|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đổ mưa, không khí âm ẩm hơi nước cùng cái oi nồng của mùa hè khiến người ta bức bối.
Cố Tiểu Khanh đi sau Âu Lâm Ngọc hai bước, chậm rãi tiến về trước. Sự im lặng vây lấy họ và khoảng trống mênh mang tối mờ chiếm cứ trái tim cô. Cô dừng bước, nhìn dáng hình anh từ từ kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Âu Lâm Ngọc đi cách xa vài mét mới phát hiện Cố Tiểu Khanh không đi theo anh nữa. Anh ngoảnh lại phía sau thì thấy cô đang nhìn anh đăm chiêu. Cuối cùng cô nói: “Lâm Ngọc, chúng ta chia tay đi.”
Âu Lâm Ngọc há hốc: “Tiểu Khanh, em…” Anh cứng họng. Nói gì đây? Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, anh gần như trở thành một gã vô liêm sỉ khi ngang nhiên đòi hỏi ở cô quá nhiều. Thế gian này nào có ai chỉ trao đi tình yêu mà không cần đáp lại. Hà cớ gì anh cho rằng anh được quyền giữ khư khư cái sự vô liêm sỉ của mình? Anh mím môi không nói được câu nào.
“Sau này anh nhớ…” Cố Tiểu Khanh nghẹn lời. Cô còn gì để nói? Mai sau người đàn ông này có quan hệ gì với cô nữa đâu, chuyện tốt chuyện xấu của anh đương nhiên chẳng tới lượt cô quan tâm.
Cố Tiểu Khanh khó nhọc hoàn tất câu nói dang dở: “Anh giữ gìn sức khỏe.”
Và một lúc lâu sau, cô khẽ khàng: “Tạm biệt anh, Lâm Ngọc.” Nói xong, cô xoay người sải từng bước về phía xa. Cô hỏi mình: “Là thế này sao? Mình cứ bỏ đi như vậy ư? Chín năm của mình sao trôi qua nhanh quá, nhắm mắt mở mắt ngày tháng đã rời đi. Chẳng còn gì nữa cả, sợi dây kia đã đứt mất rồi. Hóa ra thứ mình có chỉ là một giấc mộng thanh xuân đẹp đẽ.” Nước mắt cô rơi trên vạt áo.
Còn Âu Lâm Ngọc đang tự hỏi: “Cô ấy cứ thế mà đi sao?” Cánh tay anh vẫn giơ ra như muốn níu kéo nhưng đôi môi lại im bặt không nói nên lời. Giây phút tiếng “Tạm biệt” của cô thoảng nhẹ bên tai, anh bỗng đau thắt lòng.
¤¤¤
Những ngày tiếp theo, Cố Tiểu Khanh như con thoi chạy ngược chạy xuôi giữa hai đầu bệnh viện và công ty. Cuộc sống của cô vẫn ổn, ngoại trừ vài lần bất chợt ngẩn người ra, tinh thần thậm chí còn có phần khởi sắc.
Tháng chín đến với thành phố C mang theo tiết trời mát lành. Vết thương trên người ông Cố hầu như lành hẳn, ông cứ nôn nao muốn ra viện ngay lập tức. Khoảng thời gian này mỗi khi rỗi rãi là Mã Nguyên Bưu lại tạt vào bệnh viện, anh trở thành người thân thiết của cả nhà cô nói chung và bạn vong niên của ông Cố nói riêng. Cho nên ngày ông Cố xuất viện, anh đến đón như một chuyện hiển nhiên.
Sau hôm ấy đến nay Cố Tiểu Khanh không gặp lại Âu Lâm Ngọc trong bệnh viện, nhưng có vài lần cô nhìn thấy Nhan Thần Dật ở hành lang. Cô không còn qua phòng bệnh của Ngô Nhạc Thanh, bởi ở đó đã là một thế giới khác biệt mà cô không muốn đến gần.
Âu Lâm Tỷ ghé thăm ông Cố vài lần. Xem chừng anh đã biết chuyện cô và Âu Lâm Ngọc chia tay, song anh không hỏi cô câu gì. Mỗi lần anh đến đều hỏi han Cố Tiểu Khanh và ba mẹ dăm ba câu khách sáo, sau đó ngồi chơi một chút rồi rời đi.
Ông Cố ra viện hôm thứ bảy. Mã Nguyên Bưu sốt sắng lái xe đến rước. Sau khi mọi người về tới nhà, bà Cố giữ anh lại ăn bữa cơm trưa. Mã Nguyên Bưu hòa nhã thân thiện tới mức trông cứ như thể với ai anh cũng cực kỳ “hợp rơ”. Cơm xong, anh tự nhiên vào bếp giúp bà Cố rửa chén, trong khi mấy năm trời, ngay cả Cố Tiểu Khanh cũng chưa bao giờ vào đó cùng mẹ.
Rời nhà ông bà Cố sau bữa cơm trưa, Mã Nguyên Bưu đưa Cố Tiểu Khanh trở về chỗ ở của cô. Trước khi xuống xe, Cố Tiểu Khanh cảm kích nói: “Mã Nguyên Bưu, thật sự rất cảm ơn cậu.”
Mã Nguyên Bưu biết cô có ý gì, anh mỉm cười: “Có gì đâu, cậu đừng khách sáo với tớ như thế, ba mẹ cậu và tớ cũng xem như chỗ bạn bè thôi mà.”
Cố Tiểu Khanh không nói gì, cười cười xoay người xuống xe. Lúc quay lại đóng cửa, cô nhìn Mã Nguyên Bưu ngồi trong xe, nói: “Cám ơn cậu đã đưa tớ về, tạm biệt.”
Mã Nguyên Bưu gọi giật lại: “Cố Tiểu Khanh! Buổi tối cậu có bận gì không?” Cố Tiểu Khanh không trả lời mà nhìn anh với vẻ nghi hoặc.
“Tối nay mình ra ngoài làm một ly đi!” Anh nói tỉnh bơ y như đang rủ bạn bè cũ đi tán gẫu ôn chuyện. Cố Tiểu Khanh đắn đo giây lát rồi gật đầu, phải, cô cần sống cuộc sống của mình.
Giải quyết qua loa bữa tối xong, Cố Tiểu Khanh bắt đầu sửa soạn cho cuộc hẹn. Bình thường không thích trang điểm nhưng hôm nay cô quyết định điểm cho mình chút son phấn nhẹ nhàng. Lúc xuống dưới lầu, Mã Nguyên Bưu đã ngồi sẵn trong xe đợi cô, ánh mắt lấp lánh ánh cười.
Cố Tiểu Khanh không nghĩ rằng Mã Nguyên Bưu sẽ đưa cô đến Ngân Sắc Đế Quốc. Sau cô ngẫm lại, cũng đúng thôi, Ngân Sắc Đế Quốc rất nổi tiếng và nó gần như đã trở thành biểu tượng cho hằng hà sa số quán bar ở thành phố C.
Họ đến nơi lúc chín giờ, đúng vào thời điểm sôi động nhất của quán. Bàn ghế đều kín khách không còn chỗ trống, Mã Nguyên Bưu dẫn cô đến ngồi trong một góc ở quầy bar.
Không thấy Âu Lâm Tỷ đứng trong quầy bar như thường lệ, Cố Tiểu Khanh âm thầm thở phào một hơi. Hai người mỗi người cầm một chai bia từ từ nhấm nháp. Ở nơi này Mã Nguyên Bưu cũng rất tự nhiên, anh nới hai nút trên cổ áo, vừa xem tiết mục biểu diễn vừa thoải mái nhịp tay lên thành quầy bar.
Điệu bộ thong dong, phóng khoáng đó gợi lên từ sâu trong ký ức của Cố Tiểu Khanh hình ảnh cậu thiếu niên hỡ chút là lại đỏ mặt. Cô không nén được cười tủm tỉm.
Mã Nguyên Bưu quay đầu hỏi: “Cậu cười gì đấy?”
Cố Tiểu Khanh cười nói: “Nhìn cậu tớ lại nhớ đến cậu bạn hay đỏ mặt xấu hổ hồi xưa. Tớ hỏi này Mã Nguyên Bưu, lâu lắm rồi cậu không đỏ mặt đúng không?”
Mã Nguyên Bưu nói như châm biếm: “Đúng thế, tớ không rèn da mặt cứng như sắt làm sao sống nổi với cái xã hội nhiễu nhương này. Nếu bây giờ mà mặt tớ còn đỏ thì tim tớ đã chẳng đen thùi lùi như thế này.”
Cố Tiểu Khanh chỉ vào anh, bật cười vui vẻ: “Này Mã Nguyên Bưu, cậu nói cứ như hận đời lắm ấy!”
Mã Nguyên Bưu cười ấm áp: “Cố Tiểu Khanh, cuối cùng cậu cũng cười rồi. Cậu biết không, cậu cười lên nhìn xinh lắm.” Anh nói dịu dàng và chân thành. Lòng Cố Tiểu Khanh như được sưởi ấm, cô cười mãi không thôi.
Tiết mục biểu diễn tưng bừng, hài hước trên sân khấu làm khán giả cười nghiêng ngã. Cố Tiểu Khanh và Mã Nguyên Bưu cũng có những giây phút cười đùa sảng khoái. Đang hào hứng, thả lỏng mình theo tiết mục tấu hài, bất chợt quay lại, cô thấy Âu Lâm Tỷ đứng sau quan sát cô bằng ánh mắt tối tăm.
Cố Tiểu Khanh thu lại nụ cười, lên tiếng chào: “Chào anh!”
Âu Lâm Tỷ nhìn cô thật lâu không rời mắt, tư lự, định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng thở dài thườn thượt rồi quay lưng bỏ đi. Cố Tiểu Khanh cũng không còn hứng thú với tiết mục biểu diễn, cô quay mặt về phía quầy bar yên lặng uống bia.
Lát sau nhìn lại Mã Nguyên Bưu mới thấy cô khang khác, anh nhỏ nhẹ hỏi: “Sao vậy?”
Cố Tiểu Khanh lắc đầu không trả lời. Mã Nguyên Bưu không muốn gạn hỏi Cố Tiểu Khanh, anh lặng thinh ngồi bên cạnh cùng cô nhấp từng ngụm bia.
Mười một giờ hơn Âu Lâm Tỷ lại đột ngột xuất hiện, đứng trước mặt Cố Tiểu Khanh nói một hơi: “Ông anh của anh đang ở lầu bốn, anh ấy giam mình trong phòng cả đêm, gọi một đống bia, không cho ai đi vào, chả hiểu đang làm gì trong đó.”
Cố Tiểu Khanh nhìn chằm chằm tấm thẻ từ trước mặt, cô chỉ nhìn và không hề chạm tay vào nó. Âu Lâm Tỷ đợi cả buổi thấy cô im thong thóc, anh cũng không biết nên nói gì, đứng tần ngần một hồi rồi gượng gạo quay đi.
Cố Tiểu Khanh ở lại ngồi im lìm không nhúc nhích như nhập thiền. Đợi một lúc, Mã Nguyên Bưu buộc lòng phải nói: “Cậu đi xem tình hình thế nào đi, nếu không biết anh ta ra sao thì cậu lại lo lắng.”
Cố Tiểu Khanh chợt choàng tỉnh, ngẩng đầu nhìn Mã Nguyên Bưu. Anh cười hiền hòa: “Đi đi, tớ ở đây chờ cậu.”
Hết chương 29.
Chương 30
Lần đầu tiên Cố Tiểu Khanh lên đến tầng bốn của Ngân Sắc Đế Quốc. Cửa thang máy mở ra, trước mắt cô là không gian trầm lắng với hai màu đen trắng đối lập hòa quyện vào nhau như an ủi những cõi lòng đang nổi sóng.
Trên vòm trần, chùm đèn pha lê vĩ đại rót ánh sáng dịu nhẹ. Dưới sàn, tấm thảm màu đỏ tươi làm bằng loại chất liệu hiếm hoi khó nhận biết êm đềm vỗ về từng bước chân. Người thanh niên điển trai đóng bộ Âu phục thẳng nếp đã đứng sẵn ở cửa đợi Cố Tiểu Khanh. Thoạt trông thấy cô bước ra từ bên trong thang máy, anh ta cười nói: “Cô Cố, mời cô đi theo tôi.” Cô gật đầu rồi theo anh ta đi xuyên qua tiểu sảnh dẫn vào dãy hành lang tĩnh mịch.
Hai dãy phòng trải dọc theo hai bên hành lang. Diện tích rộng lớn bên trong của chúng có thể mường tượng qua số bước chân nhiều đáng kể khi đi từ cửa phòng này sang cửa phòng khác. Mỗi phòng đều có hai người trẻ trung, ngoại hình xuất sắc đứng trước cửa. Dáng vẻ tuy thả lỏng nhưng vẫn đường hoàng nghiêm chỉnh của họ chính là sự khẳng định chắc chắn cho quá trình huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt. Trang phục mà họ và người thanh niên đang dẫn đường cho Cố Tiểu Khanh khoác lên người hoàn toàn giống nhau. Bằng một chút quan sát, cô không mấy khó khăn để nhận ra những người này không cùng đẳng cấp với những người phục vụ bình thường cô thường gặp. Trên thực tế, nơi đây mới là “mỏ vàng” đích thực của Âu Lâm Tỷ và rất có thể đằng sau mỗi cánh cửa đóng kín kia đang diễn ra một thương vụ giá trị khổng lồ nào đó.
Tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




