watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9230 Lượt

để cậu phục vụ chọn cho họ một chỗ ngồi ngẫu nhiên. Tầng một “Ngân Sắc Đế Quốc” là nơi biểu diễn nghệ thuật, không gian bên trong vừa đủ lớn, thêm vào đó, tiết mục trên sân khấu sôi nổi nhưng không quá ầm ĩ, thế nên hai cô gái không cần phải hét vào lỗ tai mới có thể nghe thấy tiếng nói của nhau.

Cố Tiểu Khanh gọi mười hai chai bia. Cô bạn Đường Quả vẫn cười tủm tỉm suốt từ lúc bước vào tới giờ. Đường Quả hiếm khi thấy Cố Tiểu Khanh như vậy, khó kìm nén buộc miệng hỏi: “Hôm nay cậu sao thế? Có chuyện vui à?”

Cố Tiểu Khanh đưa một chai bia cho cô, nói: “Cậu đừng hỏi gì hết, được không? Cậu chỉ cần biết hôm nay tớ rất vui vẻ, thế thôi nhé?”

Đường Quả cười cười nghe theo. Hai người đang nhỏ giọng nói chuyện, chợt thấy cậu phục vụ đi tới đem một đĩa trái cây hoành tráng cùng hai ly kem cỡ lớn đặt trên bàn họ.

Cố Tiểu Khanh chuẩn bị hỏi có phải đưa nhầm bàn hay không thì cậu ta cúi người giải thích: “Cậu chủ của chúng tôi nói, hoan nghênh cô đến đây, cô Cố.”

Cố Tiểu Khanh vỡ lẽ, cười hỏi cậu ta: “Cậu chủ của các anh đâu rồi?”

Cậu phục vụ nghiêng người chỉ về phía quầy bar. Cố Tiểu Khanh nhìn theo hướng tay của cậu ta, quả nhiên thấy Âu Lâm Tỷ đang đứng bên trong vẫy vẫy tay với cô. Cố Tiểu Khanh cũng cầm chai bia hươ hươ phụ họa, tươi cười đáp lại.

Cố Tiểu Khanh vừa quay mặt lại đã bắt gặp Đường Quả nhìn cô nghi ngờ. Cô nàng lập tức chất vấn: “Ai vậy?”

“Bạn của Trương Diệu Dương.” Cố Tiểu Khanh trả lời.

Đường Quả là người đơn thuần nói một hiểu một nên chẳng buồn tra hỏi đến tận cùng, cô nàng nghe vậy liền chuyển sự chú ý sang sân khấu. Nửa đầu chương trình biểu diễn hôm nay tương đối nhẹ nhàng với những ca khúc trữ tình và các tiết mục tướng thanh*. Hơn mười giờ chương trình mới chuyển sang phần trình diễn đặc biệt. Khi người đàn ông thân hình bệ vệ đứng trên sân khấu hát một bài rock’n’roll, không khí vui chơi thực thụ bắt đầu sôi sục trong toàn bộ đại sảnh quán bar.

0 Tướng thanh; tấu nói (một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt).

Cố Tiểu Khanh không thích ồn ào, đang cảm thấy nhàm chán thì Âu Lâm Tỷ trong quầy bar ngoắc tay ý bảo cô qua bên đó. Cố Tiểu Khanh hỏi Đường Quả: “Quả Quả, tụi mình đến quầy bar uống tiếp được không? Người vừa nãy muốn mình qua đó chào hỏi.”

Đường Quả không phản đối, đứng lên đi cùng Cố Tiểu Khanh.

Âu Lâm Tỷ cười hì hì nhìn hai cô gái đi đến ngồi ở trước mặt anh. Cố Tiểu Khanh chỉ vào Đường Quả, giới thiệu: “Bạn tôi, Đường Quả”, xong lại chỉ vào Âu Lâm Tỷ nói: “Bạn tớ, Âu Lâm Tỷ.”

Cách thức giới thiệu gãy gọn của cô làm hai người phì cười. Âu Lâm Tỷ vui vẻ gọi Đường Quả một tiếng “Mỹ nữ.”

Đường Quả hưởng ứng ngay: “Soái ca.” Có chút bia làm chất xúc tác, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nàng hây hây hồng, đôi mắt mở to long lanh, vẻ đáng yêu không chê vào đâu được. Đường Quả nói tiếp: “Ôi, thật sự rất tuấn tú.”, lại giơ ngón tay cái bổ sung thêm: “Cực phẩm.”

Bị cô nàng trêu ghẹo vài câu, trên tay Âu Lâm Tỷ bỗng xuất hiện một viên đường như đến từ phép biến hóa của nhà ảo thuật, anh đưa Đường Quả, nói: “Đường Quả, cho cô ăn này.”

Âu Lâm Tỷ quay sang hỏi Cố Tiểu Khanh: “Em uống gì?”

“Cho tôi ly bia đi.” Cố Tiểu Khanh đáp.

Âu Lâm Tỷ quay người vào quầy bar lấy ra hai chai rượu trái cây đặt trước mặt hai cô gái. Cố Tiểu Khanh cầm lên xem, loại này không có hàm lượng cồn. Cô im lặng thử một ngụm, hương vị ngọt ngào, rất ngon. Thưởng thức xong cô cười nhìn Âu Lâm Tỷ.

Âu Lâm Tỷ xáp lại gần, hỏi: “Cố Tiểu Khanh, hôm nay tâm tình em rất tốt thì phải.”

Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu “ừ” một tiếng thừa nhận.

“Nói nghe xem, chuyện tốt gì?”

Cố Tiểu Khanh ơ hờ đáp: “Không nói được.”

Âu Lâm Tỷ nói đùa: “Con gái gì mà keo kiệt.”

Cố Tiểu Khanh vẫn chỉ cười cười không nói không rằng. Âu Lâm Tỷ cũng phớt lờ, anh nói nhỏ một câu gì đó với người phục vụ đằng sau, chỉ thị cho cậu ta ra ngoài.

Một lát sau trên sân khấu vọng đến tiếng nói rất lớn của DJ: “Các vị bạn hữu! Hôm nay bạn của ông chủ chúng tôi có chuyện vui nên Ngân Sắc Đế Quốc đặc biệt mời các vị dùng rượu miễn phí. Mong mọi người chung vui!”

Tiếng vỗ tay reo hò tức thì dồn dập bên dưới khán đài. Cả Cố Tiểu Khanh lẫn Đường Quả đều không hẹn mà gặp nhất thời kinh ngạc tròn mắt nhìn Âu Lâm Tỷ.

Âu Lâm Tỷ cười vô lại, nói: “Cùng nhau vui vẻ thôi.”

Cố Tiểu Khanh chưa kịp thốt ra lời bỗng thấy Âu Lâm Tỷ chuyển tầm mắt đến giữa đại sảnh, vẻ mặt đột ngột thay đổi, anh nghiêm chỉnh nói: “Đợi chút.”, sau đó xoay người nhảy thẳng từ trong quầy bar ra.

Đang lơ đễnh trông theo hướng đi của anh, Cố Tiểu Khanh đột ngột sững người. Lần đầu tiên sau tám năm cô gặp lại Âu Lâm Ngọc.

Cố Tiểu Khanh cầm chai rượu trái cây nín lặng nhìn họ. Hai người đều có vẻ ngoài xuất sắc, rất nhiều phụ nữ thậm chí cả đàn ông đều vụng trộm hoặc trực tiếp dán mắt quan sát họ.

Âu Lâm Ngọc mặc bộ Âu phục trang trọng, sắc mặt ôn hòa nghe Âu Lâm Tỷ nói chuyện. Có vẻ như anh đang căn dặn Âu Lâm Tỷ điều gì, cô thấy Âu Lâm Tỷ gật gật đầu. Anh không ở lại lâu, nói vài câu với Âu Lâm Tỷ xong đã mang theo những người phía sau rời đi.

Khi Cố Tiểu Khanh thấy Âu Lâm Tỷ đi về phía mình, ánh mắt cô lập tức đổi hướng sang quầy bar. Lúc trở về, ngoài nụ cười thường trực, Âu Lâm Tỷ không giải thích một lời nào về chuyện vừa rồi.

Khoảng thời gian sau đó, Cố Tiểu Khanh vẫn tỏ ra tự nhiên, cô và Đường Quả không ở chơi lâu. Uống hết một chai rượu, cô đứng lên chào từ biệt Âu Lâm Tỷ. Anh không giữ họ lại, bảo người phục vụ gọi taxi và đưa họ ra xe. Cố Tiểu Khanh tiễn Đường Quả về trước sau đó mới ngồi taxi về Thành Nam. Tối hôm ấy về nhà mặc dù rất mệt mỏi nhưng cô mất ngủ cả đêm.

Chương 12

Qua lễ Quốc Khánh*, Trương Diệu Dương tuyên bố chuyện công ty bị thu mua trước toàn thể nhân viên. Tin tức vừa truyền đi lập tức khuấy động cuồng phong bão táp. Tất cả mọi người đều hoang mang lo lắng cho tương lai chính mình. Sau cùng Trương Diệu Dương cam đoan rằng nguyên nhân việc mua bán không phải vì anh thiếu hụt tài chính, tình hình công ty thời gian tới vẫn như cũ, mọi người chắc chắn bình an vô sự, không có biến động gì đáng kể ngoại trừ xưng hô đối với anh từ “giám đốc” nay thành “trưởng phòng” và địa điểm hoạt động được chuyển sang nơi khác. Mọi người sau khi nghe được những lời này mới bình tâm trở lại.

0 Ngày 1 tháng 10

Cố Tiểu Khanh lẳng lặng quan sát đám đông ban đầu xôn xao ồn ã rồi dần đứng im trật tự, họa may chỉ có cô nóng lòng mong chờ đến ngày “trọng đại”. Khi cô cam lòng chấp nhận hiện thực, khi niềm tin chỉ còn lại dấu chấm nhỏ nhoi, thì ông Trời bất ngờ tặng cô một món quà quý giá. Ở cuối con đường tưởng chừng như không còn hy vọng, cô đã có được cơ hội đến gần người ấy.

Trương Diệu Dương không để Cố Tiểu Khanh tham dự các bước đàm phán giữa hai bên, trái lại một mình anh đảm đương từ đầu đến cuối. Suốt quá trình thương thảo, Cố Tiểu Khanh chưa từng gặp người của Dụ Long, đến thời điểm mọi việc an bài xong xuôi, cô mới thấy họ phái người đến hạch toán tài sản công ty. Căn cứ tình hình hiện tại, công ty Hưng Thành hầu như không có tài sản cố định đồng thời các khoản mục khác trên báo cáo tài chính vốn dĩ kê khai rất rõ ràng nên công tác hạch toán chỉ gói gọn một ngày làm việc.

Giữa tháng mười, toàn thể công ty của Trương Diệu Dương dời đến vị trí trung tâm của phố thương mại Thành Nam, chính thức trở thành phòng Kiến trúc thuộc tập đoàn Dụ Long.

Ngày cuối cùng ở văn phòng làm việc cũ, Cố Tiểu Khanh và Trương Diệu Dương vẫn nán lại sau khi từng người một lần lượt ra về. Mọi thứ xung quanh bừa bộn và ngổn ngang. Trong yên lặng, họ nhìn nhau và thu vào ánh mắt khung cảnh sắp trở thành ký ức.

Trương Diệu Dương đứng phía sau nói với Cố Tiểu Khanh: “Tiểu Khanh, cám ơn em đã theo giúp anh đến bây giờ.”

Cố Tiểu Khanh không đáp lại mà dán mắt vào vị trí từng là chỗ ngồi của mình. Những lời này cô đã nghe một năm trước khi họ vừa đến đây. Khi đó, anh hăng hái và nhiệt tình. Nay, từ ngữ không thay đổi, nhưng tựa như được nói ra từ con người đang bất lực trượt xuống từ trên đỉnh cao.

Cố Tiểu Khanh bất giác thở dài, thầm nhủ, có những chuyện đối với cô mãi mãi ngoài tầm với. Cố Tiểu Khanh gom góp những cảm xúc đang rong ruổi xoay người chuẩn bị về thì nhận ra Trương Diệu Dương không còn ở đó. Cô nhìn văn phòng làm việc lần cuối rồi nhẹ nhàng cất bước về phía cửa.

Ngày hôm sau Cố Tiểu Khanh đúng giờ xuất hiện bên ngoài cao ốc tập đoàn Dụ Long. Ánh nắng cuối thu đẹp đẽ và ấm áp. Cô mặc một chiếc áo ấm màu vàng tươi tắn, đứng giữa ban mai rực rỡ ngẩng đầu nhìn tòa nhà sừng sững trước mặt. Tám năm, thời gian và không gian như ngừng lại, giờ phút này cô đang ở rất gần, không còn phải ngước mắt dõi theo từ khoảng cách xa xôi.

Đang giờ cao điểm, người xe qua lại tấp nập, không một ai để ý đến cô gái mải đăm đắm vào tòa nhà

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT