watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9250 Lượt

Hỉ gục đầu trên vai cô khẽ thì thào, anh hỏi: “Nhan Hỉ, nói gì vậy nhóc?”

Cố Tiểu Khanh nghe thấy, cô trả lời: “Nó nói, vịt vịt.”

Âu Lâm Ngọc như sực nhớ chuyện gì, anh vội ra ngoài đi đến mở cái vali Ngô Nhạc Thanh để lại, tìm được một con vịt cao su màu hồng, rồi mau chóng trở lại nhà

tắm đưa con vịt cho Nhan Hỉ. Cậu bé cầm con vịt liền ngừng khóc, cúi thấp mặt trở lại điệu bộ lặng lẽ như ban đầu.

Cố Tiểu Khanh đặt cậu bé trở lại vào bồn tắm, bắt đầu tắm rửa cho cậu. Bấy giờ Nhan Hỉ rất nghe lời, cúi gằm mặt cặm cụi chơi với con vịt, ngoan ngoãn để yên cho Cố Tiểu Khanh xối nước lên người cậu. Âu Lâm Ngọc ở cạnh bên lần lượt đưa khăn tắm rồi đến sửa tắm, hai người phối hợp rất ăn ý.

Rồi thì chuyện tắm gội cũng kết thúc một cách êm đẹp, Cố Tiểu Khanh ôm cậu bé ra khỏi bồn tắm, Âu Lâm Ngọc lấy khăn lông bọc cậu lại bế vào phòng ngủ.

Cố Tiểu Khanh ra phòng khách lấy vali đem vào phòng ngủ. Cô mặc cho Nhan Hỉ bộ quần áo ngủ trẻ em tìm được trong số đồ đạc mẹ cậu để lại. Thân hình gầy gò của cậu bé thoạt nhìn tưởng chừng thiếu dinh dưỡng, nhưng quan sát kỹ, cậu cao hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi, cả cánh tay lẫn đôi chân be bé đều thẳng tắp thon dài, đường nét khuôn mặt xinh xắn, hai má ửng hồng khỏe mạnh, có thể thấy cậu được chăm bẵm cực kỳ chu đáo. Có điều cậu thiếu mất sự nghịch ngợm, quậy phá vốn nên có của những nhóc con ở độ tuổi này, ngược lại thế giới của cậu hoàn toàn im lặng. Cố Tiểu Khanh thay quần áo cho Nhan Hỉ xong, đặt cậu bé nằm ngang trên giường, cậu liền ôm cứng con gấu bông mở to mắt nhìn lên trần nhà, nhìn mãi không chớp mắt.

Hai người đứng trông chừng bên giường cho tới lúc Nhan Hỉ từ từ nhắm mắt lại. Cố Tiểu Khanh đứng dậy vặn nhỏ ánh đèn đầu giường, sau đó nhón chân đi vào phòng treo quần áo tìm hai bộ đồ ngủ, đưa Âu Lâm Ngọc một bộ rồi hai người nhẹ bước ra khỏi phòng.

Sau trận giằng co vừa rồi quần áo của họ cơ bản đều thấm nước nhàu nhĩ. Hai người tách ra đi tắm gội, sau đó Âu Lâm Ngọc quay về thư phòng làm việc, Cố Tiểu Khanh xem tivi được chốc lát thì đi ngủ trước.

Ngủ đến nửa đêm, Cố Tiểu Khanh lại bị một lực đè nặng làm tỉnh giấc. Mở mắt ra thấy Nhan Hỉ nằm ngủ bên cạnh, Âu Lâm Ngọc nằm phía sau, hai tay anh ôm cô sít sao.

Cố Tiểu Khanh lách người ra một chút, Âu Lâm Ngọc lại không nhúc nhích, cô không biết làm sao nên cũng đành thuận theo anh.

¤¤¤

Cuộc sống của hai người tuy bất ngờ có thêm một đứa bé nhưng vẫn bình yên như mặt hồ phẳng lặng. Nguyên nhân chủ yếu là vì Nhan Hỉ rất an tĩnh, cậu tuyệt đối không đòi hỏi gì, nếu cho cậu ăn thì cậu ngoan ngoãn ăn, còn như để mặc cậu thì cậu có thể ngồi một chỗ suốt một ngày hai mươi bốn giờ không xê dịch.

Cố Tiểu Khanh thương Nhan Hỉ nên đi đâu hay làm gì cô cũng dẫn cậu bé theo cùng. Kỳ lạ ở chỗ, Nhan Hỉ dường như nghe hiểu lời cô nói, hễ cô nhắc lại điều gì nhiều lần với cậu thì cậu sẽ làm theo. Một ngày nọ, Cố Tiểu Khanh mang theo Nhan Hỉ lái xe về nhà lấy mấy bộ quần áo, lúc xuống xe, Cố Tiểu Khanh đứng bên cửa thử nói với Nhan Hỉ: “Nhan Hỉ ơi, xuống xe nhé?”

Nói lần đầu, cậu bé không phản ứng, mắt nhìn đầu gối. Nói lần thứ hai, cậu bé hơi ngẩng mặt, gật đầu một cái. Cố Tiểu Khanh rất vui, lại nói thêm một lần nữa. Đến lần này thì Nhan Hỉ đã chịu ngước lên nhìn gương mặt cô. Cố Tiểu Khanh đưa tay về phía cậu bé: “Nhan Hỉ.”, Nhan Hỉ liền nắm tay cô nhảy xuống xe. Cố Tiểu Khanh tràn ngập vui sướng, cô ôm chầm cậu bé vào lòng mình: “Nhan Hỉ giỏi quá.”, Nhan Hi liền vươn ngay hai cánh tay bé nhỏ ôm sát cổ cô.

Ngô Nhạc Thanh đến đón Nhan Hỉ vào ngày nghỉ đông cuối cùng. Ngày đó sau bữa cơm trưa, ngoài trời tuyết rơi lả tả. Cố Tiểu Khanh ôm Nhan Hỉ đứng trước cửa sổ sát đất hỏi cậu bé: “Nhan Hỉ, cháu xem tuyết rơi kìa, mình ra ngoài chơi nhé, chịu không?”

Nhan Hỉ nhìn ngoài cửa sổ không nói gì, Cố Tiểu Khanh lại nói lần nữa. Bỗng thật diệu kỳ, Nhan Hỉ nói ra một chữ: “Tuyết.”

Cố Tiểu Khanh vô cùng hào hứng, đây là lần đầu tiên trong mấy ngày nay cô thấy Nhan Hỉ chủ động nói chuyện. Cô ẵm Nhan Hỉ vào thư phòng tìm Âu Lâm Ngọc, đẩy cửa đi đến đứng trước máy tính của anh, nói: “Trời vừa đổ tuyết, chúng ta dắt Nhan Hỉ xuống chơi được không?”

Âu Lâm Ngọc mặc dù thấy Cố Tiểu Khanh hưng phấn vẫn cố ý hỏi Nhan Hỉ đang vùi mặt trong lòng cô: “Nhan Hỉ, nhóc muốn đi không?”

Nhan Hỉ im thin thít, xoay người ôm cổ Cố Tiểu Khanh. Cố Tiểu Khanh không khỏi có chút cụt hứng: “Vừa rồi thằng bé còn nói tuyết cơ mà.”

Âu Lâm Ngọc cười tủm tỉm rồi đứng dậy tắt máy tính: “Đi nào, thay quần áo đi.”

Cố Tiểu Khanh mặc áo lông, đeo khăn quàng cổ, đội mũ quả dưa, mang găng tay cho cậu bé, quấn cậu thành một quả cầu tí hon, rồi lại “hóa trang” cho mình thành một quả cầu tròn vo y hệt.

Ba người cùng đi xuống bãi đất trống dưới lầu. Không gian xanh ở khu căn hộ xa hoa này được chăm chút rất đẹp mắt, dù lớp cỏ xanh tươi trên mặt đất đã trơ trụi hoàn toàn sau vài tháng mùa đông, nhưng còn đó những loại cây vẫn tươi thắm như hương sắc mùa xuân bất kể gió mưa bão tuyết. Mỗi khu căn hộ nằm cách nhau một khoảng rộng lớn, cảnh vật xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Cố Tiểu Khanh ngồi xổm sau lưng Nhan Hi, tháo găng tay của cậu bé ra, nâng bàn tay bé bỏng đón những bông tuyết trắng tinh bay lượn giữa không trung, vài bông tuyết khẽ khàng đáp lên tay cậu chớp mắt tan thành giọt nước trong veo.

Cố Tiểu Khanh khẽ nói: “Nhan Hỉ này, đây là tuyết, mát không?”

Âu Lâm Ngọc đứng trước họ, kinh ngạc chứng kiến gương mặt cậu bé Nhan Hỉ hé mở nụ cười tươi tắn. Giữa trời tuyết trắng, cô gái ôm cậu bé phía trước cười hiền hòa, người đàn ông anh tuấn cạnh bên nhìn họ bằng ánh mắt dịu dàng. Quả thật là một bức tranh ngày đông chứa chan tình cảm ấm nồng.

Thế nhưng âm thanh loạt xoạt của giày cao gót đột ngột vang lên đã phá vỡ bức tranh đẹp đẽ đó. Họ quay đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra thì thấy Ngô Nhạc Thanh mang theo hành lý đang từ từ đi về phía họ.

Khi Ngô Nhạc Thanh đến gần, Cố Tiểu Khanh ngạc nhiên khi thấy cô ấy vẫn mặc bộ quần áo mấy ngày trước, gương mặt trang điểm khéo léo nhưng không giấu được vẻ tiều tụy hiện lên dưới lớp phấn son.

Cố Tiểu Khanh đứng lên cất tiếng chào: “Chị Ngô.”

Ngô Nhạc Thanh gật đầu một cái, có vẻ mệt mỏi không muốn nói chuyện. Nhan Hỉ đứng trước Cố Tiểu Khanh, thấy mẹ đến cậu không bước tới mà cũng không hé răng nói gì. Âu Lâm Ngọc đứng cạnh không buồn mở miệng.

Những khi Ngô Nhạc Thanh xuất hiện, bầu không khí giữa cô ấy và Âu Lâm Ngọc lại trở nên quái dị.

Âu Lâm Ngọc bất chợt mở miệng nói: “Chị tìm được anh ta không?”

Ngô Nhạc Thanh đi qua ôm Nhan Hỉ đáp: “Không.”

Âu Lâm Ngọc cười nhạo thành tiếng: “Tôi biết ngay mà, nhưng không hiểu nỗi tại sao chị cứ ngốc như vậy?”

“Phụ nữ nói chung đều phải ngốc một lần trong đời, đợi đến khi tôi không còn hơi sức nữa thì tự nhiên sẽ thông minh ra.” Ngô Nhạc Thanh nói ra lời này bằng giọng điệu chứa đầy hiu quạnh, đôi mắt cố kìm giữ những giọt nước mắt chực trào.

“Chẳng phải chị đã kiệt sức rồi sao?” Tiếng nói trầm ấm của Âu Lâm Ngọc truyền đến, Cố Tiểu Khanh quay sang nhìn anh, anh lại xem như cô không tồn tại, ánh mắt anh chỉ chăm chú nhìn Ngô Nhạc Thanh.

Ngô Nhạc Thanh không đáp, một lát sau mới mệt mỏi buông một câu: “Mặc kệ tôi, tôi có kiệt sức hay không chẳng liên quan gì đến cậu!” sau đó lời nói mềm mỏng hơn: “Cậu lo toàn tâm toàn ý với người đang ở bên cạnh đi, ngay cả Nhan Hỉ cũng quý cô ấy đấy thôi.” Dứt lời nhìn sang Cố Tiểu Khanh, khẽ thở dài một tiếng rồi xoay người bỏ đi không chào từ biệt.

Lại một lần nữa, Cố Tiểu Khanh bị hai người coi như vô hình. Cô chờ xem Âu Lâm Ngọc muốn nói gì với mình thì anh chỉ lạnh nhạt nói hai chữ “Đi về.” cộc lốc, rồi quay ngoắt đi vào tòa nhà.

Hết chương 21.

Chương 22

Sau khi vào nhà, Âu Lâm Ngọc im hơi lặng tiếng bước thẳng vào thư phòng để lại phía sau ánh mắt Cố Tiểu Khanh dõi theo bóng lưng anh. Tận đến lúc Cố Tiểu Khanh làm xong cơm tối gọi anh ra ăn, anh cũng chỉ ăn qua loa rồi lại quay về thư phòng.

Chương trình tin tức mười hai giờ khuya kết thúc, Cố Tiểu Khanh rời sofa đến tắt tivi. Cô ngoảnh mặt nhìn về căn phòng kia, chỉ có chút ánh đèn yếu ớt cố len mình thoát ra từ khe cửa nhỏ hẹp. Cô trầm ngâm suy nghĩ, dường như sáng tỏ được đôi điều, lại dường như mịt mờ nhòa nhạt. Cô thở dài một tiếng rất nhẹ rồi đi vào phòng ngủ, vùi mình trong chăn và nhắm mắt ngủ liền ngay sau đó.

Thế nhưng giấc ngủ say của Cố Tiểu Khanh bị phá bĩnh bởi một nụ hôn đột ngột tấn công dồn dập, theo phản xạ tự nhiên, cô lập tức đưa tay đẩy con người đang ép chặt phía trên. Trong màn đêm tiếng anh khàn khàn bên tai cô: “Đừng sợ, là tôi, tôi sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Cô ngừng kháng cự, từ từ thả lỏng chính mình. Dưới tấm chăn to rộng, thể xác giao hòa thể xác, hơi thở tan trong hơi thở. Mặc dù thân thể cô bị giam cầm trong sự dịu dàng của anh, linh hồn cô vẫn lãng đãng thoát ra, rồi đứng từ xa lặng yên nhìn họ một cách tỉ mẩn. Giây phút này, có sự thật vỡ ào và có cả say đắm trầm luân.

Ngày hôm sau quay lại

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT