|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Tiểu Khang là tiếp thị cà phê. Cô mặc bộ đồng phục thương hiệu, đứng trước cửa siêu thị mời khách hàng dùng thử sản phẩm mẫu. Cô bạn Lý Triết đi theo góp vui, lăng xăng giúp đỡ, hô hào kêu gọi rất khí thế. Cô nàng mặc quần áo ngày thường, chạy tới chạy lui trước quầy hàng của Cố Tiểu Khanh, nhiệt tình chào mời những người đi ngang uống thử sản phẩm, phần đông mọi người nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu lanh lợi đó đều không nỡ chối từ, Cố Tiểu Khanh đứng ở bên chỉ cần liên tục rót cà phê, công việc trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Bài vở những ngày đầu đi học còn ít, sau khi công việc nhân viên tiếp thị kết thúc, Cố Tiểu Khanh tiếp tục được nhận vào làm ở Mc Donalds. Thời gian bốn năm trên ghế giảng đường, vừa học vừa làm, bận rộn và phong phú, chớp mắt đã đi vào quỹ đạo. Không khí yêu đương lãng mạn lan tỏa khắp trường nhưng tuyệt nhiên không chạm vào Cố Tiểu Khanh, nguyên nhân có lẽ vì không ai có ấn tượng gì về cô gái với làn da đen như cột nhà cháy kia. Hơn nữa chính cô cũng chưa từng đoái hoài, đối với cô mà nói, bắt đầu từ buổi chiều hè năm ấy lòng cô tựa như tên đã lên nỏ, bên trong luôn tồn tại một sức mạnh vô hình thúc đẩy, bức bách, ép buộc cô phải tiến về phía trước và không được phép dừng lại.
Thoáng chốc đã gần đến ngày lễ Quốc Khánh một tháng mười, một ngày nọ, tan học trở về Cố Tiểu Khanh vui mừng kinh ngạc khi thấy Đường Quả đang đứng dưới lầu ký túc xá. Đường Quả vừa thấy cô liền chạy như bay đến tựa chim non về tổ ấm, ào ào vào lòng Cố Tiểu Khanh làm cô loạng choạng lùi về sau hai bước mới có thể đứng vững.
Cố Tiểu Khanh khẽ lay Đường Quả đang bám chặt lấy mình: “Được rồi, được rồi, nói chuyện đi, người ta đang nhìn mình kia kìa.”
Đường Quả phụng phịu, ấm ức nói: “Tiểu Khanh, cậu nói xem, cậu đã đi bao lâu không về hả?”
Cố Tiểu Khanh lúc này mới sực nhớ, thì ra từ khi nhập học đến nay đã nhiều tháng rồi cô không về nhà. Từ nhỏ đến giờ lần đầu tiên cô và Đường Quả xa nhau lâu đến thế.
Lý Triết từ từ đi đến, đưa tay vuốt cằm, nhìn Đường Quả một lượt từ trên xuống dưới, nói: “Em gái xinh đẹp này là ai đây? Giới thiệu một chút xem nào.”
Đường Quả cũng không ngại người lạ, tươi cười nhìn Lý Triết: “Tớ là Đường Quả, bạn Cố Tiểu Khanh”.
“Tốt! Bạn của Tiểu Khanh chính là bạn của tớ, lên phòng, lên phòng đi.” Lời vừa dứt, Lý Triết lập tức kéo tay Đường Quả bước lên lầu.
Đường Quả cười tủm tỉm mặc cho cô nàng lôi kéo về phía trước. Thấy hai người trước mặt khi thì thầm to nhỏ, khi thì bật cười thành tiếng, buồn cười ở chỗ giọng cười của Lý Triết còn có phần dọa người, Cố Tiểu Khanh nhủ thầm: “Quen nhau nhanh quá nhỉ.”
Trong phòng lúc này không có ai, Trâu Tĩnh vẫn vắng mặt như mọi khi còn Trần Xuân Huy đã đi dạy kèm. Lý Triết theo thói quen, vào phòng lập tức kéo Đường Quả đến ngồi trên giường, lại còn đem đồ ăn vặt ra mời Đường Quả. Hai cô gái trẻ ghé đầu vào nhau tíu tít xì xào trò chuyện. Nội dung Cố Tiểu Khanh ngóng được chỉ là những đề tài vẩn vơ linh tinh. Hai người náo nhiệt đến mức gạt hẳn Cố Tiểu Khanh sang một bên.
Cố Tiểu Khanh nhìn hai cô bạn, chợt nghĩ: “Thế giới này có những người như thế, họ lương thiện và nhiệt tình, suy nghĩ dù đơn giản như cuộc sống luôn vui vẻ thoải mái.”
Đường Quả ở chơi không được bao lâu, buổi tối ba người đến tiệm ăn trước cổng trường dùng bữa. Ăn uống xong xuôi, Cố Tiểu Khanh tiễn Lý Triết về phòng trước còn mình thì tản bộ cùng Đường Quả.
Hai người dạo một vòng quanh khuôn viên trường, khi đi ngang sân thể thao, Đường Quả cố ý dừng lại ở giữa sân im lặng ngắm nhìn xung quanh. Cố Tiểu Khanh nhận ra, đất nước Trung Quốc này có biết bao con người trẻ tuổi ôm ấp giấc mơ đại học nhưng không phải ai cũng có thể đặt chân qua ngưỡng ấy.
Đến dãy lầu các giảng đường, Cố Tiểu Khanh đang định dẫn Đường Quả vào tham quan thì Đường Quả nhìn thấy từng tốp sinh viên đi ra đi vào phía trước, chân bỗng khựng lại không còn muốn bước tiếp. Cố Tiểu Khanh thấy bạn không vui nên cũng không cố gắng nài ép, tiếp tục nắm tay Đường Quả dắt ra cổng trường. Bản thân cô có thể thấu hiểu một loại cảm xúc mang tên “tự ti” đang chất chứa trong lòng cô bạn thân khi quan sát khung cảnh nơi đây.
Cố Tiểu Khanh vốn muốn Đường Quả ở lại một đêm, song Đường Quả nói rằng ban ngày còn đi làm, dù thế nào cũng phải quay về. Không còn cách nào khác, cô đành đưa Đường Quả ra cổng rồi gọi một chiếc taxi chở bạn về nhà.
Ra đến nơi, Đường Quả đột ngột xoay người nhìn Cố Tiểu Khanh nói: “Tiểu Khanh, tốt quá rồi. Hồi nhỏ cậu có gì tốt đều chia cho tớ một nửa. Bây giờ cậu học đại học cũng giống như tớ học đại học phải không?”
Cố Tiểu Khanh hiểu rõ mười mươi ý nghĩa trong câu nói của Đường Quả, từ nhỏ khi có bất cứ thứ gì hay ho họ đều san sẻ cùng nhau. Đường Quả đã biến việc học đại học thành một loại đồ vật, như vậy hai cô vẫn có thể chia đôi như từ trước đến nay họ vẫn làm.
Cố Tiểu Khanh buồn rầu trả lời Đường Quả: “Đúng rồi, cũng giống như thế.” Trên đời này có rất nhiều thứ, cho dù con người ta có ý muốn san sẻ đến thế nào chăng nữa, vẫn chỉ đành lực bất tòng tâm. Hơn nữa, không phải tất cả những thứ có thể bẻ thành hai đều là những thứ tốt đẹp.
Đường Quả đi rồi, Cố Tiểu Khanh mang theo tâm trạng phiền muộn trở lại ký túc xá. Lý Triết đang ngồi vọc máy tính, nhìn thấy Cố Tiểu Khanh bước vào liền uể oải nói: “Tuyên truyền viên vừa đến thông báo, chủ nhật tuần sau có buổi dạ tiệc đón tân sinh viên do Khoa tổ chức, yêu cầu mỗi phòng đóng góp một tiết mục.”
Cố Tiểu Khanh đến bên cạnh bàn uống một ngụm nước, hờ hững đáp: “Ừm, tớ biết rồi.”
Lý Triết đứng lên, đi tới kế bên, vẻ mặt khó hiểu nhìn Cố Tiểu Khanh: “Thái độ của cậu như vậy là sao? Cậu là người lớn nhất phòng này, cậu xem trong mấy người chúng ta, có người nào có máu nghệ thuật không? Cậu khỏi hy vọng gì ở Trâu Tĩnh đi, cũng đừng trông mong vào tớ, tớ mà hát thì có khi lạc điệu đến tận Ngũ Hành Sơn.”
Cố Tiểu Khanh nhẹ đẩy Lý Triết ra, đi vào nhà vệ sinh: “Không phải chỉ là hát thôi sao? Tớ hát là được chứ gì.”
Lý Triết đi theo, tựa cửa tròn mắt nhìn Cố Tiểu Khanh: “Cậu hát á? Tớ nghe không lầm chứ? Sao nhìn cậu không giống người biết hát gì cả?”
Cố Tiểu Khanh bị chọc cười, cô dùng khăn lau mặt thật khô, sau đó hỏi: “Vậy cậu nói xem, người biết hát hình dạng như thế nào?”
Lý Triết cuối đầu lầm bầm: “Dù sao cũng không giống cậu.” Tiếp đó ngẩng phắt đầu lên trêu Cố Tiểu Khanh: “Đến đây nào, cô bé hát cho anh nghe một bài, hát hay anh sẽ trọng thưởng thật hậu hĩnh.”
Cố Tiểu Khanh ném khăn vào mặt cô nàng, rít lên: “Nhóc con mau biến đi cho chị!”
¤¤¤
Công tác chuẩn bị cho buổi dạ tiệc chào mừng tân sinh viên đã diễn ra nhộn nhịp từ trước lễ Quốc Khánh. Một ngày trước đêm tiệc, Cố Tiểu Khanh về nhà lấy đàn ghi-ta.
Thời gian Cố Tiểu Khanh và Đường Quả học cấp ba, cô nàng Đường Quả say mê Tạ Đình Phong, báo nói Tạ Đình Phong học đàn ghi-ta ở Nhật, đàn hay thế nào, tuyệt vời thế nào, cho nên cô nàng cũng hăng hái mua đàn tự học. Nhà Đường Quả rất nghiêm nên đàn gửi lại nhà Cố Tiểu Khanh, cô nàng còn mua thêm mấy tập nhạc để tự mày mò. Một thời gian sau, Cố Tiểu Khanh thấy hay hay nên nối gót theo Đường Quả tập đàn, rốt cuộc hai người học hành tập luyện lại chẳng đâu vào đâu. Trước giờ Cố Tiểu Khanh kiên trì hơn so với Đường Quả nên có thể gắng gượng đàn được một bài có âm có điệu và chỉ duy nhất bài này. Những khi tâm tình không tốt, cô cầm cây ghita đàn hát giải khuây, rêu rao vài lần bài hát đã trở nên xuôi tai hơn. Vậy nên hiện tại cô có thể vừa đàn vừa hát bài hát quen thuộc, miễn cưỡng có thể xem như múa riều qua mắt thợ.
Mẹ Cố Tiểu Khanh thấy cô về ngạc nhiên hỏi: “Sớm vậy? Chưa đến một tháng mười mà đã về rồi à?”
“Con về lấy chút đồ, lát nữa con đi liền.” Cố Tiểu Khanh giải thích.
Mẹ cô không hỏi gì, xoay người vào nhà bếp. Điều làm Cố Tiểu Khanh bất ngờ là trên bàn cơm tối nay có nhiều món rất ngon. Dù đã ăn no, Cố Tiểu Khanh vẫn gói mang đi một ít.
Lý Triết thấy Cố Tiểu Khanh lưng đeo đàn ghi-ta, vô cùng sửng sốt đuổi theo gặng hỏi: “Cậu làm thật sao? Hôm đó trong hội trường có hơn một ngàn người lận đó, lỡ bị mất mặt thì chết mất.”
Cố Tiểu Khanh giơ hộp giữ ấm lên trước mặt Lý Triết. Cô nàng vừa thấy lập tức im bặt, hai mắt phát sáng như đèn pha.
Tình hình hôm Cố Tiểu Khanh biểu diễn kỳ thực không giống như lời nói cường điệu của Lý Triết. Hội trường còn chưa đến một ngàn người, nhiều lắm cũng chỉ khoảng bảy tám trăm người tham gia. Có thể nói, những buổi tiệc mừng tân sinh viên đều diễn ra trong khung cảnh rộn rã theo một truyền thống thế này: Không cần biết tiết mục biểu diễn có cao trào hay không, làn sóng ủng hộ từ khán giả phía dưới vẫn vô cùng dạt dào, tưng bừng sôi nổi. Tiết mục kế tiếp đến từ một nam sinh viên trong ký túc xá, anh chàng vừa hát hò vừa nhảy múa những động tác gây cười. Cuối cùng, đã thành công châm ngòi kích động tất cả khán giả bên dưới. Trên sân khấu, dưới hội trường, tiếng la hét, tiếng huýt sáo,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




