watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9234 Lượt

trên bàn, cả Trương Diệu Dương cũng ở phòng tiếp khách ngủ trên ghế sô pha. Vừa ngoảnh đầu, anh có chút giật mình khi bắt gặp một đôi mắt trong vắt tỉnh táo, không ngờ người có thể cầm cự đến cuối cùng giống anh là một cô gái nhỏ.

Anh im lặng nhìn xung quanh tìm ly uống cà phê. Cố Tiểu Khanh thấy hành động của anh lập tức biết ngay anh muốn gì. Cô đứng dậy, cầm cái ly trên bàn đến phòng trà nước, rót một ly cà phê từ bình giữ nhiệt rồi đem trở về đưa cho Âu Lâm Ngọc, xong xuôi, cô quay lại bàn tiếp tục vẽ.

Âu Lâm Ngọc cảm thấy tình huống này rất kỳ lạ, quái gở. Cô gái kia tên gì anh thậm chí còn không biết, ấy thế mà cô ấy làm những việc này cho anh tự nhiên như quen thuộc nằm lòng. Cô ấy chưa từng nói với anh câu gì, nhưng thái độ chẳng khác nào họ đã biết nhau từ lâu lắm.

Âu Lâm Ngọc không buồn suy nghĩ sâu xa, anh thong thả ngồi một chỗ thưởng thức ly cà phê. Một lát sau một hộp đựng cơm đưa đến trước mặt anh, bên trong xếp những miếng sushi tinh xảo. Giọng nữ nhỏ nhẹ cất lên: “Anh có đói không? Muốn ăn chút gì không?”

Nếu Cố Tiểu Khanh mời Âu Lâm Ngọc bánh quy hay thứ đồ ngọt linh khác, chắc chắn sẽ bị từ chối. Có điều, sushi vào lúc hai giờ sáng? Lúc này anh vừa đói vừa mệt sau cả đêm căng thẳng đầu óc, vì thế mặc dù chuyện ăn uống anh khá kỹ tính nhưng không tài nào ngăn được cảm giác thèm ăn.

Âu Lâm Ngọc cầm một miếng sushi bỏ vào miệng, mùi vị khá được. Thấy vậy, Cố Tiểu Khanh liền để cả hộp bên cạnh Âu Lâm Ngọc, còn mình thì lại quay về chỗ ngồi. Phần việc của cô đã gần hết, hy vọng trước khi Âu Lâm Ngọc ăn xong cô có thể giải quyết dứt điểm bản vẽ này, để có thể cùng anh tan tầm, ít nhất cùng anh đi đến thang máy.

Cố Tiểu Khanh vẽ những nét cuối, ngoảnh lại phát hiện Âu Lâm Ngọc đang đứng phía sau xem bản vẽ trên bàn cô, chỉ xem chứ không có ý kiến gì. Anh đưa hộp đựng cơm cho cô, nói: “Sushi ngon lắm, cám ơn cô.”

Cố Tiểu Khanh đón lấy: “Không có gì ạ.”

Âu Lâm Ngọc đã khoác áo vest ra ngoài, trên tay cầm túi hồ sơ. Anh nhìn những người đang ngủ, dặn Cố Tiểu Khanh: “Gọi họ dậy đi, bảo họ về nhà nghỉ ngơi. Trước mười hai giờ trưa mai sẽ tập hợp bản vẽ của mọi người.” Nói đoạn, anh nhìn về phía Cố Tiểu Khanh: “Cô cũng về sớm nghỉ ngơi nhé.”, dứt lời liền xoay người đi.

Cố Tiểu Khanh dõi theo bóng lưng biến mất ở cửa phòng làm việc, bồi hồi nghĩ: “Tám năm! Trái tim em sắp úa tàn, cuối cùng đã chờ được một tiếng cảm ơn của anh, dẫu rằng chỉ vì vài miếng sushi.”

Chương 13

Bẵng đi một thời gian dài kể từ buổi tối hôm đó, Cố Tiểu Khanh không gặp lại Âu Lâm Ngọc. Trương Diệu Dương và cô chịu trách nhiệm tham gia đấu thầu hạng mục công trình Khu công nghiệp Tô Châu. Kết quả, sau khi gia nhập tập đoàn Dụ Long, họ đã chiến thắng vẻ vang ngay trong lần đầu tiên ra trận.

Lúc Cố Tiểu Khanh trở về từ Tô Châu đã là cuối tháng mười hai. Bầu không khí Giáng Sinh rộn ràng lan tỏa trên mỗi con đường, góc phố.

Lễ Noel họ không được nghỉ, trong khi đa số là những người trẻ, nên khó trách vừa tan tầm liền lập tức ào đi như ong vỡ tổ, ngay cả Trương Diệu Dương cũng có cuộc hẹn.

Sáu giờ tối, Cố Tiểu Khanh về đến nhà ở Thành Nam. Cô mở cửa, gác túi lên tủ giày nhưng chân vẫn dừng lại nơi cửa để nhìn quanh căn phòng bé nhỏ, đơn sơ và lạnh lẽo. Trên bàn trà, bình hoa bách hợp đã tàn phai, héo rũ. Mấy năm nay, đâu phải cô không cảm thấy hiu quạnh. Cô khẽ buông tiếng thở dài, rút hoa trong bình bỏ vào thùng rác rồi vào phòng ngủ lấy quần áo tắm rửa.

Tắm xong, cô làm qua loa một tô mì, vừa ăn vừa lên mạng xem tin tức. Chín giờ, chuông điện thoại vang lên, cô với tay mở điện thoại, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính. Tiếng nhạc ầm ĩ vọng ra kèm theo một giọng nói to và rõ bằng tiếng Anh: “Cố Tiểu Khanh, Noel vui vẻ!”

Cố Tiểu Khanh để điện thoại ra xa nhìn một chút, hóa ra là Âu Lâm Tỷ. Cô kề sát điện thoại vào tai, ủ rũ trả lời: “Noel vui vẻ.”

Giọng nói đó lại truyền đến: “Cố Tiểu Khanh, em còn ở đó làm gì?”

“Lên mạng.”

“Ra ngoài đi.”

“Chi vậy?”

“Đi chơi Noel.”

“Tôi không đi đâu, Trung Quốc đâu có Noel.”

“Anh thì có, em giúp anh được không?” Giọng Âu Lâm Tỷ phảng phất lẻ loi, cô độc. Xem ra, cho dù thoạt nhìn sôi nổi cỡ nào, ai trong lòng cũng có khi tịch mịch.

Âm thanh trong điện thoại đã trở nên yên tĩnh, hẳn là Âu Lâm Tỷ đang đứng chỗ khác. Cô cầm điện thoại thật lâu không hé môi nói câu gì. Người kia cũng im lặng. Cô nghe được cả tiếng hít thở nặng nề của Âu Lâm Tỷ ở đầu dây bên kia.

“Anh đang ở đâu?” Rốt cuộc, cô mở lời.

“Em đang ở đâu? Anh đến đón em.”

Cố Tiểu Khanh nói địa chỉ nhà cho Âu Lâm Tỷ rồi đứng dậy sửa soạn. Mùa đông của thành phố C rất lạnh, cô phải trang bị quần áo thật dày mới có thể chống chọi với cơn rét cắt da cắt thịt. Thầm nghĩ không phải lễ hội gì long trọng nên cô mặc hai chiếc áo lông, bên ngoài choàng thêm hai chiếc áo khoác, chẳng mấy chốc đã hóa thành quả cầu tròn vo.

Toàn thân bao bọc ấm áp, cô ngồi trong nhà mười phút rồi xuống cầu thang, đứng dưới lầu đợi thêm năm phút nữa. Trong cái lạnh của đêm len lỏi hương vị tươi mát trong lành, không khí yên ắng bao trùm cả tiểu khu, đâu đó vài tia sáng nhập nhoạng sau những khung cửa sổ. Cố Tiểu Khanh dậm dậm chân, trông thấy từ xa ánh đèn một chiếc xe hơi chiếu thẳng đến, âm thanh động cơ rít lên kiêu ngạo, chớp mắt đã vững vàng dừng lại trước mặt cô.

Âu Lâm Tỷ nhảy ra, nhìn Cố Tiểu Khanh cười khoe cả hàm răng, đánh giá cô toàn diện một lượt, thẳng thừng phán: “Cố Tiểu Khanh, em xấu quá!”

Cố Tiểu Khanh hậm hực nghĩ: “Người gì kì vậy? Lạnh thế này mà tôi vẫn tốt bụng cùng anh hội hè, đã thế anh còn chê tôi xấu.”

Cố Tiểu Khanh không đôi co, cô đáp trả bằng cái trừng mắt, đoạn mở cửa trước bước vào. Không được cảnh báo nên vừa ngồi xuống cô tức khắc giật bắn mình khi nhìn thấy “hành khách” trên băng ghế sau. Đó là một chú chó chăn cừu Scotland* rất lớn, hai mắt ướt át mở to đang hiền lành nhìn cô.

Âu Lâm Tỷ cười vui vẻ ngồi vào xe, nói: “Đừng sợ, nó là một quý ông, tên William.” Rồi quay sang William giới thiệu: “William, đây là cô gái xấu xí Cố Tiểu Khanh tao từng kể với mày. Đến chào người ta đi.”

Cố Tiểu Khanh bực bội, chẳng màng so đo với con người “không hiểu chuyện”, cô xoa xoa đầu William: “Chào William.”

William ngoan ngoãn thè lưỡi liếm lòng bàn tay Cố Tiểu Khanh, cái lưỡi nham nhám làm cô bị ngứa bật cười khanh khách. Âu Lâm Tỷ đang lái xe chợt quay sang nhìn cô mỉm cười.

Âu Lâm Tỷ chưa nói địa điểm đến, mà Cố Tiểu Khanh cũng không thắc mắc. Cả quãng đường, cô chỉ chơi đùa cùng William, William rất thân thiện, Cố Tiểu Khanh vừa chạm vào, nó đã ngoan ngoãn duỗi cả người ra để cô vuốt ve từ đầu đến đuôi.

Mặc dù thành phố C không phải là thành phố duyên hải, nhưng vị trí địa lý của nó tiếp giáp với vịnh Bột Hải*, thế nên đứng ở đây cũng có thể phóng tầm mắt ra đại dương mênh mông. Cuối cùng xe Âu Lâm Tỷ ngừng lại ven bờ biển. Xung quanh từng cơn sóng vỗ rì rào, Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu nhìn qua cửa kính, giữa vùng trời u tối, biển khơi rộng lớn mờ ảo hiện ra dưới ánh đèn xe.

Âu Lâm Tỷ nhảy xuống, mở cửa hai bên, William lập tức phóng theo. Cố Tiểu Khanh từ từ bước ra, một trận gió lạnh ào đến không báo trước làm cô co ro. Âu Lâm Tỷ mới đây còn đứng đó giờ đã không thấy bóng dáng. Cô quay người tìm kiếm thì phát hiện anh chạy đến đằng sau xe, mở cốp ôm ra một bó gì đó. Cố Tiểu Khanh bèn lại gần nhìn kỹ, thì ra là pháo hoa.

Cố Tiểu Khanh đứng một bên nhìn anh lăng xăng bận rộn, còn William ngoan ngoãn quấn quít dưới chân.

Cô rụt cổ, ngơ ngác xem Âu Lâm Tỷ loay hoay sắp xếp rất nhiều pháo hoa cỡ lớn phía trước xe. Mọi thứ chuẩn bị đâu vào đấy, anh nở một nụ cười với cô rồi dùng bật lửa lần lượt kích hoạt ngòi pháo. Sau một tiếng vang thật lớn, trong nháy mắt, những bông hoa lửa bừng nở rực rỡ trên bầu trời đêm, sau đó từng chùm sao nhỏ li ti, lấp lánh sắc màu như những hạt mưa kim tuyến rơi xuống mặt biển xanh thẫm. Cố Tiểu Khanh bất động ngước mắt ngắm nhìn.

Bên tai chợt vang lên tiếng nhạc

du dương, âm thanh uyển chuyển trầm bổng hòa cùng pháo hoa rạng ngời trước mắt, cô chợt nhận ra có điều gì đó chạm vào trái tim mình. Cả âm nhạc lẫn pháo hoa mãi mãi tồn tại ngắn ngủi, khi những phút huy hoàng qua đi, nốt nhạc cuối cùng và hạt sáng nhỏ nhoi kia cũng sẽ tan thành mây khói trong không gian.

Ngoảnh lại, cô thấy Âu Lâm Tỷ đang cười rất tươi: “Cố Tiểu Khanh, cảm động chưa?”

Cố Tiểu Khanh đảo mắt nhìn xung quanh, chàng trai bên cạnh cô gái, còn có thêm một chú chó, lấy pháo hoa và âm nhạc làm nền. Khó có ai bắt gặp cảnh tượng này mà không nghĩ sâu xa. Cô hít hà trả lời: “Lạnh quá.”

Trên mặt Âu Lâm Tỷ hiện rõ dòng chữ “thất vọng tràn trề”, anh thở hổn hển chỉ vào Cố Tiểu Khanh: “Cố Tiểu Khanh, cô có phải con gái không đấy?”

Cố Tiểu Khanh giấu bàn tay vào trong tay áo, so vai rụt cổ, tư thế tựa như một bà cụ già. Cô hờ hững hỏi Âu Lâm Tỷ: “Âu Lâm Tỷ, anh muốn làm gì đây?”

Âu Lâm Tỷ sau một thoáng sững sốt, nghiêm túc nói: “Cố Tiểu Khanh, em không nhận ra anh đang theo đuổi em ư?”

Cả hai lặng yên nhìn nhau. Không bao lâu, Cố Tiểu Khanh khịt

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT