|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
anh.
Âu Lâm Ngọc nhận lại tiền, không nói thêm câu gì. Bất giác cả hai người đều im lặng. Sau đó Cố Tiểu Khanh dịu dàng nói: “Tối nay anh về nhà ngủ đi, nếu không yên tâm về y tá thì em sẽ ở lại trông chừng giúp anh, được không?”
Âu Lâm Ngọc lẳng lặng nhìn cô. Bắt gặp hai hốc mắt trũng đen đó, Cố Tiểu Khanh đau lòng không chịu được, cô đưa tay nắm lấy bàn tay của anh. Âu Lâm Ngọc liền trở tay giữ trọn bàn tay Cố Tiểu Khanh trong tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve: “Tôi không ngủ được.”
“Vậy làm sao bây giờ? Lỡ anh bị bệnh thì sao? Rồi bao nhiêu là việc ở công ty, ai sẽ thay anh gánh vác? Còn cả Ngô tiểu thư đang nằm trên giường bệnh nữa. Anh phải giữ gìn sức khỏe thật tốt thì mới có sức mà lo cho người khác được chứ. Về nhà nghỉ ngơi, nha anh?” Giọng cô mềm mại trong đêm im vắng.
Âu Lâm Ngọc đáp rất nhỏ: “Tôi ở đây với cô ấy một đêm nữa.”
Cố Tiểu Khanh thoáng chần chừ: “Hay em ở lại với anh?”
“Ừ, được.” Âu Lâm Ngọc gật đầu đồng ý.
Khi họ trở lại phòng bệnh, Ngô Nhạc Thanh đã an giấc. Dưới ánh sáng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn nhỏ đặt trên đầu giường, giấc ngủ của cô ấy rất đỗi bình yên.
Hai người đứng đối diện giây lát rồi Âu Lâm Ngọc nắm tay cô đi đến cạnh ghế sofa. Anh kéo cô ngồi xuống, còn mình thì nằm gối đầu lên chân cô. Họ không nói gì với nhau. Lát sau, Âu Lâm Ngọc vùi mặt vào bụng Cố Tiểu Khanh, buông tiếng gọi nhẹ bỗng: “Tiểu Khanh.”
Cô khẽ đáp lời: “Gì hả anh?” Trả lời cô là vòng tay ôm siết thắt lưng. Còn câu “xin lỗi” vừa đến đầu môi, anh đã cất trở lại vào trong lòng.
Cố Tiểu Khanh cúi đầu ngắm nhìn người đàn ông đang rúc vào lòng mình ngủ say sưa với một tư thế rất gò bó. Cô thầm thở dài nghĩ, tình yêu mà người phụ nữ trao cho người đàn ông của mình cũng giống như tình thương của mẹ với con, cho dù đứa con ấy có bao nhiêu tật xấu, phạm phải bao nhiêu lỗi lầm, mẹ vẫn bao dung và yêu thương con vô điều kiện.
Cô ngước mặt nhìn trần nhà, lắng nghe tiếng nói cất lên từ tận đáy lòng: “Âu Lâm Ngọc, đến bao giờ anh mới có thể quay đầu?” Tức thì, một tiếng nói khác xuất hiện, lạnh lùng trả treo: “Còn cô thì sao, Cố Tiểu Khanh, khi nào cô mới chịu quay đầu hả?” Cố Tiểu Khanh cười tự giễu, cô và anh giống nhau quá sức.
Sáng hôm sau, họ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Ngô Nhạc Thanh đã dậy từ sớm và nhìn hai người rất lâu. Âu Lâm Ngọc vẫn ngủ mê mệt mặc kệ tiếng gõ cửa kiên trì kéo dài. Mãi cho đến khi Cố Tiểu Khanh lay lay anh, anh mới mơ màng tỉnh lại, nhoài người ngồi dậy từ trên đùi cô. Vì bị anh đè cả đêm nên giờ chân cô tê cứng, đành ngồi một chỗ không sao đứng dậy nổi.
Cuối cùng, không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi, người bên ngoài trực tiếp đẩy thẳng cửa đi vào. Đó là người đàn ông có thể chiếm lĩnh mọi ánh nhìn. Thân hình anh ta cao lớn rắn rỏi, gương mặt đẹp sắc nét đầy vẻ thâm trầm, phong cách ăn mặc đơn giản nhưng sang trọng, áo trắng và quần đen nhìn rất bình thường nhưng đều là hàng hiệu trên thế giới. Anh ta dừng chân ở cửa phòng, để đường nét cơ thể quyến rũ dưới chiếc áo trắng mỏng manh như ẩn như hiện giữa vùng nắng ngày hè chói chang, vàng rực. Trong phút chốc, ngoài hai từ “người mẫu nam” và “gợi cảm” đột ngột lóe lên trong đầu, Cố Tiểu Khanh không nghĩ được từ nào khác để hình dung về anh ta.
Người đàn ông rảo mắt một lượt quanh phòng rồi dừng lại ở Ngô Nhạc Thanh.
Trong phòng bệnh, có hai người rơi vào trạng thái giật mình sửng sốt bởi sự xuất hiện của anh ta. Sau khi đoạn thời gian kinh ngạc ban đầu qua đi, Ngô Nhạc Thanh rất thản nhiên nhìn người vừa đến. Cố Tiểu Khanh quay sang Âu Lâm Ngọc, cô thấy anh sầm mặt, đôi mắt giá lạnh dán chặt vào người đàn ông kia.
Anh ta vẫn đứng tại cửa, hướng ánh mắt về phía Ngô Nhạc Thanh đang nằm trên giường, hỏi một cách nghiêm túc: “Em bị tai nạn xe thật ư?” Anh ta không dám tin vào mắt mình.
Ngô Nhạc Thanh cười yếu ớt, gọi Âu Lâm Ngọc: “Lâm Ngọc, giúp chị tiếp đón anh Nhan một chút.”
Cố Tiểu Khanh cuối cùng đã biết được người đàn ông này là ai, hóa ra anh ta là ba của Nhan Hỉ. Cô không khỏi giật thót nhìn lại.
Âu Lâm Ngọc không hề ngó ngàng gì đến anh ta. Anh đứng lên, giúp Ngô Nhạc Thanh ngồi dậy rồi lót một chiếc gối ở phía sau để cô tựa lưng thoải mái.
Người đàn ông không chút ngần ngại, anh ta tự mình nhấc ghế ngồi xuống bên giường. Thu xếp chu đáo cho Ngô Nhạc Thanh xong, Âu Lâm Ngọc trở về bên này ngồi cạnh Cố Tiểu Khanh. Bên kia, hai người đó vẫn chỉ nhìn nhau, cả căn phòng không một tiếng nói chuyện. Hai chân Cố Tiểu Khanh đau buốt như có trăm ngàn cây kim đâm vào, cô không cách nào đứng lên được, ngoảnh đầu về phía Âu Lâm Ngọc thì thấy anh lạnh lùng nhìn Ngô Nhạc Thanh nằm trên giường không chớp mắt.
Một lúc sau, Ngô Nhạc Thanh lên tiếng trước. Cô ấy mỉm cười, lạnh nhạt nói: “Thần Dật, cám ơn anh đã đến thăm tôi.”
“Vậy là ngày hôm đó sau khi chúng ta chia tay thì em gặp tai nạn?” Nhan Thần Dật dịu giọng hỏi.
Ngô Nhạc Thanh bình thản gật đầu: “Cũng tại tôi không cẩn thận, đang giờ cao điểm lại chạy nhầm vào đường một chiều.”
Nhan Thần Dật im lặng nhìn Ngô Nhạc Thanh, ánh mắt sâu xa và phức tạp.
Ngô Nhạc Thanh bình tĩnh nói từng tiếng: “Thần Dật, chuyện hôm ấy anh bảo tôi về suy nghĩ, được rồi, tôi đồng ý ly hôn với anh.”
Cố Tiểu Khanh cảm thấy cơ thể Âu Lâm Ngọc rung lên.
Ngô Nhạc Thanh tiếp tục: “Năm đó tôi dùng giấy chứng nhận tốt nghiệp đại học ép anh chia tay với Hà Tú Ảnh. Nói thật, đến giờ tôi cũng chẳng hối hận gì, nhưng dù sao thì tôi làm thế rõ ràng là sai, dây dưa với anh nhiều năm như vậy, rồi lại khiến anh oán hận tôi cho tới tận bây giờ. Tôi thành thật xin lỗi anh vì tất cả mọi chuyện.”
Nói đến đây, Ngô Nhạc Thanh khó nhọc thở dốc, cô ngừng một chút rồi tiếp: “Anh tha thứ cho tôi đi, hồi đó tôi còn trẻ dại, háo thắng, không hiểu chuyện, ích kỷ đi rẽ hai người. Anh thấy không, ông Trời đã trừng phạt tôi rồi đấy.” Ngô Nhạc Thanh cười mỉa mai chính mình.
Nhan Thần Dật nhíu chặt đôi mày. Suốt từ nãy đến giờ, anh hoàn toàn im lặng, chỉ mãi nhìn Ngô Nhạc Thanh, trong ánh nhìn thấp thoáng vẻ thảng thốt.
Ngô Nhạc Thanh cúi đầu, tiếng nói nhẹ như gió thoảng: “Dù chúng ta ly hôn nhưng có chuyện này tôi muốn cho anh biết, đó là chúng ta còn có một đứa con.”
Nhan Thần Dật run run, thì thào hỏi: “Em có con? Là…lần đó ở New York phải không?”
Ngô Nhạc Thanh gật đầu: “Ừ, là con trai, thằng bé tên Nhan Hỉ. Có điều từ nhỏ con đã bị bệnh tự kỷ, mấy năm nay nó đều theo sát bên tôi, bây giờ bệnh tình bắt đầu có chuyển biến tốt rồi, thế nên mong anh đừng tranh giành quyền nuôi dưỡng con với tôi. Hoàn cảnh của con đặc biệt như thế, thay đổi môi trường sống đột ngột sẽ không tốt cho nó. Tất nhiên, nếu muốn thì anh đến thăm con lúc nào cũng được.”
Nhan Thần Dật trầm mặc, Ngô Nhạc Thanh nói xong cũng lặng im nhìn anh. Qua một lát, Ngô Nhạc Thanh nhẹ giọng nói: “Nếu đối với chuyện con cái anh thuận theo ý tôi đưa ra, thì bất cứ khi nào tôi cũng sẵn lòng ký vào đơn ly hôn.”
Nhan Thần Dật dường như bị thứ gì đó đè nặng, chèn ép, hai vai anh rũ xuống bải hoải. Anh nhếch mép trưng ra nụ cười miễn cưỡng: “Nhạc Thanh, con người em vĩnh viễn không thay đổi. Để đạt được điều mình muốn, em ra sức tranh đoạt bằng mọi giá, em khuấy đảo khiến cuộc đời người khác hỗn loạn cả lên. còn em thì muốn buông tay lúc nào thì buông sao? Em phá rối đời tôi nhiều năm như vậy, có bao giờ em nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?” Anh đứng dậy nói tiếp: “Tôi không thể tùy tiện như em được, bây giờ em bỗng nhiên em nói tôi có một đứa con, tôi phải suy nghĩ cẩn thận đã.” Dứt lời, anh đi thẳng một mạch ra ngoài.
Nhan Thần Dật rời đi, phòng bệnh lại trở về với sự yên tĩnh nặng nề và ngột ngạt. Âu Lâm Ngọc ngồi bất động, còn Ngô Nhạc Thanh mải miết nhìn ra cửa thật lâu không rời mắt.
Cố Tiểu Khanh thấy bầu không khí có phần khó xử, cô đứng lên nói với Âu Lâm Ngọc: “Em đi mua điểm tâm một lát.”
Âu Lâm Ngọc gật đầu “ừ” nhẹ. Cố Tiểu Khanh nhìn anh lần nữa rồi cất bước ra khỏi phòng bệnh.
Sáng mùa hè ở thành phố C, gió thổi hây hây mát dịu. Khói trắng nghi ngút và hương đồ ăn ngào ngạt tỏa ra từ những hàng quán bán đồ ăn sáng bên vệ đường.
Mua xong đồ điểm tâm, Cố Tiểu Khanh vội vàng trở về phòng bệnh. Sợ ba mẹ biết hôm qua không về nên cô không dám vào phòng bệnh của ba mình mà nhón chân rón rén đi qua thật nhanh để đến phòng của Ngô Nhạc Thanh.
Cố Tiểu Khanh tuyệt không có ý định nghe lén. Lúc đi, Ngô Nhạc Thanh vẫn nhìn ngoài cửa, vì thế không biết khi ấy nghĩ sao, cô đã không đóng kín cửa phòng. Bên trong, Âu Lâm Ngọc đang lau mặt cho Ngô Nhạc Thanh, động tác dịu dàng, trìu mến. Hình ảnh ấy, quả thật rất ấm áp. Bỗng nhiên Ngô Nhạc Thanh cất tiếng: “Lâm Ngọc, cậu biết không, thật ra tôi mệt mỏi lắm.” Câu nói chứa chan bao nỗi cô liêu.
Cố Tiểu Khanh khựng lại. Âu Lâm Ngọc chuyển sang lau ngón tay của Ngô Nhạc Thanh, mỗi ngón tay anh đều lau đến sạch bóng. Giọng anh trầm ấm: “Em dừng lại được không? Tôi sẽ hết lòng chăm sóc cho em, em còn muốn tôi phải đợi bao lâu nữa?”
Cố Tiểu Khanh gần như ngã quỵ, toàn bộ sự chống đỡ trong cơ thể vụt vỡ vụn tan hoang. Cô kiệt sức tựa vào tường, khép
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




