watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9209 Lượt

cả học sinh cuối cấp đều bị nhấn chìm trong hàng núi bài tập do giáo viên các bộ môn giao cho.

Trong lớp Cố Tiểu Khanh hầu như không có người quen, thậm chí cũng không nhớ tên người nào. Ngày học cuối cùng trước khi bước vào kỳ nghỉ, khi lãnh phiếu điểm trở về, Cố Tiểu Khanh gặp Mã Nguyên Bưu chào một câu rồi mang cặp rời đi. Dường như Mã Nguyên Bưu có điều gì đó muốn nói với cô, đợi đến khi cậu ta lưỡng lự xong thì Cố Tiểu Khanh đã đi mất dạng.

Cố Tiểu Khanh ở nhà ngủ suốt một ngày từ sáng đến tối. Sáng hôm sau thức dậy, cô ăn bữa sáng rồi ra ngoài, chỉ còn ba ngày nữa sẽ sang năm mới, hôm nay cô có hẹn với Đường Quả đi dạo phố mua sắm đồ Tết.

Hai người gặp nhau dưới lầu rồi cùng đi đến trạm xe buýt, ngồi xe đến Phố đi bộ. Năm mới đã cận kề, hôm nay lại là cuối tuần, trên xe buýt hành khách chen chúc như nêm cối. Cố Tiểu Khanh dùng sức nắm lấy tay Đường Quả chen lên xe, Đường Quả ở phía sau cầm chặt lấy cánh tay của cô. Sau khi đã đứng vững trên xe, cô nàng vội vã ôm lấy thắt lưng Cố Tiểu Khanh, chỉ sợ xe dừng đột ngột sẽ ngã nhào xuống sàn.

Từ nhỏ Đường Quả đã rất dựa dẫm vào Cố Tiểu Khanh, loại tình cảm này thường hay thể hiện ở ngôn ngữ cơ thể.

Cố Tiểu Khanh bám chặt tay vịn, cố gắng hết sức che chở cho Đường Quả. Nhà Cố Tiểu Khanh ở thành Tây, muốn đến Phố đi bộ ở trung tâm thành phố ít nhất cũng mất bốn mươi phút ngồi xe. Dọc đường đi người lên xe kẻ xuống trạm, trên xe vẫn chen lấn chật chội như thế.

Thời điểm quẹo vào Thiều Sơn, xe chạy ngang qua cánh cổng quy mô đồ sộ của một tiểu khu vừa được xây dựng, bên cạnh những tòa nhà đang bán của tiểu khu là tấm biển quảng cáo đứng sừng sững dưới ánh nắng mai, hàng chữ sáng rực “Chủ đầu tư xây dựng – Tập đoàn Dụ Long” ngay lập tức thu hút ánh nhìn của Cố Tiểu Khanh.

“Tập đoàn Dụ Long còn kinh doanh cả bất động sản sao?” Cố Tiểu Khanh bất giác hỏi.

Đường Quả nhìn Cố Tiểu Khanh trả lời: “Họ còn kinh doanh khách sạn nữa, khách sạn chỗ tớ đang làm tập đoàn Dụ Long là cổ đông lớn nhất đấy.”

“Ừm.” Cố Tiểu Khanh khẽ đáp.

Đến Phố đi bộ, Cố Tiểu Khanh chọn mua tùy ý một bộ casual wear hiệu Metersbonwe1, chủ yếu là đi dạo loanh quanh cùng Đường Quả suốt buổi sáng. Đi đến giữa trưa, Đường Quả tuy không nói mình kiếm được bao nhiêu tiền nhưng vẫn muốn mời Cố Tiểu Khanh ăn cơm, Cố Tiểu Khanh cười cười thuận theo ý cô bạn. Ăn uống xong xuôi, Đường Quả buổi chiều còn phải đi làm, Cố Tiểu Khanh bèn đưa cô đi xe buýt đến khách sạn còn cô thì một mình về nhà.

[1"> Thương hiệu thời trang lớn nhất Trung Quốc với hơn 1.800 cửa hàng trên khắp cả nước.

Trên con đường về, dòng chữ “Tập đoàn Dụ Long” cứ xuất hiện tới lui trong đầu cô hệt như một đoạn phim được tua lại nhiều lần. Về đến nhà cô nằm phịch xuống giường, nằm mãi vẫn không thấy hết buồn chán, cô dứt khoát trở người đánh một giấc.

Vừa qua Tết, còn chưa đến rằm tháng giêng, đám học sinh cấp ba mặc dù vô cùng không tình nguyện vẫn phải ngoan ngoãn xách cặp quay về trường. Cố Tiểu Khanh càng nỗ lực hơn rất nhiều so với trước đây, hiện tại việc học đối với cô đã trở thành một loại quán tính, giả sử bây giờ không được học nữa, cô thật sự không biết nên làm gì. Cô đã trải qua những ngày tháng của học kỳ cuối cùng trong nhẹ nhàng bình thản, mỗi ngày cô đều dõi theo số ngày đếm ngược đến kỳ thi vào đại học được viết trên bảng thông báo dán ở cổng trường, khoảng thời gian càng lúc càng rút ngắn, lòng cô càng ngày càng trở nên kiên định.

Điểm lần thi thử cuối cùng, Cố Tiểu Khanh vươn lên vị trí thứ 15 trong lớp. Đối với thành tích như vậy, có thể nói cổng đại học đang mở rộng chào đón cô. Sự tiến bộ vượt bậc của cô đã thành công thu hút ánh sự chú ý của giáo viên cùng các bạn học trong lớp. Đối diện với những ánh mắt khâm phục xen lẫn ngưỡng mộ ấy, lòng Cố Tiểu Khanh vẫn không chút gợn sóng, mỗi ngày cô vẫn lạnh nhạt một mình đi đi về về như cũ. Trong con mắt người khác, dáng vẻ của cô không còn giống như sự cô lập trơ trọi nữa, mà bỗng chốc đã hóa thành hành động đầy cá tính riêng biệt. Xem ra ở xã hội này, cho dù trong thời kì nào cũng vậy, chỉ có sức mạnh của thực lực mới thật sự đóng vai trò quan trọng.

Cách thời điểm thi đại học năm ngày, nhóm học sinh bán chính thức như Cố Tiểu Khanh đều phải quay về trường để nhận giấy báo thi, hiện tại nhà trường đã để họ ở nhà tự ôn tập, hôm nay cũng là ngày cuối cùng Cố Tiểu Khanh đến lớp.

Lần này đến phiên Cố Tiểu Khanh trực nhật, các bạn học cùng tổ với cô sau khi quét tước thu dọn vệ sinh phòng học xong xuôi đều đã ra về. Cố Tiểu Khanh đến nhà vệ sinh khệ nệ xách một thùng nước vào lớp lau chùi chỗ ngồi cùng bục giảng thật tỉ mỉ, cẩn thận, sạch bóng không còn hạt bụi. Trong trái tim cô dâng lên một sự cảm kích tràn đầy đối với ngôi trường này.

Cố Tiểu Khanh làm xong vào nhà vệ sinh đổ nước bẩn rồi vào căn tin mua một ổ bánh mì, vừa đi vừa ăn, trong đầu thầm nghĩ về lớp học thu dọn cặp sách.

Cô đi xuyên qua sân thể thao, chậm rãi hướng tới dãy lầu phòng học. Dưới ánh nắng hoàng hôn dịu dàng, cô bồi hồi ngắm nhìn toàn bộ ngôi trường một lần nữa. Đây không phải trường cũ cô từng học, nhưng chính tại mái trường này cô đã bước những bước đầu tiên quan trọng để tiến đến mục tiêu cuộc đời mình. Cố Tiểu Khanh tự nhủ sẽ mãi khắc ghi trong trí nhớ những hình ảnh đẹp đẽ hiện tại.

Cố Tiểu Khanh đinh ninh mọi người đã về hết, không ngờ khi cô bước vào trong thì nhìn thấy Mã Nguyên Bưu còn đang đứng giữa lớp. Trông thấy Cố Tiểu Khanh, vẻ mặt cậu dường như vừa trút được một gánh nặng, xem chừng đang đợi cô.

Cố Tiểu Khanh đi qua, vừa khom lưng lấy cặp vừa hỏi: “Cậu còn chưa đi hả?”

Cô đeo cặp trên lưng đợi một lúc lâu không thấy Mã Nguyên Bưu nói tiếng nào, bèn ngoảnh lại nghi hoặc nhìn cậu.

Mã Nguyên Bưu thấy Cố Tiểu Khanh nhìn mình, mặt cậu lập tức đỏ ửng. Cậu mấp máy môi vài lần mới bật ra thành tiếng: “Cố, Cố Tiểu Khanh, tớ, tớ thích cậu, tớ không cần cậu đáp lại, tớ chỉ cần cậu biết tớ thích cậu. Còn nữa, cậu đừng quên tớ.”

Lúc đầu Mã Nguyên Bưu nói còn lắp bắp, càng về sau càng trôi chảy lưu loát, mặt cũng không đỏ nữa mà toát ra vẻ hết sức kiên định.

Ngay khi nghe cậu nói, Cố Tiểu Khanh trong miệng còn đang nhai dang dở miếng bánh mì, cậu vừa dứt lời, cô vừa nhai bánh mì vừa mở to hai mắt đờ người nhìn cậu, vẻ mặt Cố Tiểu Khanh trong hoàn cảnh đó trông rất buồn cười. Cô khó khăn đem chỗ bánh mì trong miệng nuốt ực xuống, đứng im xấu hổ mất một lúc.

Lời lẽ Cố Tiểu Khanh không được thẳng thừng như Tô Mục, cô đến bên Mã Nguyên Bưu vỗ nhẹ vào vai cậu, ngượng ngùng cất lời: “Cám ơn cậu, tớ biết rồi, tớ sẽ nhớ đến cậu.”

Cố Tiểu Khanh chỉ biết càng nấn ná ở đây càng thêm xấu hổ, gãi gãi đầu nói: “Này, chúc cậu thi thật tốt, ừm, sau này có cơ hội chúng ta sẽ gặp lại.”

Mã Nguyên Bưu cũng nhìn cô mỉm cười: “Tiểu Khanh, hẹn gặp lại cậu.”

Cố Tiểu Khang không nói gì thêm, xoay người về phía cánh cửa phòng học bước đi.

Mã Nguyên Bưu vẫn đứng chôn chân một chỗ lặng nhìn theo bóng hình Cố Tiểu Khanh khuất dần sau cánh cửa, cậu lắng nghe tiếng bước chân của cô gõ nhịp nhàng trên hành lang trống trải, từ từ nhỏ lại rồi mất hẳn. Bóng dáng đó đã khắc sâu trong ký ức của cậu, thậm chí đến nhiều năm về sau, cho dù gặp lại nơi bóng đêm mờ mịt hay chốn ồn ào huyên náo, cậu vẫn nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Về những lời thổ lộ của Mã Nguyên Bưu, Cố Tiểu Khanh chưa từng để ở trong lòng, cô cho rằng đó chỉ đơn thuần như sự cảm kích của chàng thiếu niên đối với người con gái đã từng giúp đỡ cậu ta, mai đây khi cậu đứng ở một vị trí cao hơn, những rung động thời thanh xuân này rồi sẽ phai nhạt theo thời gian.

Đến giữa tháng sáu, cuối cùng tất cả mọi người dân trong nước đều đón chào kỳ thi vào đại học, Cố Tiểu Khanh đương nhiên cũng gia nhập vào dòng thác thí sinh dự thi đang hừng hực ngọn lửa hăng say. Cuộc thi kéo dài ba ngày, ông Cố không lái xe nữa, mỗi ngày đều chở Cố Tiểu Khanh đến trường thi, sau đó cùng với các bậc phụ huynh khác đứng chờ ở bên ngoài. Ngày đầu tiên đưa Cố Tiểu Khanh đi thi, tại cổng trường, ông Cố vỗ vỗ bả vai cô, động viên: “Con gái à, nhà họ Cố chúng ta chưa có ai là sinh viên cả, thi tốt nhé.”

Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu nhìn ba cô, trong ánh mắt ông không giấu nỗi niềm tự hào. Cô khẽ gật đầu, nói: “Dạ.”

Ba ngày thi này, có thể nói Cố Tiểu Khanh phát huy năng lực đặc biệt tốt. Từ trường thi đi ra, ngay tức khắc cô chạy về phía ba cô cười rạng rỡ. Ông nhẹ nhàng xoa đầu cô con gái, không nói năng gì, chỉ nhoẻn miệng cười rồi khởi động xe lái về nhà.

Cố Tiểu Khanh ngắm nhìn cảnh phố phường lao vùn vụt qua cửa kính xe, 19 tuổi, lứa tuổi thanh xuân tươi đẹp với đầy ắp những điều mơ mộng lãng mạn và cảm xúc mãnh liệt, cô không khỏi thầm cầu khẩn trong lòng: “Xin anh hãy đi chậm một chút, để em có thời gian đuổi kịp bước chân anh.”

Một tuần sau khi thi đại học, Cố Tiểu Khanh về trường lấy tờ đơn nguyện vọng. Thật ra trước đây cô chỉ nghĩ nỗ lực học tập để thi đậu chứ chưa từng nghĩ tới việc học chuyên

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT