|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thắt chỉnh chu trên cổ áo. Anh mở cửa sau ngồi vào xe, im lặng mở cặp tài liệu lật giở xấp văn kiện bên trong. Cố Tiểu Khanh hiểu ý khởi động xe lái đi. Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng giấy cọ xát thỉnh thoảng truyền đến từ băng ghế sau mỗi khi Âu Lâm Ngọc mở sang trang văn kiện khác.
Âu Lâm Ngọc bỗng lơ đãng nói: “Ngày mai Lâm Tỷ khai trương quán bar mới, muốn chúng ta đến chung vui. Mai tôi bận bữa tiệc xã giao, em đi được không?”
Cố Tiểu Khanh không đáp, cô nhìn Âu Lâm Ngọc qua kính chiếu hậu, Âu Lâm Ngọc dời sự chú ý khỏi xấp văn kiện ngẩng đầu nhìn đôi mắt cô phản chiếu qua tấm gương, anh cười cười trấn an: “Em đi đi, đừng nghĩ ngợi gì nhiều, Lâm Tỷ không sao đâu, nghe nói dạo này cậu ấy mới tìm được bạn gái.”
Cố Tiểu Khanh “ừm” một tiếng tỏ vẻ đồng ý. Kể từ sau bữa tiệc sinh nhật đó Âu Lâm Tỷ không liên lạc với cô nữa, nay biết chuyện anh có bạn gái, cô không khỏi cảm thấy nhẹ lòng: “Vậy cũng tốt, mọi người đều yên ổn, sau này gặp nhau đỡ phải khó xử.”
Về đến nhà, chuyện đầu tiên Cố Tiểu Khanh làm là bấm nút mở toàn bộ hệ thống điều hòa trung tâm trong phòng. Cô không giống anh, trời nóng anh mặc kín mít như vậy mà chỉ đổ tí xíu mồ hôi, cô ngược lại, rất sợ nóng, mới đi một chút từ dưới lầu lên nhà trán đã lấm tấm.
Âu Lâm Ngọc cất cặp tài liệu vào thư phòng trước rồi sau đó hai người vào phòng ngủ lấy mỗi người một bộ quần áo để đi tắm.
Cố Tiểu Khanh tắm ra thấy Âu Lâm Ngọc đã xong trước cô, lúc này anh đang rục rịch nấu nướng. Anh mặc áo ngủ cộc tay, mái tóc ẩm ướt, cúi đầu thái rau củ trên thớt, động tác vừa nhanh vừa nhuần nhuyễn. Kỳ thực anh đảm đương gần hết chuyện nhà, hồi mới đến với nhau, lúc nấu ăn cô làm bếp chính anh làm bếp phụ, nhưng hiện tại hai vị trí này đã đảo ngược.
Cố Tiểu Khanh vào bếp vo gạo nấu cơm, Âu Lâm Ngọc sau khi nhanh chóng rửa rau củ đã bắt đầu bắt tay làm món rau củ xào. Cô thấy mình rảnh rỗi không có việc gì làm liền ra ngoài đến phòng khách mở tivi lên xem. Tiếng nhạc rộn rã trong tivi và tiếng máy hút khói rì rầm trong bếp đan xen lẫn nhau khiến căn nhà trở nên sinh động hơn rất nhiều.
Cố Tiểu Khanh ngồi xếp bằng trên sofa, cô mặc bộ quần áo yếm thoải mái, tay khẩy khẩy nước còn vương trên mái tóc ngắn, xong lại thuận tay lấy quả táo trên bàn trà cắn một miếng giòn tan, mãn nguyện nửa nằm nửa ngồi trên sofa xem tivi.
Cô ăn xong quả táo vừa kịp lúc Âu Lâm Ngọc bê đồ ăn từ nhà bếp đi ra đặt trên bàn rồi gọi cô đến ăn cơm. Trên bàn ăn hai người không trò chuyện nhiều lắm, mà thật ra họ không có nhiều đề tài chung để tán gẫu. Một người hơn năm tuổi đã sống trong quân khu đại viện, tiếp thu sự giáo dục từ bà ngoại thông tuệ hiền thục và người cậu có học vị thạc sĩ của đại học Yale danh giá; còn người kia lớn lên ở khu chung cư của nhà máy bị đóng cửa, ba lái taxi, mẹ làm chủ cửa hàng buôn bán nhỏ. Từ khi còn là những cô cậu bé con họ đã thuộc về hai thế giới rất xa xôi cách biệt, nhưng cho dù vậy ngày tháng sống chung dưới một mái nhà vẫn hòa hợp một cách tự nhiên.
Sau bữa cơm tối Cố Tiểu
Khanh dọn dẹp bàn ăn, đem bát đĩa vào rửa trong nhà bếp, Âu Lâm Ngọc vào phòng ngủ lấy quần áo hai người vừa thay bỏ vào máy giặt. Mỗi người một việc, phối hợp rất nhịp nhàng, tựa như đôi vợ chồng đã sống bên nhau nhiều năm.
Lúc Cố Tiểu Khanh xong việc ra khỏi nhà bếp, Âu Lâm Ngọc đã vào thư phòng. Cô ngồi trên sofa xem tivi một lúc rồi đứng dậy đến nhà tắm lấy áo quần trong máy giặt đem ra ngoài phơi, sau đó lại về sofa thư thả nằm tiếp tục theo dõi chương trình tivi.
Cố Tiểu Khanh xem tivi đến khuya thì tắt để vào bếp làm ly sữa mang vào thư phòng cho Âu Lâm Ngọc. Thật ra trước đây buổi tối Âu Lâm Ngọc không uống sữa tươi, bạn đồng hành hàng đêm làm việc của anh là ly cà phê anh tự pha cho mình.
Loại cà phê Âu Lâm Ngọc dùng đều là hàng đặt mua ở nước ngoài. Ba tháng trước Cố Tiểu Khanh cố ý ném cà phê anh cất trong tủ vào sọt rác, buổi tối Âu Lâm Ngọc muốn pha cà phê tìm không thấy bèn hỏi cô. Lúc đó cô giả vờ chuyện gì cũng không biết, còn nhiệt tình phụ anh tìm kiếm lung tung khắp nhà bếp, loay hoay một lúc thì cô vỗ ót làm ra vẻ như bừng tỉnh đại ngộ, cầm sọt rác giơ lên trước mặt anh nói: “Chắc không phải cái này đâu hả anh? Em cứ tưởng thứ đậu gì quá hạn nên mới vứt nó đi.” Âu Lâm Ngọc nhìn cô chăm chăm không chớp mắt, Cố Tiểu Khanh liền ngẩng đầu can đảm đấu mắt với anh.
Kết cuộc Cố Tiểu Khanh bại trận, cô ỉu xìu thú nhận: “Thật ra buổi tối uống sữa tươi tốt cho sức khỏe hơn.” Âu Lâm Ngọc mím môi không nói không rằng nửa ngày, mắt anh dán chặt lên gương mặt cô. Dưới cái nhìn khí thế đó, đầu cô cứ cúi thấp, thấp tới mức gần chạm ngực. Nhìn vẻ thiểu não ủ dột của cô anh lại thấy tội nghiệp, rất lâu sau anh nói: “Sau này không được làm vậy.”, nói hết câu liền trở lại thư phòng.
Từ đó về sau hàng ngày Cố Tiểu Khanh luôn chuẩn bị sẵn một ly sữa cho anh. Không biết Âu Lâm Ngọc có uống hay không, dù sao đi nữa mỗi buổi sáng cô đều thấy một cái ly rỗng không đặt trên bàn.
Khi Cố Tiểu Khanh bưng ly sữa vào thư phòng, Âu Lâm Ngọc đang nói chuyện điện thoại, lại một tràng ngoại ngữ cô nghe không hiểu. Cô biết bộ phận nghiệp vụ thương mại của công ty đang có vài vấn đề vướng mắc với phía nước ngoài nên không quấy rầy anh, chỉ nhẹ nhàng đặt ly lên bàn rồi đóng cửa ra ngoài.
Quay về phòng ngủ, cô giảm điều hòa rồi lên giường nằm ngay. Rạng sáng cô choàng tỉnh vì cảm giác nóng bức, từ phía sau Âu Lâm Ngọc vây kín cô trong lồng ngực của anh. Mặc dù trong phòng có hơi lạnh phả ra đều đặn nhưng quần áo sau lưng vẫn ướt rin rít, chuyện này đối với cô giờ đã thành thói quen, cô trở mình về phía anh rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
¤¤¤
Sau giờ tan tầm hôm nay, Cố Tiểu Khanh đưa Âu Lâm Ngọc đến nhà hàng, trước khi xuống xe anh nói: “Khi nào tôi xong việc ở đây sẽ gọi điện cho em, nếu em uống rượu thì đừng tới đây, cứ ở đó đợi tôi qua đón em.”
Cố Tiểu Khanh gật gật đầu, nói với anh cô đã biết. Cô không dặn anh đừng uống rượu, vốn dĩ cô không phải là người hay nói dông dài, vì đương nhiên cô biết trên bàn rượu có rất nhiều chuyện đàn ông không thể tự mình làm chủ.
Quán bar mới mở của Âu Lâm Tỷ nằm trên con đường có nhiều quán bar nức tiếng ở thành phố C. Quán bar mới diện tích không lớn, chỉ có một tầng lầu, rộng khoảng hai trăm mét vuông, lấy vẻ tao nhã thanh khiết thuần túy làm phong cách chủ đạo.
Thời điểm Cố Tiểu Khanh đến trong quán chưa có khách, bầu không khí có phần buồn tẻ. Cô dạo mắt một vòng xung quanh thấy Âu Lâm Tỷ đang đứng ở quầy bar. Anh đã thấy Cố Tiểu Khanh ngay từ phút cô đặt chân đến đây nhưng vẫn cau mày đứng yên tại chỗ quan sát mọi cử động của cô.
Cố Tiểu Khanh ung dung đi qua ngồi xuống trước mặt Âu Lâm Tỷ. Hôm nay anh không đóng bộ Âu phục mà chỉ mặc áo sơ mi trắng giản di với tay áo xắn lên cao. Anh chống hai tay lên thành quầy bar, chiếu tướng cô từ đầu đến chân rồi mở miệng nói: “Em làm cái gì mà vừa đen vừa gầy thế?”
Cố Tiểu Khanh cười hì hì hai tiếng, nói: “Tới mùa hè là vậy đó, vả lại hai hôm nay tôi còn chạy ra công trường nữa mà.”
Âu Lâm Tỷ không bình luận gì, nhíu mày quay người lấy lon sữa Vượng Tử* đưa cho cô. Cố Tiểu Khanh cầm xoay xoay hai vòng rồi cười cười im lặng khui ra uống.
Âu Lâm Tỷ không trò chuyện với Cố Tiểu Khanh mà xoay lưng đi ra sau quầy bar. Sau khi anh đi Cố Tiểu Khanh quay lại quan sát kỹ toàn bộ quán bar, không gian nơi đây được bài trí cực kỳ hiện đại, phóng khoáng, trên tường treo rất nhiều tranh phong cảnh đẹp tuyệt lại ý nghĩa, cổng chính được thiết kế thành hai cánh quạt thủy tinh có một tầng nước phủ lên trên, về mặt cảm quan rất cuốn hút.
Đang mải ngắm nhìn thì nghe tiếng “cách” từ sau truyền tới, Cố Tiểu Khanh ngoảnh lại thấy đĩa cơm chiên Dương Châu* đặt trước mặt. Âu Lâm Tỷ nói: “Chưa ăn tối phải không? Mau ăn đi.”
Cố Tiểu Khanh nghi hoặc ngẩng đầu hỏi anh: “Ở đây anh còn bán cả cơm à?”
Âu Lâm Tỷ cau mày gắt gỏng: “Sao em hỏi nhiều chuyện tầm phào vậy? Lo ăn cơm của em đi chứ.”
Cố Tiểu Khanh thấy hôm nay Âu Lâm Tỷ có vẻ khó ở nên không dám nói nhiều, sờ sờ mũi cúi đầu ăn cơm. Âu Lâm Tỷ đứng trong quầy bar không nói câu nào chỉ chú tâm lau chùi chiếc ly chân dài trong tay.
Lúc này đã có lác đác vài người khách vào quán bar, có người đến ngồi gần thấy Cố Tiểu Khanh cầm đĩa cơm ăn ngon lành không kiềm được ánh mắt hiếu kỳ. Cô cũng không lấy làm ngượng ngập mà vẫn ăn rất bình thản.
Tuy nhiên vấn đề ở chỗ, thấy khách đến quầy bar nhưng Âu Lâm Tỷ lại không tiếp đón, ngược lại anh cứ đứng trước mặt cô cầm chiếc ly chân dài lau lau chùi chùi không nghỉ tay. Rốt cuộc Cố Tiểu Khanh không nhịn được nữa, cô ngẩng đầu lên, miệng còn chút cơm, ậm ờ hỏi anh: “Hôm nay chị Ngô có đến không?” Thật ra mà nói, cô và Ngô Nhạc Thanh không tiếp xúc nhiều lắm, bình thường gặp nhau ở công ty chỉ chào hỏi dăm ba câu khách sáo. Cô hỏi vậy mục đích là để tìm đề tài tháo gỡ bầu không khí ngột ngạt.
Âu Lâm Tỷ ngừng lau chiếc ly một lát, buồn bực đáp: “Không đến.”
“Ừm.” Cố Tiểu Khanh gật đầu. Khoảng trống giữa họ tức khắc chìm vào im lặng.
Âu Lâm Tỷ bất thần buông chiếc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




