watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9236 Lượt

mũi, phá tan bầu không khí: “Lạnh quá, chúng ta về thôi.”

Âu Lâm Tỷ khẩn trương đi đến gần Cố Tiểu Khanh, giữ tay cô: “Thật sự lạnh đến thế sao?”

Bàn tay Cố Tiểu Khanh bị anh kéo ra từ tay áo rồi dùng sức nắm chặt, rất chặt.

Cô nghe tiếng mình cất lên lạnh lẽo: “Âu Lâm Tỷ, tôi có người trong lòng rồi.” Ánh mắt Âu Lâm Tỷ phút chốc thẫn thờ.

Nói rồi, Cố Tiểu Khanh rút ra từng ngón tay của mình từ tay Âu Lâm Tỷ. Sự xấu hổ liền bao vây hai người, lần này không ai lên tiếng.

Họ vẫn không nói gì với nhau suốt chặng đường về. Đến dưới nhà Cố Tiểu Khanh, Âu Lâm Tỷ lặng lẽ nhìn cô mở cửa bước ra, sau đó đi vòng sang cửa bên anh. Âu Lâm Tỷ kéo kính xuống, nghe Cố Tiểu Khanh chậm rãi nói: “Âu Lâm Tỷ, cám ơn anh, pháo hoa rất đẹp. Thật sự…rất xin lỗi anh.”

Âu Lâm Tỷ vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc Cố Tiểu Khanh: “Không sao. Ngoan, lên đi, ở ngoài lạnh lắm.” Cố Tiểu Khanh chỉ khựng lại giây lát rồi xoay người đi lên lầu. Đến lúc bóng lưng Cố Tiểu Khanh đã biến mất, Âu Lâm Tỷ quay sang vò đầu William: “William ơi, bị từ chối rồi kìa, thấy chưa, tao đã nói với mày là cô ấy rất đặc biệt.” William dụi dụi đầu vào anh ra chiều an ủi.

Về phần Cố Tiểu Khanh, sau chuyện này cô nhen nhóm ý định giữ khoảng cách với Âu Lâm Tỷ, bởi không muốn bất cứ ai quấy nhiễu tháng ngày đang yên ổn của mình. Thế nhưng từ hôm ấy trở đi, Âu Lâm Tỷ không liên lạc lần nào, cho nên cô chỉ canh giữ thế giới riêng vài hôm rồi cũng buông lỏng.

¤¤¤

Mùa đông tháng mười hai lạnh thấu xương. Mặc trời rét băng băng, Cố Tiểu Khanh vẫn đều đặn chạy đến công trường đang thi công, cũng chính là hạng mục cô đảm nhiệm từ A đến Z trước thời điểm Dụ Long thu mua Hưng Thành. Cô đứng trên tầng hai mươi, giữa bốn bức tường dở dang gạch đá, hứng những trận gươm gió sắc bén cắt vào mặt. Nắng trưa vàng ươm nhưng chẳng hề mang chút ấm áp. Cùng làm việc với cô là chú Trương, người kỹ sư phụ trách công trường nghiêm túc và cẩn thận, tuổi đã ngoài tứ tuần. Hai người sau khi tỉ mỉ đo đạc các số liệu, chân tay đều đông cứng vì lạnh.

Cố Tiểu Khanh lắc lắc cánh tay tê dại không còn cảm giác, ráng điền vài chi tiết cuối cùng vào bản kê, ngẩng lên nhìn chú Trương nói: “Thầy Trương, hôm nay đến đây thôi, chiều nay em kiểm tra lại thông số rồi gửi bưu điện cho thầy nhé?”

“Ừ, em đi trước đi, tôi còn ở lại lấy mấy mẫu xi-măng mang về kiểm nghiệm.”

“Dạ, vậy em đi trước.” Chào chú Trương xong, Cố Tiểu Khanh thu dọn đồ đạc đi đến thang máy.

Thang máy sắp lên nên cô đứng ở ngoài chờ lượt kế tiếp. Khi tiếng kim loại ma sát cận kề bên tai, cô trông thấy Âu Lâm Ngọc phía trong, lòng chợt rung lên theo bản năng. Cửa thang máy mở ra, Cố Tiểu Khanh liền đứng tránh sang một bên, cất tiếng chào Âu Lâm Ngọc đang bước tới: “Tổng giám đốc Âu.”

Âu Lâm Ngọc nhìn cô nửa tin nửa ngờ, lạnh nhạt buông một câu: “Chào cô.”, rồi cùng đoàn người theo phía sau đi thẳng về trước.

Cố Tiểu Khanh đứng yên dõi theo họ một lúc rồi mới xoay người vào trong thang máy.

Đến tầng dưới, Cố Tiểu Khanh bị một cô bé giữ chân lại. Cô bé này tên Trì Lan, người vùng nông thôn Tô Bắc, đến sống tại thành phố C đã được năm năm, tự học thi lấy bằng, hiện làm nhân viên dự toán công trình. Trì Lan rất hiếu học, thỉnh thoảng bám khư khư Cố Tiểu Khanh hỏi một số vấn đề chuyên môn. Cố Tiểu Khanh vốn nhiệt tình, chỉ cần có thời gian là sẵn lòng giải đáp tất cả.

Cố Tiểu Khanh ở lại trong phòng làm việc của Trì Lan khá lâu, thời gian vùn vụt trôi qua lúc nào không hay. Rời công trường, cô định lái xe về công ty thì bất ngờ thấy Âu Lâm Ngọc đứng ven đường.

Bên cạnh anh không có ai, còn anh lại đang cau mày mắt dán chằm chằm vào chiếc xe. Cố Tiểu Khanh ngần ngừ một chút rồi đi đến sau lưng anh, cô đứng cách hai bước, khẽ gọi: “Tổng giám đốc Âu.”

Âu Lâm Ngọc quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò, hỏi: “Cô biết lái xe không?”

Cố Tiểu Khanh gật gật đầu: “Biết ạ.”

Âu Lâm Ngọc chẳng nói chẳng rằng, đi đến mở cửa ngồi vào ghế sau, thấy Cố Tiểu Khanh vẫn đứng một chỗ, giọng nói có chút sốt ruột: “Còn chờ gì nữa, vào lái đi.”

Lúc bấy giờ Cố Tiểu Khanh mới kịp phản ứng, anh muốn cô lái xe đưa anh đi sao? Nhưng có vẻ tâm trạng anh không tốt cho lắm. Cô máy móc ngồi vào vị trí lái, Âu Lâm Ngọc ngồi đằng sau cất tiếng: “Đến công ty.”, sau đó không nói thêm nữa.

Cố Tiểu Khanh hít sâu một hơi trước khi khởi động máy. Dọc đường, cô gắng hết sức chạy xe thật vững vàng, mỗi lần dừng đèn đỏ, mỗi lần rẽ ngoặt đều dè dặt cẩn trọng, thầm lo có chấn động gì sẽ ảnh hưởng đến người đang ngồi. Ngay cả cho mình cơ hội liếc nhìn ghế sau qua kính chiếu hậu cô cũng khắc khe. Trong xe tỏa ra mùi nước hoa dìu dịu, cô biết, đó là hương vị của Âu Lâm Ngọc.

Đến trước cao ốc của Dụ Long, Cố Tiểu Khanh lái vào bãi đậu xe rồi ngồi yên đợi Âu Lâm Ngọc căn dặn. Đợi khá lâu nhưng không nghe thấy gì, cô nghi hoặc quay ra sau thì bắt gặp Âu Lâm Ngọc dựa vào ghế ngủ ngon lành.

Đầu anh tựa vào cửa kính, mắt nhắm lại, vẻ mặt thanh thản. Lần đầu tiên, cô thấy anh thả lỏng, bỏ đi lớp phòng bị bên ngoài, hóa ra gương mặt này không phải lúc nào cũng lạnh lùng. Cô ngắm anh kỹ lưỡng, quý giá từng giây từng phút, nơm nớp lo sợ thời gian sẽ chạy trốn trong cái chớp mắt ngắn ngủi.

Cô cẩn thận xoay người không để phát ra tiếng động, cứ như vậy, ngồi tại chỗ ngẩn ngơ. Chợt có người đi qua, Cố Tiểu Khanh cau mày nhìn cô gái kia dáng đi uốn éo, gót giày gõ “lộp cộp” trên mặt đường.

Âu Lâm Ngọc mở mắt tỉnh dậy. Từ lúc xe dừng lại đến giờ, anh đã ngủ được nửa tiếng. Trong xe yên tĩnh, phía trước anh là cái đầu bất động. Âu Lâm Ngọc rất khó ngủ, bình thường mỗi ngày anh nằm trên giường tối đa ba đến bốn giờ, tất nhiên, không có khả năng anh ngủ trước mặt người khác. Chuyện hôm nay làm anh cảm thấy mơ hồ, không hiểu sao mình lại thế này.

Anh ngồi thẳng lên, cố ý hắng giọng ho khan. Cố Tiểu Khanh lập tức quay lại hỏi: “Tổng giám đốc Âu, anh dậy rồi à?”

Âu Lâm Ngọc hỏi cô: “Cô vẫn ở đây chờ tôi?”

“Dạ, đúng.” Cố Tiểu Khanh đáp. Nói đoạn, đưa chìa khóa xe cho Âu Lâm Ngọc: “Tổng giám đốc Âu, chìa khóa đây ạ.”

Âu Lâm Ngọc nhận lấy, lúc mở cửa bước xuống xe nhìn Cố Tiểu Khanh, nói: “Cô Khanh, cám ơn cô.”

“Sao?” Cố Tiểu Khanh sững sờ.

Âu Lâm Ngọc không để ý, cầm theo túi hồ sơ đi vào đại sảnh, để lại Cố Tiểu Khanh đứng đó buồn bực, thấp giọng càu nhàu: “Em họ Cố, đâu phải họ Khanh!”

Rồi cô nghĩ lại, có thể trong vài tháng làm việc cùng phòng Kiến trúc, Âu Lâm Ngọc thường nghe Trương Diệu Dương gọi cô “Tiểu Khanh, Tiểu Khanh” nên anh mới cho rằng cô họ Khanh.

Chương 14

Qua hôm sau đã bước vào kỳ nghỉ Tết Tây ba ngày của toàn công ty. Bốn giờ chiều, Cố Tiểu Khanh về thăm nhà mang theo quà mua tặng cho ba mẹ. Ba cô thích hút thuốc nên cô mua cho ba hai phong thuốc lá Trung Hoa*, còn mẹ mê làm đẹp nên quà của mẹ là bộ mỹ phẩm dưỡng da. Mặc dù món quà này tốn gần nửa tháng tiền lương, nhưng Cố Tiểu Khanh quan niệm, đã tặng quà thì phải làm vừa lòng người được tặng, chuyện tiền nong không đáng kể.

0 Nhãn hiệu thuốc lá hàng đầu của Trung Quốc.

Năm ngoái, khi công ty Trương Diệu Dương dần dần ăn nên làm ra, Cố Tiểu Khanh dành dụm được ít tiền bèn dọn ra ở riêng. Con gái đi một năm, cuối tuần nào ông Cố cũng gọi điện bảo về nhà ăn cơm. Nếu rảnh rỗi thì không nói làm gì, ngặt một nỗi vì quỹ thời gian eo hẹp nên có khi cả tháng trời cô không về nhà một lần.

Tay xách nách mang về đến nhà đã quá giờ cơm, vừa bước vào cửa đã thấy một bàn đủ món ăn được bày biện sẵn sàng chờ cô. Ba cô đang xem ti vi nghe tiếng động liền từ sofa đứng lên, cười hỉ hả ra đón.

Xưa đến giờ ông Cố ngay thẳng chân chất, đỡ lấy quà cáp lỉnh kỉnh trên tay con gái cũng chỉ hô to với vợ: “Con gái về rồi, con gái rồi.” Ông Cố có vóc người tráng kiện, gương mặt đàn ông đôn hậu. Kỳ thực Cố Tiểu Khanh lớn lên trông không giống ba. Nhìn cảnh ông Cố vui sướng phấn khích như một đứa trẻ vì con gái trở về, Cố Tiểu Khanh đứng bên cạnh cười tủm tỉm. Chắn chắn hai cha con cô đều giống nhau ở chỗ không giỏi dùng những lời hoa mỹ để biểu lộ tình cảm.

Bà Cố trong bếp đi ra nhìn hai người, nói: “Đi rửa tay ăn cơm.” Ở nhà lời mẹ là thánh chỉ, ba và con gái ngoan ngoãn vào toilet rửa tay, sau đó cả gia đình quây quần bên bàn ăn.

Bà Cố không cưng chìu Cố Tiểu Khanh, đó là thật, thế nhưng bà cũng hiếm khi sai bảo cô làm việc nhà. Cơm nước xong, ông Cố dọn dẹp rửa chén, bà Cố xem tivi. Cố Tiểu Khanh rảnh rang không có việc gì làm nên trở về phòng. Căn phòng vẫn sạch sẽ như khi cô rời đi, cô ngã xuống giường, mùi hương bột giặt thơm tho trong chăn len vào hơi thở.

Cố Tiểu Khanh thảnh thơi lấy điện thoại di động chơi game. Hơn chín giờ điện thoại trong tay rung lên âm thanh tin nhắn, cô mở ra xem, là dòng tin đơn giản của Trương Diệu Dương: “Ăn Tết vui vẻ!”

Cố Tiểu Khanh nghĩ nghĩ rồi nhắn lại y hệt: “Ăn Tết vui vẻ!”. Nằm một lúc đã thấm mệt, cô để điện thoại sang một bên, vùi đầu vào chăn. Đang thiêm thiếp, âm thanh quen thuộc lại truyền đến, cô mơ mơ màng màng với tay cầm điện thoại, lần này là Âu Lâm Tỷ: “Cô ngốc,

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT