watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9226 Lượt

không xa là tiếng Ngô Nhạc Thanh hít thở. Trong căn phòng yên tĩnh, nhịp thở đều đặn của cô cho anh biết cô đang say giấc.

Vốn dĩ Âu Lâm Ngọc rất mỏi mệt, nhưng anh không sao ngủ được. Không cần soi gương anh cũng biết sắc mặt của mình tệ hại đến thế nào. Anh không khỏi nhớ đến Cố Tiểu Khanh, chỉ khi ôm người con gái nhỏ nhắn này trong lòng anh mới có thể yên ổn ngủ đến bình minh. Bóng hình gầy gò và thầm lặng ấy từ từ hiện lên rõ nét trong suy ngh của anh.

Ấn tượng của Âu Lâm Ngọc về Cố Tiểu Khanh là vậy, lặng lẽ và yên tĩnh. Tựa hồ chỉ cần anh ngoảnh lại sẽ thấy cô ở ngay phía sau im lặng nhìn anh đăm đắm. Cô đem đến cho anh cảm giác bình yên lạ thường. Anh ngoan cố bảo vệ mỗi tấc trái tim, khép chặt cánh cửa nội tâm không cho ai chạm vào, thế mà lại tham lam đòi quyền sở hữu đối với cô. Anh biết, mình rất ích kỷ.

Âu Lâm Ngọc rời sofa, nhón chân đi đến ban công, bấm số điện thoại của Cố Tiểu Khanh.

Cố Tiểu Khanh ấn phím nghe, giọng cô sụt sùi: “Alô.”

Qua rất lâu trong điện thoại vẫn không một tiếng trả lời, Cố Tiểu Khanh có thể nghe rõ tiếng Âu Lâm Ngọc hít thở ở đầu dây lặng ngắt bên kia. Biết anh đang nghe nhưng nhất thời cô không biết nói gì. Kết quả cả hai đều rơi vào trầm mặc.

Lại qua thêm một lúc lâu nữa, tiếng Âu Lâm Ngọc mới truyền đến: “Em đang ở đâu?”

“Em ở ngay trong bệnh viện.” Cô nhàn nhạt đáp.

“Tôi cũng ở bệnh viện mà sao không thấy em?” Âu Lâm Ngọc nghi hoặc hỏi.

Đột nhiên Cố Tiểu Khanh cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, cô uể oải giải thích: “Bởi vì em ở tầng dưới, ba em đang nằm viện nên em ở đây lo cho ba.”

Âu Lâm Ngọc im lặng, cảm giác áy náy chợt khuấy đảo trong lòng anh. Anh trầm giọng: “Em đợi tôi, tôi xuống ngay đây.” Nói rồi liền cúp máy.

Cố Tiểu Khanh cầm điện thoại còn vang lên âm thanh “tút tút” kéo dài gấp gáp, lòng có chút miễn cưỡng. Cô không muốn để ba mẹ gặp Âu Lâm Ngọc trong lúc này.

Hết chương 27.

Chương 28

Cố Tiểu Khanh ủ rũ đứng ở cửa phòng bệnh, băn khoăn không biết lát nữa đây nên giới thiệu Âu Lâm Ngọc với ba như thế nào mới phải. Bảo anh là sếp của mình được không? Hay cứ nói anh là bạn mình cho đơn giản? Khi cô còn đang loay hoay giữa mớ bòng bong, Âu Lâm Ngọc đã xuất hiện ở cuối hành lang.

Cô nhìn bóng hình anh từ từ rõ dần mà lòng đau se sắt, xót xa thầm hỏi hai ngày vừa rồi anh đã phải trải qua những chuyện gì. Nhìn từ xa, vẫn là anh với vẻ lịch lãm, tươm tất, chỉnh chu cố hữu. Đợi đến khi anh tới gần cô mới phát hiện hai hốc mắt của anh đều trũng sâu, lọt thỏm trong quầng thâm xanh đen. Chỉ hai ngày không gặp vậy mà anh gầy đi thấy rõ.

Lúc anh đứng trước mặt, không kiềm lòng được nữa, cô hỏi khẽ: “Anh không ăn không ngủ chút nào sao?”

“Ngủ không được.” Anh thờ ơ đáp. Nhưng Cố Tiểu Khanh lại nghe ra được chút phụng phịu, sầu tủi trong kiểu nói chuyện lạnh nhạt muôn thưở đó, cho nên cô càng thêm đau lòng.

“Ba của em thế nào rồi?” Âu Lâm Ngọc hỏi, Cố Tiểu Khanh kể lại ngắn gọn đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe.

Càng nghe, đôi mày anh càng nhíu chặt, cuối cùng anh hỏi: “Có bắt được người không?”

“Bắt được một tên, còn tên kia chạy thoát, chắc cảnh sát sẽ truy nã thôi anh, anh đừng lo.” Cố Tiểu Khanh nhẹ nhàng nói.

“Ừ.” Âu Lâm Ngọc gật đầu.

Sau đó, trong sự thân thiết len lỏi giữa khoảng cách như gần như xa, ánh mắt họ lặng lẽ giao nhau. Bất chợt, anh muốn chạm vào bàn tay gầy gò đang buông lơi của cô.

“Tiểu Khanh!” Một tiếng gọi rất gần đột ngột vang lên cắt ngang không gian yên tĩnh.

Cố Tiểu Khanh giật mình ngoảnh lại. Cách đó không xa, bà Cố tay xách gà-mên, lãnh đạm nhìn đôi trẻ trước mặt.

Cố Tiểu Khanh nhỏ giọng gọi: “Mẹ.” Bà Cố bước tới hỏi cô: “Con đứng ngoài này làm gì vậy?”

Cố Tiểu Khanh do dự một chút rồi nói: “Dạ, đây là sếp con, anh ấy đến thăm ba.”

Sự nghi ngờ hiển hiện rõ rệt trong ánh mắt bà Cố, nhưng bà không nói gì mà chỉ khách sáo mở lời: “Chào cậu, để phải cậu đích thân đến đây, làm phiền cậu rồi.”

Âu Lâm Ngọc ôn tồn đáp: “Cháu nên tự hổ thẹn mới đúng. Cháu biết tin ngay lúc đang ở tầng trên chăm sóc người thân bị bệnh, vội quá nên cháu không kịp chuẩn bị gì cả.”

“Không sao đâu, cậu khách khí quá. Thôi, chúng ta vào trong đi, đừng đứng ngoài cửa nói chuyện như vậy.”, bà nói.

Phòng bệnh đang trong giờ ăn cơm tối nên khá huyên náo. Ba người vừa bước vào, sự chú ý của tất cả mọi người lập tức tập trung về phía họ. Khuôn mặt Âu Lâm Ngọc dù rằng có chút tiều tụy, nhưng vẻ khôi ngô tuấn tú vượt trội không hề bị khỏa lấp, hơn nữa khí chất, phong thái của anh quả thật rất không phù hợp với nơi bình dân thế này. Vì thế rất nhiều ánh mắt, không hẹn mà gặp, đều bị anh cuốn hút.

Âu Lâm Ngọc không ngồi lại lâu. Nơi này điều kiện hạn chế, phòng có bốn giường bệnh mà chỉ vọn vẹn một chiếc ghế khiêm tốn, rốt cuộc không người nào ngồi, tất cả đều chọn giải pháp đứng nói chuyện. Âu Lâm Ngọc hàn huyên với ba mẹ Cố Tiểu Khanh dăm ba câu rồi nói lời chào tạm biệt.

Sau khi Âu Lâm Ngọc đi, ông Cố mặc dù có chút ngờ vực, song ngại chốn đông người nên tạm thời ông cố gượm lại không hỏi Cố Tiểu Khanh.

Âu Lâm Ngọc vừa đi không bao lâu, hộ lý rất nhanh chóng đến chuyển ông Cố sang phòng bệnh khác. Bà Cố vẫn dửng dưng như không, dường như đối với bà chuyện này chẳng có gì đáng phải ngạc nhiên. Bà lấy ra một tờ chi phiếu đưa Cố Tiểu Khanh: “Con đi nộp viện phí đi, bất luận là quan hệ gì, chuyện tiền nong cũng phải rõ ràng, biết không?”

Cố Tiểu Khanh lí nhí “dạ” một tiếng, nhận chi phiếu rồi đi ra ngoài. Trong thâm tâm cô hiểu, bà chỉ không nói thôi, chứ thật ra chuyện gì cũng biết.

Đến phòng thu tiền, người ta nói với cô viện phí đã được thanh toán toàn bộ. Cô dọ hỏi số tiền Âu Lâm Ngọc đã trả rồi quay ra thở dài đánh sượt một hơi, bắt đầu thấy phiền não không biết làm sao để trả lại tiền cho anh.

Phòng bệnh mới đổi của ông Cố và phòng bệnh của Ngô Nhạc Thanh nằm trên cùng một tầng lầu, ngăn cách ở giữa bởi hai phòng khác. Cố Tiểu Khanh tìm thấy phòng bệnh đúng lúc mẹ đang giúp ba ăn cô ăn tối. Thấy cô đi vào, bà Cố bèn đưa cho cô chiếc gà-mên. Cố Tiểu Khanh vươn tay đón lấy, không hé răng nói nửa lời, lặng thinh ngồi xuống một bên ăn cơm.

Cơm nước xong, Cố Tiểu Khanh thu dọn gà-mên mang vào nhà vệ sinh chùi rửa. Lúc đi ra, cô nghe ba đang giục mẹ con cô về nhà. Cô biết mẹ vất vả suốt hai ngày nay, chẳng có chút thời gian nghỉ ngơi tử tế, vẻ mệt mỏi rã rời đã lộ rõ trên gương mặt bơ phờ của mẹ.

Cố Tiểu Khanh nói với mẹ: “Mẹ, mẹ về trước đi, ở đây còn có y tá mà, con cũng ở lại đây với ba thêm một lát nữa rồi mới về.”

Bà Cố nhìn Cố Tiểu Khanh như có điều muốn nói, cuối cùng bà thở dài, bảo: “Con lớn rồi, có một số việc cho dù ba mẹ có nói cũng chẳng ích gì. Con cứ làm theo sự lựa chọn của con đi. Nhưng mẹ nói điều này, nếu con muốn mọi chuyện rõ ràng, thì đừng vờ như không biết. Gia đình chúng ta không nghèo khổ thiếu thốn gì hết, đối với vấn đề tiền bạc chúng ta nhất quyết phải minh bạch đâu ra đấy đàng hoàng, nghe chưa?” Càng nói về sau ngữ khí của bà Cố càng trở nên nghiêm khắc.

Cố Tiểu Khanh cúi đầu bật ra tiếng “dạ” ỉu xìu . Tuy rằng tình cảm giữa hai mẹ con cô lạnh lùng và xa cách, song đời này kiếp này, mối quan hệ huyết thống đã gắn kết số phận của họ vào nhau. Suy cho cùng, dẫu tình mẫu tử mẹ dành cho cô có lắt léo, phức tạp đến đâu, thì bà vẫn là một người mẹ và không người mẹ nào trên đời này có thể hoàn toàn ghét bỏ đứa con mình đứt ruột đẻ ra. Dù bức tường ngăn cách cao vời vợi chất đầy những viên gạch đắng cay – tiếc nuối – oán hận ấy đang cản trở không cho hai mẹ con cô xích lại gần nhau, nhưng nào vùi lấp được tình mẹ thương con bất biến bao đời.

Mẹ về rồi, Cố Tiểu Khanh ở lại với ba chưa bao lâu thì ông Cố cũng giục cô về sớm nghỉ ngơi vì sợ con gái đi một mình không an toàn. Không còn cách nào khác, Cố Tiểu Khanh đành quanh quẩn bên cạnh ba một lúc rồi rời đi.

Nhưng, cô không về nhà ngay mà đến máy ATM ở gần bệnh viện rút tiền rồi quay lại bệnh viện, gọi điện thoại cho Âu Lâm Ngọc nói anh ra ngoài gặp cô.

¤¤¤

Họ ngồi trên băng ghế dài đặt giữa vườn hoa của khuôn viên bệnh viện. Đêm hè oi ả quả là thời điểm lý tưởng cho lũ muỗi hoành hành. Cố Tiểu Khanh bị muỗi đốt liên tục, không gian hoa cỏ tĩnh lặng cứ chốc chốc lại vang lên tiếng đập vào người rõ to của cô. Nhìn Âu Lâm Ngọc ngồi đường hoàng bên cạnh, Cố Tiểu Khanh không nén được ý nghĩ, chẳng lẽ đến muỗi cũng biết lựa người để cắn hay sao? Cô lấy xấp tiền từ trong túi đưa cho anh, nói: “Mẹ khăng khăng bảo em trả lại anh.”

Âu Lâm Ngọc mím môi không đáp, một lát sau anh nói: “Tôi không có ý gì khác.”

“Em hiểu mà, anh đừng nghĩ ngợi nhiều. Chuyện này cứ coi như là chúng ta chiều ý người lớn đi.” Cố Tiểu Khanh khéo léo nói.

Khóe môi Âu Lâm Ngọc xuôi xị, anh trả lời bằng giọng điệu chán chường: “Tôi đã làm một việc ngu xuẩn rồi.”

“Không phải đâu, anh đừng nghĩ vậy. Vốn dĩ ba mẹ em không biết quan hệ của chúng ta, bây giờ tự dưng vô duyên vô cớ được một người xa lạ giúp đỡ nên trong bụng thấy không thoải mái ấy mà.” Cố Tiểu Khanh an ủi

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT