|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lòng, vả chăng có nói cũng chẳng ai hiểu được. Thời đại này người ta yêu cuồng sống vội, mấy ai còn có lòng tin vào sự chấp niệm đơn thuần, người ta mà biết chắc chắn sẽ cười vào mũi rồi bảo cô ngu dại.
¤¤¤
Cố Tiểu Khanh lái xe chở Âu Lâm Ngọc gần một tháng, về cơ bản chưa khi nào nói với anh và được nghe anh nói một câu hoàn chỉnh. Mỗi ngày cô đều nghe đi nghe lại những từ đơn giản, khách sáo như: “Chào”, “Cám ơn”, “Mai gặp”.
Biểu hiện của Cố Tiểu Khanh khiến Âu Lâm Ngọc cực kỳ vừa lòng. Anh không thích tiếng ồn và không thích nói nhiều, mà Cố Tiểu Khanh thì lại làm rất hoàn hảo hai điều này.
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, chẳng mấy chốc đã cận kề Tết Nguyên Đán. Những ngày này, Cố Tiểu Khanh trở thành con thoi bận rộn chạy ngược chạy xuôi. Cả ngày vẫn làm việc bình thường, nhưng sau khi tan tầm, vì Âu Lâm Ngọc muốn nhân dịp cuối năm thăm hỏi các quan chức chính phủ nên những bữa tiệc rượu của anh cứ tăng dần lên.
Tất cả các bữa ăn đều được tổ chức tại những nhà hàng xa hoa và đắt đỏ. Mỗi lần tiếp khách, bên cạnh Âu Lâm Ngọc luôn có vài người đi cùng, đa phần là phụ tá hoặc lãnh đạo các phòng ban.
Khi các sếp tiệc tùng bên trong, lái xe của họ đứng chờ ở ngoài. Bấy giờ cánh tài xế thường tụ tập tán gẫu để giết thời gian, chỉ riêng Cố Tiểu Khanh yên lặng ngoan ngoãn ngồi trong xe.
Thời gian gần đây số lần đãi khách của anh càng ngày càng dày đặc. Hôm nay không hiểu sao bên cạnh anh không có ai tháp tùng, Cố Tiểu Khanh dừng xe ở bãi đậu xe nhà hàng, Âu Lâm Ngọc vẫn như mọi khi không nói một câu xuống xe đi thẳng vào trong.
Cố Tiểu Khanh ngồi đợi đến hơn mười giờ, cô đã tranh thủ cơ hội chạy ra ngoài mua một ổ bánh mì để lót dạ. Lúc Âu Lâm Ngọc đi ra từ nhà hàng, bước chân có chút gấp gáp. Ngay khi anh ngồi vào xe, Cố Tiểu Khanh liền ngửi được mùi rượu nồng nặc. Yên vị xong, anh nói: “Lái đi!”, kế đó ngã lưng ra ghế, nhắm chặt hai mắt. Sắc mặt anh xanh xao, đôi môi tái nhợt, Cố Tiểu Khanh lo lắng liếc mắt nhìn thật nhanh rồi khởi động máy chạy đi.
Đến tầng dưới cao ốc, Cố Tiểu Khanh không thấy phía sau có động tĩnh gì, cô quay người nhỏ giọng gọi: “Tổng giám đốc Âu.” Âu Lâm Ngọc mở mắt nhìn Cố Tiểu Khanh chằm chằm, thì thào nói: “Đỡ tôi xuống xe. Đưa tôi lên lầu.”
Cố Tiểu Khanh bước xuống từ trên xe, mở cửa sau. Âu Lâm Ngọc vươn tay ra vịn vào vai cô, cố hết sức đi ra. Chờ anh đã đứng vững, Cố Tiểu Khanh lấy tay anh khoát lên vai mình để anh có chỗ chống đỡ.
Âu Lâm Ngọc tuy dựa vào cô nhưng cơ thể anh vẫn có khuynh hướng đổ xuống. Cố Tiểu Khanh cắn chặt răng xốc anh lên, gắng sức không để mình bị ngã, từng bước dìu anh vào cao ốc.
Khu căn hộ này có tổng cộng hai mươi tám tầng, Âu Lâm Ngọc ở tầng cao nhất. Cửa thang máy mở ra, Cố Tiểu Khanh phát hiện đây là căn hộ biệt lập. Cô dìu Âu Lâm Ngọc đến trước cửa, anh lấy chìa khóa từ trong túi quần đưa cho cô. Vừa mở cửa, chưa kịp nói câu gì, Âu Lâm Ngọc chỉ vào một cánh cửa khác: “Đỡ tôi đến toilet.” Gắng gượng được đến bây giờ, Cố Tiểu Khanh đã sắp hết sức lực. Cô rung rung đỡ anh đến cửa toilet, Âu Lâm Ngọc đẩy cửa vào trong, vịn tường bước chậm chạp đến bồn vệ sinh rồi bất thình lình quỳ xuống, ôm lấy bồn vệ sinh nôn điên cuồng.
Chương 15
Nôn xong, Âu Lâm Ngọc trở mình tựa lưng vào tường, duỗi thẳng một chân, kiệt sức ngồi bệt xuống đất. Mái tóc rối loạn cùng sắc mặt tái nhợt đã khiến người đàn ông ngày thường vốn phong độ ngời ngời trở thành yếu ớt.
Trận nôn thốc nôn tháo mới vừa rồi để lại trên khóe môi và cổ áo Âu Lâm Ngọc một ít vệt bẩn, Cố Tiểu Khanh thấy vậy bèn đi qua lấy chiếc khăn lông trên kệ, thấm nước, nhẹ nhàng lau đi những dấu tích còn sót lại. Âu Lâm Ngọc không làm gì khác mà chỉ hé mắt nhìn cô.
Sau khi lau sơ qua, Cố Tiểu Khanh bỏ khăn vào bồn rửa tay. Kế đó cô ngồi xổm xuống lần nữa để dìu Âu Lâm Ngọc ra khỏi toilet, đi về phía cánh cửa phòng ngủ theo hướng tay anh chỉ. Vào trong phòng, Cố Tiểu Khanh đỡ Âu Lâm Ngọc nằm xuống giường, khom lưng cởi giày cho anh, sau đó nhấc đôi chân anh lên và đặt chúng ngay ngắn trên nệm.
Âu Lâm Ngọc đang nằm thì dùng ngón tay chỉ vào tủ đầu giường, Cố Tiểu Khanh hiểu ý mở cửa tủ, trong đó có vài lọ thuốc, cô cầm lên xem – tất cả đều là thuốc chống dị ứng cồn.
Cố Tiểu Khanh ra phòng khách rót một ly nước từ trong bình. Lúc quay lại, cô đổ ra hai viên thuốc, đến bên giường nâng Âu Lâm Ngọc dậy, để anh dựa vào cô rồi cho anh uống thuốc.
Âu Lâm Ngọc uống xong thuốc có vẻ dễ chịu đôi chút, phút chốc liền nghiêng đầu thiêm thiếp ngủ. Cố Tiểu Khanh chăm chú nhìn gương mặt anh dưới ánh đèn một lúc, sau đó tiến lại gần dịu dàng cởi bộ complet của anh, bắt đầu từ áo khoác ngoài. Âu Lâm Ngọc vẫn chưa ngủ hẳn, biết có người đang cởi quần áo cho mình nên cũng đưa tay lên phối hợp.
Cố Tiểu Khanh cởi tất cả quần áo trên người anh, từ cravat cho đến quần tây, tất chân. Không rõ bây giờ Âu Lâm Ngọc có nhận thức được chuyện đang xảy ra hay không, nhưng suốt quá trình anh không hề mở mắt.
Xong xuôi, Cố Tiểu Khanh vào toilet mở nước ấm, vò sạch chiếc khăn ban nãy, vắt thật ráo, quay về phòng ngủ lau toàn thân Âu Lâm Ngọc từ trên xuống dưới. Sau đó cứ chốc chốc cô lại chạy vào toilet giặt khăn lông rồi trở ra tiếp tục lau chùi tỉ mỉ từng ngón tay Âu Lâm Ngọc.
Khi làm những chuyện thế này, Cố Tiểu Khanh không cảm thấy bất tiện, từ đầu chí cuối cô chỉ im lặng, cẩn thận trong từng động tác, bởi vì trong lòng cô tuyệt đối không có suy nghĩ nào khác ngoài mong muốn để anh có được giấc ngủ ngon.
Đến lúc mọi thứ đã hoàn tất, cô đắp chăn cho Âu Lâm Ngọc, lại nhìn anh thêm một lúc lâu, anh vẫn nằm thẳng trên giường, hai mắt nhắm nghiền nhưng vẻ mặt an tĩnh.
Trước khi ra về, Cố Tiểu Khanh đứng lên vặn nhỏ ánh đèn đầu giường và rót thêm ly nước đặt trên kệ tủ. Sau cùng, cô không tò mò nhìn xung quanh phòng ngủ mà đi thẳng đến phòng khách mở cửa ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Xuống tầng dưới nhìn lại đồng hồ mới phát hiện đã nửa đêm, đậu xe vào gara xong, cô ra đứng ở cổng tiểu khu đón xe. Về đến nhà quay đi ngoảnh lại đồng hồ đã điểm mười hai giờ rưỡi, cô hấp tấp rửa mặt rồi leo lên giường ngủ ngay.
Đúng bảy giờ rưỡi sáng hôm sau, cô lái xe đến dưới lầu đợi Âu Lâm Ngọc. Như mọi ngày, bảy giờ ba mươi lăm anh bước ra từ tòa nhà. Hôm nay lúc anh mở cửa xe có vẻ chần chừ, nhưng sau đó vẫn kiệm lời như cũ, lên xe chỉ quay đầu nhìn cửa kính không nói năng gì.
Cố Tiểu Khanh cảm thấy không khí trong xe lúc này hơi bất thường, như thể ở phía sau có đôi mắt đang dán chặt vào gáy cô. Bất chấp sự kỳ quặc đó, cô vẫn bình tĩnh lái xe thẳng một mạch đến trước cổng chính tòa nhà. Trước khi xuống xe, lần đầu tiên ngoài hai chữ “cám ơn” Âu Lâm Ngọc nói với cô một câu: “Cô Cố, đêm qua cám ơn cô.”
Vừa nói xong, Âu Lâm Ngọc liền mở cửa bước ra, không để cô đáp lại “không có gì” hoặc là “đừng khách sáo” theo lẽ thường. Cố Tiểu Khanh nhìn bóng anh càng lúc càng xa dần, mỉm cười lặng lẽ: “Cuối cùng, anh đã nhớ ra tên em.”
¤¤¤
Khách quan mà nói, Âu Lâm Ngọc không dùng xe nhiều, trừ những buổi tối có tiệc xã giao hay buổi chiều có việc đột xuất phải đi công trường, về cơ bản, thời khóa biểu sử dụng xe rất ổn định.
Vào tháng hai, thời tiết càng lúc càng giá lạnh. Hai ngày trước, một trận tuyết lớn đổ xuống thành phố C. Ở một góc nhỏ trên công trường đang thi công lác đác vài bóng người. Khắp nơi rải rác những lớp tuyết đóng thành băng đá còn chưa kịp tan.
Cố Tiểu Khanh bật hệ thống sưởi ấm ngồi yên trong xe đợi Âu Lâm Ngọc. Mười hai giờ, Âu Lâm Ngọc từ công trường đi ra, anh chào người phía sau một tiếng rồi lên xe.
Cố Tiểu Khanh đang khởi động máy thì Âu Lâm Ngọc nói: “Đi Kim Ngưu Giác Vương ăn trưa.”
Nghe vậy, Cố Tiểu Khanh không nghĩ ngợi nhiều, từ từ vòng xe ra ngoài. Kim Ngưu Giác Vương là nhà hàng theo phong cách Tây nổi tiếng ở thành phố C mà không phải ai cũng có cơ hội được đặt chân đến. Nghe nói nơi này chuyên ẩm thực Pháp chính hiệu, tuy cũng do người Trung Quốc mở, nhưng không như những nơi khác – mang tiếng là nhà hàng Tây mà làm món bít tết không ra kiểu Tây một chút nào. Vì nguyên nhân đó, giá món ăn của Kim Ngưu Giác Vương cũng cao trên trời. Cố Tiểu Khanh tất nhiên chưa từng tới đây.
Xe dừng lại trước nhà hàng, Âu Lâm Ngọc thình lình bảo: “Cô cũng vào ăn trưa đi.” Cố Tiểu Khanh ngẩn người, trong lúc cô chưa kịp phản ứng đã thấy Âu Lâm Ngọc đẩy cửa ra ngoài trước.
Cố Tiểu Khanh nhanh nhẹn xuống xe đi theo Âu Lâm Ngọc. Phòng ăn bên trong rất yên tĩnh mặc dù thực khách gần như ngồi kín tất cả các bàn ăn. So với vô số những nhà hàng xô bồ náo loạn khác của Trung Quốc, đẳng cấp quả thật cách xa một trời một vực. Không gian lảng bảng trong điệu kèn Scotland* du dương trầm bổng. Phong cách trang hoàng sang trọng và xa hoa tựa như câu lạc bộ tư nhân của Âu Lâm Tỷ. Khách ở đây trò chuyện rất nhỏ nhẹ, vẻ giàu có, danh giá hiện lên rõ ràng qua trang phục quý phái của họ.
Người phục vụ trong bộ quần áo sạch sẽ tươm tất mở cửa cho hai người, khom người lịch thiệp nói: “Kính chào quý khách.”, rồi đứng thẳng hỏi Âu Lâm Ngọc: “Chào anh Âu, vẫn chỗ cũ phải không ạ?”
Âu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




