|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
“Ngân Sắc Đế Quốc” chơi nên cuối cùng cũng thành bạn của Âu Lâm Tỷ. Hai cô bạn gái đi cùng họ Âu Lâm Tỷ lướt qua không giới thiệu, thế này có nghĩa là anh không biết tên người ta.
Lúc giới thiệu Âu Lâm Ngọc, Âu Lâm Tỷ tương đối trịnh trọng, anh nhìn Âu Lâm Ngọc nói: “Anh, đây là bạn em, Cố Tiểu Khanh.”
Cố Tiểu Khanh không nói gì, cô chờ xem Âu Lâm Ngọc phản ứng thế nào, kết quả anh lãnh đạm nói: “Chào cô.”
Đến lượt Ngô Nhạc Thanh, Âu Lâm Tỷ thân mật hơn: “Mỹ nhân này là dì nhỏ của anh anh, nhưng không phải của anh, anh hay gọi chị ấy là chị Thanh, còn em thì em muốn gọi sao cũng được.”
Cố Tiểu Khanh mỉm cười nói: “Chị Ngô, chào chị.”
Ngô Nhạc Thanh cười nhìn Cố Tiểu Khanh chăm chú, trong ánh mắt là sự tinh ý đã được che giấu một cách khéo léo, cô đáp lại: “Cô Cố, chào cô.” Sau đó cô niềm nở dắt Cố Tiểu Khanh đến ngồi bên cạnh, quay sang nói với Âu Lâm Tỷ: “Em lo thăm hỏi bạn bè em đi, để chị tiếp chuyện với cô Cố cho.”
Âu Lâm Tỷ nghe vậy chỉ cười cười tránh đi, qua ngồi uống rượu cùng bạn bè.
Đợi Âu Lâm Tỷ rời đi xong, Ngô Nhạc Thanh xoay sang nở nụ cười, nhẹ nhàng hỏi: “Cô Cố này, cô quen Lâm Tỷ như thế nào vậy?”
Cố Tiểu Khanh nhớ lại lần gặp mặt hôm đó, bất giác mỉm cười, từ tốn nói: “Anh ấy là bạn sếp trước đây của tôi, chính là quản lý Trương hiện giờ. Có một lần quản lý Trương uống rượu say, tôi đến đây đón anh ấy cho nên quen biết anh Âu.”
“Lâm Ngọc có biết chuyện cô quen Lâm Tỷ không?”
Cố Tiểu Khanh lắc đầu: “Trước kia thì không, nhưng hiện tại cũng nên biết rồi.”
Ngô Nhạc Thanh quay đầu nhìn lướt qua Âu Lâm Ngọc, cũng như khi nãy, anh vẫn đang nói chuyện cùng người ngồi bên. Ngô Nhạc Thanh quay lại nhỏ giọng nói: “Tính tình Lâm Ngọc hơi lập dị, có chuyện gì cô cứ nói rõ ràng với cậu ta.” Cố Tiểu Khanh cảm thấy người phụ nữ này vừa xinh đẹp nhã nhặn vừa tốt bụng, liền gật gật đầu tiếp thu ý tốt của cô ấy.
Không khí trong phòng thật sự rất giống một buổi hội nghị, mọi người chỉ thấp giọng hàn huyên, không hề ồn ào huyên náo như một phòng KTV thông thường.
Ngô Nhạc Thanh và Cố Tiểu Khanh thì thầm tán gẫu, Ngô Nhạc Thanh vốn là người hoạt bát cởi mở. Mặc dù họ không hiểu nhau mấy, nhưng phụ nữ còn có trẻ con, mà trẻ con chính là đề tài muôn thuở. Cố Tiểu Khanh biết rõ hoàn cảnh của Nhan Hỉ, Ngô Nhạc Thanh cũng không vì con mình có chút khiếm khuyết mà ngại mở lời, ngược lại cô hào hứng trao đổi với Cố Tiểu Khanh mọi chuyển biến từ lớn đến nhỏ của cậu bé. Cố Tiểu Khanh thầm nghĩ, cô ấy quả thật là một người mẹ tốt.
Hai cô gái ngồi gần họ đang đứng trước màn hình rủ rỉ hát hò, tiếng hát vừa phải, không làm phiền đến mọi người xung quanh. Ngô Nhạc Thanh đột ngột nói: “Chúng ta hát nhé?”
Cố Tiểu Khanh cười đáp: “Ừm.”
Ngô Nhạc Thanh dù có chăm sóc sắc đẹp kỹ lưỡng nhưng vẫn không lấp được vẻ mặn mà của người phụ nữ ba mươi, ấy thế mà cô ấy lại chọn bài “Tắm rửa” của Phạm Hiểu Huyên. Giọng hát cô ấy hơi trẻ con, không những vậy, còn vừa hát vừa nhảy múa, không khỏi khiến người ta cảm thấy kỳ dị. Quyến rũ lả lơi rất đàn bà và trẻ trung thơ ngây rất thiếu nữ – một nhan sắc đẹp lạ thường. Trong phút chốc mọi người đều hướng sự chú ý vào cô ấy.
Ngô Nhạc Thanh vừa hát xong, tiếng vỗ tay rào rào khắp phòng. Cô ấy cười hì hì khoan thai quay về, thong dong ngồi xuống cạnh Cố Tiểu Khanh.
Cố Tiểu Khanh chọn cho mình bài “Tín ngưỡng”. Điệu nhạc vang lên, cô tự tin đến trước màn hình, đưa lưng về phía mọi người nhẹ cất tiếng hát. Giai điệu bài hát không buồn bã da diết nhưng ca từ rất ý nghĩa. Cố Tiểu Khanh hát vô cùng nhập tâm, gần như trút cạn tất cả tình cảm trong lòng vào lời hát: “Em yêu anh như tôn thờ tín ngưỡng, rõ ràng biết bao, chắc chắn biết bao.”Giọng hát không lớn, không luyến láy trầm bổng nhưng đôi mắt đã ngập nước.
Bài hát kết thúc, cả phòng yên tĩnh không tiếng động. Cố Tiểu Khanh chớp mắt cho sạch nước mắt rồi mới bình tĩnh xoay người lại. Ánh mắt cô tìm đến Âu Lâm Ngọc, cô thấy anh cúi đầu ngẩn người nhìn sàn nhà như trầm tư, như hoài niệm.
Cố Tiểu Khanh cười nhẹ trở về chỗ ngồi. Kể từ lúc bắt đầu Âu Lâm Tỷ chưa từng rời mắt khỏi cô, thật lâu sau anh chuyển sang nhìn Âu Lâm Ngọc bằng ánh mắt thâm trầm.
Hết chương 22.
Chương 23
Bữa tiệc diễn ra được một nửa thời gian thì Âu Lâm Tỷ ra ngoài. Cố Tiểu Khanh liền nhân cơ hội này len lén rời đi, trước khi đi cô nhờ Ngô Nhạc Thanh nhắn lại với Âu Lâm Tỷ cô có việc về trước.
Từ “Ngân Sắc Đế Quốc” bước ra, Cố Tiểu Khanh đi đến thẳng bãi đỗ. Điện thoại đổ chuông ngay khi cô đứng trước xe, số máy Âu Lâm Tỷ nhấp nháy trên màn hình.
Cố Tiểu Khanh không bắt máy, mở cửa ngồi vào xe một cách quyết đoán. Chỉ trong khoảnh khắc chiếc xe đã lăn bánh ra khỏi bãi đỗ rồi lẫn khuất giữa dòng xe cộ trên đường đêm phố thị. Điện thoại đặt trên ghế lái phụ kiên trì réo rắt từng hồi chuông dai dẳng, đến lần thứ ba đành tự động buông bỏ để trả mọi thứ về lại yên tĩnh.
Còn cô, vẫn chuyên tâm nhìn thẳng con đường phía trước, ánh mắt kiên định và vững vàng không một giây dao động.
Trở về nơi ở của Âu Lâm Ngọc, chào đón cô là đêm khuya tĩnh mịch, phòng khách không đèn tối mịt mùng và căn nhà trống trải cô liêu. Cô đứng ở cửa hít một hơi thật sâu, với tay bật công tắc trên tường, ánh đèn rực sáng ngay lập tức phủ kín từng ngóc ngách kẽ hở. Cô xoay người đóng cửa rồi đến thẳng phòng ngủ tìm quần áo để tắm gội.
Trước khi lên giường, cô cố ý để lại ngọn đèn nhỏ trong phòng ngủ và phòng khách. Trước đây cũng có lần Cố Tiểu Khanh định tiến hành cuộc cải cách nho nhỏ đối với sắc thái căn phòng này, cô mua bộ trải giường gam màu ấm thay vào mấy tấm ga giường và vỏ chăn cứ lẩn quẩn giữa hai màu xám nhạt và xanh sẫm. Kết quả mới “mon men” thay đổi không bao lâu, thậm chí chưa kịp nằm ngủ được một lần thì đã bị Âu Lâm Ngọc đổi lại. Đợi đến khi cô tìm thấy thì bộ trải giường đáng thương đã an phận nằm ngay ngắn phẳng phiu ở góc xó trong tủ chứa đồ.
Bởi anh xây dựng thành lũy bảo vệ quá kiên cố trong trái tim mình nên cô có đem hết trăm phương ngàn cách cũng không thể thật sự đến gần anh. Sống với nhau gần ba tháng, tất cả dấu vết cô lưu lại ở đây chỉ là dăm ba đồ dùng mỹ phẩm trên bàn trang điểm và non nửa tủ quần áo.
Âu Lâm Ngọc về nhà nửa tiếng sau khi cô nằm xuống giường. Cô nghe tiếng anh mở cửa, đổi giày, tìm quần áo, nghe bước chân anh vào phòng tắm tắm rửa. Một lát sau, bên kia giường hơi trũng xuống, rồi một cơ thể âm ẩm nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau.
Đêm yên lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở của nhau. Sau đó Âu Lâm Ngọc cất tiếng: “Ngủ chưa?”
“Chưa.” Cố Tiểu Khanh vùi mặt vào nệm trả lời.
Tiếp theo lại là im lặng kéo dài, Cố Tiểu Khanh không nói năng gì, cô muốn nghe câu hỏi của anh.
Cuối cùng anh cũng chủ động hỏi cô: “Em và Âu Lâm Tỷ quen nhau như thế nào?”
“Anh ấy là bạn của Trương Diệu Dương.” Cố Tiểu Khanh trả lời đơn giản.
“Cậu ấy thích em.” Giọng anh đều đều, liệu anh có cất giấu bực bội hay khó chịu trong câu nói đó hay không, cô không biết. Cố Tiểu Khanh lặng thinh không đáp, có những chuyện không thể làm cho ra lẽ chỉ bằng đôi lời ngắn gọn.
Cô cảm giác cánh tay đặt trên eo mình siết chặt hơn, Âu Lâm Ngọc hôn thùy tai cô, anh nói: “Hôm nay là sinh nhật cậu ấy, để hai ngày nữa tôi sẽ tìm cơ hội nói rõ ràng với cậu ấy.”
Cô hiểu đây chính là lời giải thích của anh cho hành động phớt lờ tối hôm nay. Cô thở phào, khẽ “ừ” một tiếng. Âu Lâm Ngọc đứng lên tắt đèn đầu giường, kế đó nằm xuống xoay người cô về hướng anh – kiểu nằm khiến cô rất không thoải mái – rồi an tâm ôm cô đi vào giấc ngủ. Cố Tiểu Khanh âm thầm thở dài, người đàn ông này vì sao đối với thân thể cô có thể chấp nhất đến vậy, nhưng lại kiên quyết canh giữ nghiêm ngặt cánh cửa trái tim mình? Cô thả lỏng người, nhắm mắt ép buộc bản thân, ngủ đi, đừng suy nghĩ. Đêm không biến cố trôi qua, hừng đông ngày mới lại bắt đầu.
Cố Tiểu Khanh nhận thức rõ một điều, giữa cô và anh nếu kiên trì lối sống không biết không nghe không thấy, bốn mùa của họ sẽ là mùa bình yên. Họ có quan hệ nam nữ để tăng gia vị cho cuộc sống đời thường, có cảm xúc mãnh liệt để đưa tình dục lên đỉnh thăng hoa, họ có tất cả, nhưng không có tương lai. Cô đâu phải ngu ngốc đến nỗi không biết anh chỉ cần cô chứ không hề yêu cô. Nếu cô chỉ là một kẻ mông muội thì đã không cần suy nghĩ nhiều làm gì cho đầu óc mệt nhoài, lúc đó mọi thứ sẽ thuận lợi còn hơn cả thuận lợi. Nhưng trái tim vốn nhạy cảm, làm sao cô có thể ép mình vô tâm? Mỗi lần anh lạnh nhạt xoay lưng bỏ đi, mỗi lần anh chong đèn trong thư phòng đêm khuya, chính là một lần anh vô tình quẳng lời cự tuyệt vào nỗi khổ chậm rãi thành hình trong lòng cô.
Thành phố bước vào tháng bảy nóng bức, Cố Tiểu Khanh mỗi ngày vẫn lái xe đưa đón Âu Lâm Ngọc, trong công ty ngoại trừ Ngô Nhạc Thanh không ai biết quan hệ của họ.
Giờ tan sở, Cố Tiểu Khanh lái xe đến trước tòa nhà công ty, cô ngồi đợi không bao lâu thì Âu Lâm Ngọc đi ra. Mặc cho cái nóng mùa hè oi bức, anh vẫn lịch lãm với quần tây, áo sơmi và cravat
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




