|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tiếng vỗ tay, tất cả vỡ òa trong tạp loạn.
Sau tiết mục tấu hài đến lượt Cố Tiểu Khanh biểu diễn. Lời giới thiệu của người dẫn chương trình vừa kết thúc, cô cầm một chiếc ghế tựa đi lên sân khấu, điều chỉnh vị trí micro, thử qua âm thanh một chút rồi không chần chừ cất lời hát. Cô hát bài “Đậu đỏ”2- một bài đang rất thịnh hành của Vương Phi.
Giọng hát khàn khàn của Cố Tiểu Khanh rất khác biệt so với giọng hát trong trẻo của cô ca sĩ chuyên nghiệp. Chất giọng mộc mạc nguyên sơ ngân lên, hòa với tiếng đàn nhịp nhàng trôi chảy tựa như những hạt cát nhỏ, chảy xuống êm đềm và đều đặn từ chiếc đồng hồ cát. Khi cô vừa cất câu hát đầu tiên, âm thanh huyên náo bỗng chốc giảm xuống. Sau đó, từng thanh âm cứ chậm trãi, nhẹ nhàng vang lên quyện cùng bầu không khí tĩnh lặng lần đầu tiên xuất hiện trong buổi tối hôm nay.
Lúc này Cố Tiểu Khanh mặc quần jean màu xanh nhạt, áo T-shirt dài tay. Mái tóc vẫn để ngắn cũn cỡn như kiểu đầu của nam sinh, phía trước lòa xòa che khuất một bên mắt. Cố Tiểu Khanh không phải là cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp bắt mắt, ngoại hình của cô chỉ có thể hình dung bằng hai từ “thanh tú” mà thôi. Gần đây cô đã chịu chăm sóc bản thân một chút, không còn ra ngoài phơi nắng như trước, nhờ vậy làn da từ màu đen ban đầu dần chuyển sang màu lúa mạch. Dưới ánh đèn mờ ảo trên sân khấu, nhan sắc ấy, vóc dáng ấy, dù không hẳn là xinh đẹp, nhưng có một hương vị rất đặc biệt, không hề nhạt nhòa trong hàng ngàn hương vị khác.
Kết thúc phần biểu diễn, Cố Tiểu Khanh khẽ cúi người chào khán giả, sau đó mang theo chiếc ghế lui vào hậu trường. Dưới sân khấu, ban đầu mọi người còn ngẩn ngơ, không phản ứng kịp theo từng động tác của cô. Rồi thì, tiếng vỗ tay vang lên, một tiếng rồi hai tiếng, từ chậm rãi thưa thớt đến ầm ầm như muốn làm nổ tung cả hội trường. Có nam sinh lúc đầu không để ý đến lời giới thiệu chương trình, hiện tại bắt đầu xoắn xít hỏi han khắp nơi về danh tính cô gái này. Trong khi đó, Cố Tiểu Khanh vì một bài hát bỗng chốc trở nên nổi tiếng mà vẫn ù ù cạc cạc không hiểu nguyên nhân.
Cố Tiểu Khanh đứng sau sân khấu một lúc thì Lý Triết nhào đến. Cô nàng chắp tay trước ngực, dáng vẻ hết sức sùng bái, nói: “Tiểu Khanh của tớ ơi, tớ ngưỡng mộ cậu như nước sông chảy cuồn cuộn liên tục không ngừng.”
Cố Tiểu Khanh cất đàn ghi-ta, nói với Lý Triết: “Cậu đã ngưỡng mộ tớ như vậy thì đêm nay mời tớ ăn khuya nhé.”
“Chuyện nhỏ, tụi mình đến Thúy Hoa Lâu kế bên gọi hai phần hủ tiếu xào3 nha?”
Cố Tiểu Khanh cười mắng yêu: “Cậu biến đi!”
Ở một góc yên tĩnh trong hậu trường, nơi đối lập hoàn toàn với không khí đang diễn ra, cô thấy một người trông khá kỳ lạ. Người này mặc một bộ lễ phục màu đen tuyền từ đầu đến chân,quan sát chất liệu vải và đường may tinh xảo có thể dễ dàng nhận ra phong cách sang trọng quý phái. Anh ta cuối đầu im lặng, khuôn mặt đẹp tinh xảo, ăn vận cầu kỳ, dáng ngồi ung dung trầm tĩnh, dáng điệu như muốn tuyên cáo với tất cả mọi người “xin đừng làm phiền”. Vẻ an tĩnh của con người đó đã tạo thành một hình ảnh nổi bật trong quang cảnh hỗn loạn, người đến người đi, tràn ngập các loại quần áo màu sắc và kiểu dáng kì dị.
Vì vậy, dù đã diễn xong, Cố Tiểu Khanh vẫn nán lại. Cô muốn xem anh ta sẽ biểu diễn gì trong đêm tiệc chào mừng như thế này.
Phần trình diễn ấy rơi vào cuối chương trình, còn có người giúp anh ta khiêng chiếc đàn dương cầm lên sân khấu. Anh ta bước lên bục diễn, cúi người trang trọng chào khán giả, sau đó khoan thai ngồi xuống, ngón tay bắt đầu lướt trên phím đàn. Bản Valse cung Đô thứ của Chopin (Chopin Waltz in C sharp minor) vang lên. Cố Tiểu Khanh không am hiểu về âm nhạc nhưng vẫn nghe ra ngón đàn không tốt lắm, có nhiều nốt rất vội vàng, gấp gáp và có cả loạn nhịp.
Cô cảm thấy vẻ bề ngoài và trình độ diễn tấu của người kia chẳng chút tương xứng, thế nhưng anh ta vẫn đàn rất chuyên chú, cẩn trọng. Nếu cho rằng anh ta đang trình diễn cho khán giả bên dưới thưởng thức, chi bằng nói rằng anh ta đang tiến hành một loại nghi thức. Từ vị trí đứng của Cố Tiểu Khanh, có thể thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt đó. Kể từ lúc bắt đầu đã như đắm chìm trong hồi ức, khóe môi phảng phất ý cười mơ hồ.
Cô biết, ai cũng mang theo trong lòng mình một câu chuyện cũ.
Chương 6
Nếu hỏi Cố Tiểu Khanh công việc làm thêm gì khi học đại học khiến cô cảm thấy hãnh diện nhất, cô sẽ không ngần ngại trả lời: lái taxi. Nói thật, chuyện Cố Tiểu Khanh muốn lái taxi để trang trải tiền sinh hoạt, ông Cố trong lòng lấn cấn không ưng. Trên thực tế đây là công việc kiếm tiền rất khổ cực, nhiều nguy hiểm rình rập, phụ nữ theo nghề này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có điều nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Khanh từ lúc còn chập chững đến khi hiểu chuyện chưa từng mở miệng đòi hỏi hay yêu cầu ông điều gì. Là một người cha, tuy rằng ông không muốn nhưng trong hoàn cảnh này chỉ còn con đường miễn cưỡng thuận theo.
Ông Cố theo sát Cố Tiểu Khanh chỉ dẫn cặn kẽ từng đường đi nước bước suốt một tuần trước khi cô bước vào nghề. Cố Tiểu Khanh theo chân ba đi khắp nơi học được không ít. Cụ thể là, thời điểm nào khách nhiều, dạng khách nào không thể đón, khu nào có camera. Đối với những nơi như bệnh viện, khách sạn lớn, tuyệt đối không vào trong chờ khách vì xe đưa đón khách ở đó đều giao tiền cho bảo vệ. Bến xe tốt nhất đừng nên đến, khu vực đó có rất nhiều dân bảo kê, nếu không cẩn thận làm mích lòng, chắc chắn sẽ gặp phiền phức. Ngoài ra còn rất nhiều những bài học bổ ích khác mà ông Cố đã dốc lòng chỉ dạy bảo ban cho cô.
Cố Tiểu Khanh không ngờ, thì ra để lái một chiếc taxi cần phải trang bị nhiều kiến thức đến vậy. Cô nhất mực chăm chỉ nghiêm túc tiếp thu những lời dạy của ba. Hết một tuần, ông Cố thấy Cố Tiểu Khanh lái xe vững vàng, vì vậy yên tâm để con gái một mình ngồi sau tay lái.
Những ngày đầu chạy trên đường, vì không nắm rõ tình hình giao thông nên cô “nếm qua” hóa đơn phạt vài lần. Ngoài chuyện đó ra, Cố Tiểu Khanh luôn cố gắng không để xảy ra bất kỳ sự việc hệ trọng nào khác. Đối với loại dụng cụ lao động không chỉ cần dùng tay điều khiển mà còn cần đầu óc này, cô dường như có tư chất bẩm sinh. Chỉ qua vài ngày nghỉ cô đã vững tay lái như một người tài xế lão luyện nhiều năm kinh nghiệm, dù xe cộ như mắc cửi cũng không làm cô luống cuống. Ông Cố khen nức nở, nhìn cách lái xe đoán được ngay con gái của ba tính tình trầm ổn. Thêm mấy ngày nghỉ trôi qua, bánh xe của Cố Tiểu Khanh đã lăn đến khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố C. Cố Tiểu Khanh nghĩ, bây giờ gọi cô là bản đồ sống của thành phố này cũng không ngoa.
Cố Tiểu Khanh thích nhất lái taxi đến Thành Nam – khu thương mại mới phát triển của thành phố C. Nơi đó, có những tòa nhà cao chọc trời mọc san sát và đường phố sạch sẽ ngăn nắp. Nơi đó, còn có tổng hành dinh của tập đoàn Dụ Long.
Mặt trời giữa trưa hè tiếp tục nhóm lửa nướng thành phố như mọi ngày. Cố Tiểu Khanh đón được một vị khách trong nội thành đúng lúc muốn đến tập đoàn Dụ Long ở Thành Nam, cô thầm reo hò vui vẻ trong lòng. Chở hành khách ngồi yên phía sau, chiếc xe nho nhỏ chạy bon bon xuyên qua những ngã đường trung tâm thành phố đông đúc và chật chội, hướng thẳng về phía Thành Nam.
Cố Tiểu Khanh kín đáo quan sát vị khách đang ngồi trên ghế sau qua kính chiếu hậu. Chỉ cần nhìn sơ là có thể nhận ra anh ta thuộc thành phần lãnh đạo trí thức, buổi trưa trời nóng như vậy mà vẫn đóng bộ âu phục, đeo cà vạt, vừa lên xe liền mở laptop nhìn không chớp mắt, cúi đầu bận rộn ghi chép.
Cố Tiểu Khanh thuần thục đánh xe thẳng một mạch đến trước cao ốc của tập đoàn Dụ Long rồi dừng lại. Vị khách nọ cảm giác được chiếc xe đã đứng yên, đóng lại máy tính xách tay, lấy ra ví tiền từ trong túi quần, rút một tờ năm mươi tệ đưa cho Cố Tiểu Khanh: “Cám ơn, không cần thối.” Miệng thì nói vậy nhưng ánh mắt trái lại không mang một chút ý định cảm ơn, bởi vì từ đầu đến cuối anh ta không hề nhìn cô. Sau khi Cố Tiểu Khanh nhận tiền, anh ta lập tức mở cửa xuống xe.
Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu nhìn người kia thẳng lưng bước vào cao ốc, lại cúi nhìn tờ tiền trong tay, sau đó lặng lẽ cất vào túi áo.
Cô không vội lái xe đi ngay mà đứng nán lại ở ven đường, ngẩng đầu hết cỡ nhìn tòa nhà ngạo nghễ và sáng rực trong ánh nắng. Những tia phản xạ phát ra từ nhiều khung cửa kính thủy tinh trong suốt rọi vào làm mắt cô đau nhói. Cô nghĩ: “Nó cao bao nhiêu nhỉ? Có phải cách mình rất xa hay không?”
Cố Tiểu Khanh còn đang ngây người, chợt tiếng gõ cửa xe vang lên kéo cô trở về quay về với thực tại. Cô quay đầu thấy một chàng trai kéo theo vali đứng cạnh xe, ăn mặc quằn quại như ca sĩ hát nhạc rock, đầu tóc vuốt keo dựng đứng.
Anh ta rõ ràng là người Trung Quốc ấy vậy mà nhìn cô tuôn một tràng tiếng Anh, vẻ mặt lo lắng sốt ruột. Mặc dù Cố Tiểu Khanh trình độ ngoại ngữ xoàng xĩnh nhưng vẫn nghe ra được vài từ mấu chốt trong cả đoạn tiếng Anh dài và nhanh như gió: “Đến sân bay, bốn mươi phút.”
Cô cũng đáp lại bằng tiếng Anh: “Ngài muốn đến sân bay trong vòng bốn mươi phút, có đúng không?”
Người kia như bỏ được tảng đá trên lưng, thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Yes!”
“Ok, get on the car.” Cố Tiểu Khanh trả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




