|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
vài lượt là xong.
Kho chứa dụng cụ thể dục thể thao của trường nằm ở cuối hành lang lầu một, lúc Cố Tiểu Khanh đến, cửa kho đang khép nhưng không khóa, cô vừa đẩy nhẹ, cánh cửa lập tức mở ra.
Ánh sáng bên trong có phần tối tăm u ám, mùi bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Cô lấy tay phẩy phẩy ở phía trước, đang định vào trong thì bỗng nhiên một giọng nam trong trẻo truyền đến làm cô dừng bước: “Bạn học Mạc, chúng ta vẫn còn là học sinh, bây giờ đang là thời điểm quan trọng, không nên phân tâm, được không? Tương lai chúng ta sau này rất dài, giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này…”
Cố Tiểu Khanh nghe ra có người đang ở đây thổ lộ nhưng lại bị cự tuyệt. Cô vội vã chạy ra ngoài rồi dừng ở đó, ngẫm nghĩ đợi lát nữa sẽ đi vào.
Đứng trước cửa, cô thầm suy đoán không biết nam sinh này là nhân vật nào mà có thể từ chối người khác vừa thẳng thắn vừa không kém phần cao ngạo như thế.
Cố Tiểu Khanh chờ một lúc thì cánh cửa mở ra từ bên trong, cô đinh ninh sẽ nhìn thấy một nữ sinh, không ngờ người đó là Tô Mục.
Tô Mục trông thấy cô ngây người một lúc, rồi liền nhoẻn miệng cười, nói: “Cố Tiểu Khanh, cậu tới lấy tấm đệm à?”
Cố Tiểu Khanh bỗng chốc ngẩn ngơ, lúng túng đáp: “Hả? Ờ, phải.”
“Đến đây, tôi giúp cậu.” Tô Mục vừa nói xong, chớp mắt đã xoay người bước đi.
Cố Tiểu Khanh vừa cất bước theo Tô Mục vào nhà kho đã thấy cô bạn Mạc Vân cùng tổ đang cầm trong tay vài tấm đệm chuẩn bị đi ra, thấy họ tiến vào vẫn nhìn họ thản nhiên nở nụ cười rồi ung dung rời đi.
Cố Tiểu Khanh tùy ý chọn vài tấm đệm sạch sẽ, gấp vào với nhau, ôm hết vào lòng. Mới xoay người, cô nghe tiếng Tô Mục hỏi phía sau: “Cố Tiểu Khanh, trước đây cậu học trường trung học nào?”
Cố Tiểu Khanh ngoảnh nhìn cậu ta: “Ngũ Trung.”
“Tôi thấy bình thường cậu học hành rất chăm chỉ, khi nào có dịp chúng ta có thể nói trao đổi nhiều một chút.”
Cố Tiểu Khanh cố ý dùng tấm nệm để che khuất khuôn mặt, trả lời ngắn gọn: “À, được.”, nói xong cũng không đợi Tô Mục đáp lại cô vội vàng hấp tấp chạy ra ngoài.
Cố Tiểu Khanh không tài nào nghĩ được có thể trao đổi gì với một người nổi tiếng, kiểu người như Tô Mục không phải là người cô có thể ứng phó bởi họ căn bản là hai đường thẳng song song, một người sành sõi khôn ngoan, còn một người cù lần như khúc gỗ. Cố Tiểu Khanh cảm thấy tương lai Tô Mục sẽ trở thành một nhân vật tầm cỡ, người như vậy biết mình muốn gì và biết phải làm gì để đạt được mục đích.
Tải Game Mobi Army HD 230 – Anh Tài Tựa Gunbound Cực Đỉnh
Chương 3
Trong suốt những năm tháng Cố Tiểu Khanh học tập ở Nhất Trung, có một người không thể không nhắc đến, đó là người bạn ngồi cùng bàn với cô – Mã Nguyên Bưu – hay còn gọi là Mã Nguyên Hãn. Cho dù Bưu hay Hãn, dáng dấp cậu chẳng được ‘dũng mãnh’ như cái tên của cậu. Cố Tiểu Khanh cao 1 mét 65, Mã Nguyên Bưu thấp hơn cô một chút, vóc người tong teo như sợi dây gai, cặp mắt giấu dưới hai mảnh ve chai dày cộp như đáy bình. Bốn mùa xuân hạ thu đông, cậu đều chỉ mặc một bộ
đồng phục bạc màu cũ kỹ.
Ngồi gần Mã Nguyên Bưu không bao lâu Cố Tiểu Khanh phát hiện ra cậu bị cận thị cực kỳ nghiêm trọng. Dù rằng đã đeo cặp mắt kính thật dày, trong giờ học cậu vẫn phải thường xuyên ghé sát nửa người vào bàn, cố gắng hết sức duỗi cổ về phía trước để nhìn lên bảng, tư thế chép bài vô cùng khổ sở. Vất vả lắm cậu mới nhìn được những hàng chữ dày đặc trên bảng, tuy vậy chỉ cần chữ nhỏ một chút, cậu đã không thế thấy rõ.
Kỳ thực Mã Nguyên Bưu học hành khá tốt, mỗi lần kiểm tra sát hạch điểm của cậu đều nằm trong số mười người dẫn đầu, có lẽ vì cậu nhỏ bé gầy gò, hoàn cảnh gia đình lại nghèo nên trong lớp không mấy ai để ý đến cậu, vả lại chính cậu vẫn luôn cảm thấy tự ti. Mỗi ngày đến lớp, cậu không hé răng nói câu nào, mắt kém – không dám tìm giáo viên xin đổi chỗ ngồi, chép bài không đầy đủ – xấu hổ không dám mượn tập vở của bạn học để bổ sung.
Cố Tiểu Khanh không phải kiểu người thích lo chuyện bao đồng, nhưng mỗi ngày nhìn thấy Mã Nguyên Bưu rướn người nhìn bản, cô không tin rằng giáo viên không hay biết gì về tình cảnh của cậu. Sự thật là chỗ ngồi ở những hàng đầu tiên đều dành cho đám học sinh con nhà giàu có thế lực. Hơn nữa những người kia hiểu rõ, Mã Nguyên Bưu luôn chịu khó học hành, nếu để cậu ghi chép bài giảng đầy đủ, thành tích chắc chắn sẽ vượt xa bọn họ.
Cuối cùng đến ngày kia Cố Tiểu Khanh không thể nhịn được nữa. Một hôm vào lúc nghỉ giữa giờ, cô đem vở của mình đưa cho cậu, nói: “Nếu cậu không chê, tôi có thể cho cậu mượn xem bài ghi chép của tôi.”
Mã Nguyên Bưu kinh ngạc nhìn cô, vẻ mặt thoáng ửng đỏ, nhận cuốn vở từ Cố Tiểu Khanh rồi lắp bắp nói: “Sao, sao lại chê, cám ơn, cám ơn cậu.”
Trong mắt Mã Nguyên Bưu, Cố Tiểu Khanh là một cô gái có phần lạnh nhạt, trong lớp chưa từng thấy cô chủ động bắt chuyện với ai. Ban đầu cậu cho rằng Cố Tiểu Khanh cũng như những bạn học khác, cũng khinh thường coi rẻ cậu như bọn họ. Một năm cuối cấp này đã ấn định họ sẽ là những người cả đời xa lạ, sau khi tốt nghiệp mọi người đường ai nấy đi, không bao giờ gặp lại. Ấy vậy mà hôm nay Cố Tiểu Khanh lại cho cậu mượn vở, sự quan tâm bất ngờ này khiến cậu có chút vừa mừng vừa sợ.
Từ đó về sau hai người dần dần trở nên quen thuộc. Bình thường cũng có lúc trò chuyện đôi câu, sau những lúc chép lại bài ghi của Cố Tiểu Khanh, Mã Nguyên Bưu sẽ giảng giải cho cô những đề bài cô chưa hoàn tất.
Thi thoảng Cố Tiểu Khanh sẽ mang một phần điểm tâm cho Mã Nguyên Bưu, cô không có ý gì khác, chỉ là đối với cậu có phần cảm thông. Vào buổi trưa học sinh Nhất Trung ăn cơm từ nhà mang theo hoặc ăn tại căn tin trong trường. Cố Tiểu Khanh để ý thấy rất nhiều lần đến giờ ăn trưa Mã Nguyên Bưu đều đi đâu mất, sau bữa trưa lại quay về, bộ dạng không có vẻ gì giống vừa ăn xong, cô thật sự không ngờ hoàn cảnh gia đình cậu lại khó khăn đến mức ấy.
Bình thường Cố Tiểu Khanh hay mua thêm một phần bánh bao hoặc bánh mì, cô ăn một phần còn một phần đưa cho Mã Nguyên Bưu, thản nhiên nói: “Cho cậu này, tớ mua dư một phần, ăn phụ tớ đi.”
Lúc đầu Mã Nguyên Bưu có chút xấu hổ, sau nhiều lần như vậy, cậu đã trở nên tự nhiên hơn.
Kết quả đợt thi giữa học kỳ đầu tiên, Cố Tiểu Khanh xếp hạng 151 trong tổng số 175 học sinh cả khối và 31 trong tổng số 35 học sinh trong lớp, thành tích học tập không chút tiến bộ. Mã Nguyên Bưu vừa nhìn kết quả của mình vừa nhìn Cố Tiểu Khanh an ủi: “Không sao đâu, tại cậu bị mất căn bản môn toán lý hóa, chỉ cần làm nhiều bài tập là được.”
Cố Tiểu Khanh đang hút sữa, mỉm cười nhìn cậu: “Tớ biết.” Nói xong, không đợi Mã Nguyên Bưu nhắc lần thứ hai, cô lập tức uống hết sữa rồi cắm đầu làm bài tập.
Thành tích này rất kém cỏi nhưng không làm Cố Tiểu Khanh buồn lo. Vốn dĩ khi còn học ở Ngũ Trung, cô có khả năng đạt đến hạng trung bình trong lớp, điều này chứng tỏ cô vẫn có thể tiến bộ. Cô tự nhủ, từ bây giờ đến khi tốt nghiệp còn vài tháng, đến lúc đó ắt hẳn cô sẽ đuổi kịp mọi người.
Sau kỳ thi giữa kỳ, mùa hè nóng kỷ lục trong vòng 58 năm qua ở thành phố này cuối cùng đã rời đi nhường chỗ cho những cơn gió mùa đông lạnh lẽo đang dần kéo đến.
Thời tiết trở lạnh, mỗi ngày Cố Tiểu Khanh thức dậy đi học cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Thật ra trong khoảng thời gian này cô học như liều mạng. Mỗi ngày tan học vào lúc bảy giờ tối, về đến nhà đồng hồ đã điểm tám giờ, cô vội vội vàng vàng ăn phần cơm tối ở nhà để dành rồi lập tức chui vào phòng học bài đến hai, ba giờ sáng mới lên giường ngủ. Sáng nào cũng vậy, đúng bảy giờ rời giường, vừa rửa mặt vừa nhẩm lại bài vở.
Cố Tiểu Khanh dần dần cảm thấy tiếng tivi trong nhà không biết đã được vặn nhỏ từ bao giờ, bữa tối mỗi ngày đều có một chén canh để bồi bổ trí não, có đôi khi giữa đêm hôm khuya khoắt, ba cô sẽ bưng canh vào phòng, lo lắng khuyên bảo: “Con gái à, nghỉ ngơi một lát đi, đừng vắt kiệt sức lực như vậy, năm nay không được thì sang năm thi lại có sao đâu.” Cố Tiểu Khanh không muốn học thêm một năm nữa, cô vừa húp canh vừa nhìn ba nói: “Ba đừng lo, chỉ vì kiến thức căn bản của con còn yếu, con đang ôn tập lại từ đầu, từ từ rồi sẽ tốt thôi à ba.” Ba cô không biết làm sao, đành bất đắc dĩ nhìn cô một lúc rồi lắc đầu đi ra ngoài.
Thực ra đối với Cố Tiểu Khanh mà nói, cô không cho phép bản thân mình cảm thấy khổ cực vất vả, bởi đây mới chỉ là bước khởi đầu, sau này còn một chặng đường dài đang chờ cô phía trước.
Trong lúc Cố Tiểu Khanh siêng năng chăm chỉ học tập, ngày tháng cũng dần trôi qua. Kết quả thi cuối kỳ, Cố Tiểu Khanh đứng thứ 98 trong toàn khối, thành tích không cao không thấp. Theo đà này nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì kỳ thi khảo sát sang năm chắc chắn không thành vấn đề, nhìn bảng niêm yết hồng hồng được dán trên kia, Cố Tiểu Khanh tủm tỉm cười hài lòng.
¤¤¤
Kì thi cuối kì kết thúc cũng là lúc bắt đầu kỳ nghỉ đông. Đối với học sinh cấp ba, kỳ nghỉ đông hoàn toàn không mang ý nghĩa như tên gọi của nó, mười ngày nghỉ lễ mừng năm mới ngay sau đó cũng chịu chung số phận. Trong mười ngày này tất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




