệu Dương, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp. Một lúc lâu sau cô điềm nhiên nói: “Miễn trong lòng tôi hiểu rõ là được rồi.”

Nhị thiếu không nói nên lời, anh ta phát hiện trong đôi mắt Cố Tiểu Khanh ngời sáng sự kiên định cố chấp. Song, tuyệt nhiên không tìm thấy trong đó ánh nhìn say đắm của những người đang yêu.

Phòng bệnh trở về sự an tĩnh. Trong lòng Nhị thiếu như có cái gì đó phảng phất chạm vào. Anh ta nhìn bên ngoài cửa sổ, thì ra ánh rạng đông vừa ló dạng. Anh ta dùng một tay kéo thắt lưng, nói: “Cố Tiểu Khanh, tôi đói bụng, tìm cho tôi thứ gì để ăn đi.” Nói kiểu như “đây là việc đương nhiên”.

Cố Tiểu Khanh rốt cuộc dời tầm mắt về phía anh ta: “Anh muốn ăn gì?”

“Gì cũng được, có thể đầy bụng là được.”

Cố Tiểu Khanh đứng lên đối diện với anh ta: “Vậy anh đợi chút.” Nói đoạn xoay người đi ra ngoài.

Cố Tiểu Khanh mua hai phần cháo loãng và bánh bao. Lúc trở về Trương Diệu Dương chưa tỉnh, cô đưa một phần cho Nhị thiếu nói: “Anh ngó chừng anh ấy giúp tôi được không? Tôi đến công ty sắp xếp một chút sẽ trở lại.”

Nhị thiếu miệng nhuồm nhoàm bánh bao: “Đi, đi đi. Anh ta vì tôi mới bị thương, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Cố Tiểu Khanh “cám ơn” một tiếng, nhìn thoáng qua Trương Diệu Dương rồi đi tới cửa phòng bệnh, chân sắp bước ra ngoài thì nghe Nhị thiếu gọi sau lưng: “Cố Tiểu Khanh!”

Cố Tiểu Khanh xoay người. Nhị thiếu nghiêm chỉnh nói: “Cố Tiểu Khanh, tôi tên là Âu Lâm Tỷ.”

Cố Tiểu Khanh ngẩn người, khe khẽ lẩm nhẩm: “Âu Lâm Tỷ.”

Nhị thiếu không nghe thấy tiếng Cố Tiểu Khanh, anh ta tiếp tục nói: “Nhớ kỹ đấy! Đừng quên.”

Cố Tiểu Khanh mỉm cười không nói, xoay gót bước đi.

Chương 10

Rời khỏi bệnh viện, Cố Tiểu Khanh lái xe về nhà. Không khí buổi sớm đầu thu dịu nhẹ và trong lành. Cô hạ cửa kính, cơn gió giao mùa mát lạnh ùa vào vờn quanh khuôn mặt xoa dịu tinh thần mệt nhoài của cô.

Trương Diệu Dương nói anh trông nom cô ba năm, chờ đợi cô ba năm. Cô biết, biết rất rõ là đằng khác. Và cũng chính vì biết rõ nên cô không thể để anh hy vọng, dù chỉ một chút. Cô đã đi qua chặng đường tám năm bắt đầu từ buổi chiều mùa hạ đổ lửa nhiều năm trước. Hình bóng xa vời như ảo ảnh vẫn luôn ngự trị trong trái tim mười tám son trẻ, đầy ắp mơ mộng và nhiệt huyết. Cứ như thế, mãi đến tận hôm nay, khi cô đã tròn hai mươi sáu tuổi. Ảo ảnh đó chính là sợi dây chắc chắn trói chặt linh hồn cô và đẩy Trương Diệu Dương ra xa. Cô không thể ép mình trao cho anh một trái tim không toàn vẹn khi nó còn đang cố chấp một cách vô vọng.

Về đến nhà, Cố Tiểu Khanh thay đồ rồi vội vã chạy đến Hưng Thành. Đầu tiên cô giải quyết gọn gàng những việc tồn đọng đồng thời thông báo với đối phương kế hoạch đi công trường đổi sang ngày mai. Kế đến Cố Tiểu Khanh dặn dò trợ lý của Trương Diệu Dương, trường hợp có khách hàng tìm giám đốc Trương, nếu được hãy hẹn họ vào một ngày khác, còn trường hợp bất khả kháng thì mời họ gọi điện cho Trương Diệu Dương. Tay chân vừa được nghỉ ngơi, ngẩng đầu lên đã thấy kim giờ nhích qua con số mười một. Cô chào nhanh mọi người trong tổ một tiếng rồi gấp gáp chạy từ công ty đến bệnh viện.

Đến nơi đúng mười hai giờ, đẩy cửa phòng bệnh bước vào, cô thấy hai người đàn ông đang tựa vào đầu giường, miệng ngậm điếu thuốc, đều kinh ngạc nhìn cô.

Thấy người đến là Cố Tiểu Khanh, họ yên tâm thở ra một hơi. Trương Diệu Dương có vẻ không nhớ gì về chuyện sáng nay, phớt tỉnh nói với Cố Tiểu Khanh: “Làm anh giật cả mình, cứ tưởng cái cô y tá hung dữ ban nãy.” Cố Tiểu Khanh tảng lờ anh, đi đến mở toang tất cả các cánh cửa sổ.

Tiếng Âu Lâm Tỷ hỏi sau lưng cô: “Cố Tiểu Khanh, cô không mang cơm trưa cho tụi tôi à?” Vẫn cái kiểu hiển nhiên hệt một cộng một bằng hai.

Cố Tiểu Khanh sực nhớ bây giờ đang giữa trưa, hơn nữa cô còn quên bẵng chuyện cơm nước của họ. Cô nhìn hai người, nói: “Tôi quên mất, các anh ăn gì để tôi mua.”

Trương Diệu Dương đáp: “Gì cũng được, tôi không kén ăn.”

“Vậy được, hai anh đợi một lát, tôi đi mua đây.”

Cố Tiểu Khanh biết mẹ Trương Diệu Dương là người Ninh Ba nên bình thường anh thiên về khẩu vị ngọt. Cô có lòng chạy đến một nhà hàng chuyên bán đồ ăn Thượng Hải chính hiệu, chọn vài món đóng gói mang về.

Trên thực tế Âu Lâm Tỷ hút xong điếu thuốc là có thể đi ngay nhưng không biết vì

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT