watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6578 Lượt

tách trà sáng của bà ta là xong.

Cô bỗng nhớ ra :

- Thế còn cô bé nhất thì sao ? Cái cô tóc đỏ lúc nào cũng mỉm cười, cười đâu đâu ý ?

Gerard nhướn mắt dò hỏi :

- Tôi không biết. Có cái gì đó đáng nghi ngờ ở đây. Ginevra Boynton là con riêng của bà ta.

- Tôi nghĩ là phải có gì khác chứ – hay không có ?

Gerarh chậm rãi nói :

- Tôi không tin rằng một kẻ khi đã say mê quyền lực (và có tham vọng độc đoán) đã sở hữu hay thống trị được người khác, lại có thể bỏ qua cho bất kỳ một ai cho dù đó là người gần gũi nhất và thương yêu nhất của mình đi nữa.

Ông trầm ngâm một chút rồi lại tiếp tục :

- Cô có theo đạo không ?

Sarah chậm rãi trả lời :

- Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi thường hay cho rằng tôi chẳng là gì cả. Nhưng còn bây giờ tôi không chắc lắm. Tôi cảm thấy, ồ, tôi cảm thấy giá như tôi có thể quên hết mọi thứ đi. Sarah làm một cử chỉ quyết liệt. Tất cả những tòa nhà này, những tôn giáo này và cả những nhà thờ ầm ĩ này nữa … thì … thì có lẽ tôi đã nhìn thấy hình hài tĩnh lặng của Chúa trên lưng con lừa đang tiến về Jerusalem và tôi sẽ tin tưởng ở Chúa.

Tiến sĩ Gerard trầm tư :

- Ít nhất thì tôi cũng còn tin vào một trong những giáo lý chính của đức tin Cơ Đốc giáo. Hãy bằng lòng với vị trí hèn kém của mình. Tôi là một các sĩ và tôi hiểu tất cả những tham vọng – ước muốn được thành đạt – có quyền lực

đều dẫn tới sự bệnh hoạn trong tâm hồn con người. Nếu người ta nhận ra rằng mọi khát vọng đều dẫn tới sự kiêu ngạo, bạo lực và cuối cùng là sự chán ngán; còn nếu nó bị khước từ. À ha! Nếu con ngưòi chối bỏ được khát vọng, thì hãy để cho sự điên cuồng trỗi dậy từ mọi ngóc ngách và sẽ tự chứng nhận sự hiện diện của nó! Tất cả những yếu tố trên hội tụ ở những người không có khả năng đối mặt, bị coi là tầm thường, không có gì nổi bật và những người này vì thế phải tự tạo cho mình một lối thoát khỏi thực tế đó để rồi xa lánh với thế giới bên ngoài mãi mãi.

Sarah bỗng nói:

- Thật đáng tiếc là bà ta không bị tống vào nhà thương điên.

Gerard lắc đầu:

- Không. Chỗ của bà ta không phải là ở giữa những người thất bại. Nó còn tồi tệ hơn thế. Cô thấy đấy, bà ta đã thành công! Bà ta đã thực hiện xong ước mơ của mình.

Sarah rùng mình. Cô hét lên đầy vẻ phẫn nộ.

- Những chuyện như thế đáng ra phải không được xảy ra
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 7 Phần 01
Sarah rất lo không hiểu Carol Boynton có giữ lời hẹn với cô đêm hôm đó không.

Thực tế, cô nghi ngờ Carol sẽ không đến. Cô e rằng cô gái sẽ phản ứng dữ dội sau khi đã hé lộ một nửa chuyện riêng của mình vào buổi sáng.

Tuy vậy, cô vẫn chuẩn bị, khóac lên mình chiếc áo dài dạ hội bằng satin màu xanh da trời, bật chiếc đèn nhỏ lên và đi đun nước.

Khi cô vừa nghĩ rằng Carol sẽ không đến nữa và chuẩn bị đi ngủ (lúc đó quá một giờ sáng) thì có tiếng gõ cửa. Cô ra mở cửa và lùi ngay lại cho Carol lách vào.

Carol nói rất khẽ:

- Tôi cứ sợ là cô đã đi ngủ rồi …

Sarah tỏ ra rất tự nhiên:

- Ố, không, tôi đang đợi cô đấy chứ. Cô uống chút trà nhé. Chè Lapsang Souchong hảo hạng đấy.

Cô đi lấy thêm một chiếc cốc nữa. Carol rất lo lắng và cảm thấy không yên tâm. Cô gái cầm lấy chiếc cốc, nhận lấy một chiếc bánh và bây giờ thì đã tỏ ra bình tĩnh hơn.

- Chuyện này cũng hay đấy nhỉ – Sarah nói và mỉm cười.

Carol nhìn cô hoảng hốt.

- Vâng, cô nói đầy vẻ nghi ngờ. Tôi cũng nghĩ thế.

- Như thế này rất giống những hôm nói chuyện thâu đêm của chúng tôi hồi còn đi học, Sarah tiếp tục.“ Tôi nghĩ chắc cô chưa từng tới trường học?”

Carol lắc đầu.

- Không, chúng tôi chưa bao giờ đi đâu xa nhà cả. Chúng tôi có gia sư, nhiều gia sư lắm vì chẳng có ai ở lại lâu cả.

- Thế cô cũng chưa bao giờ đi đâu xa nhà sao?

- Vâng, chúng tôi luôn luôn sống ở một nơi. Đây là chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên của tôi đấy.

Sarah nói làm như vô tình:

- Chắc nó phải giống như một chuyến thám hiểm lớn đó nhỉ?

- Ồ vâng, tất cả giống như một giấc mơ vậy.

- Thế cái gì đã khiến mẹ cô – mẹ kế của cô quyết định đi ra nước ngoài vậy?

Khi vừa nhắc tới cái tên của bà Boynton, Carol tỏ ra lưỡng lự. Sarah phải nói rất nhanh:

- Cô biết không, tôi đang học để trở thành một bác sĩ. Tôi vừa lấy bằng cử nhân y khoa xong. Mẹ cô – tôi muốn nói tới bà mẹ kế của cô – làm tôi quan tâm, vì tôi phải nói rõ, bà ấy có triệu chứng của căn bệnh tâm thần.

Carol nhìn cô chằm chặp. Rõ ràng đây không phải là điều cô mong đợi. Sarah nói như thế cô đã suy nghĩ rất kỹ càng. Carol nhận ra rằng Sarah biết trong gia đình cô, bà Boynton ngự trị như một người có quyền lực, được sùng bái một cách ghê gớm. Đó cũng chính là mục đích của Sarah để buộc cô phải thoát ra khỏi cái viễn cảnh bị sợ hãi hơn nữa.

- Vâng, Carol nói: “Đó là một dạng của …của căn bệnh quyền lực muốn thao túng mọi người. Những người mắc bệnh này thường hay tỏ ra độc doán, luôn khăng khăng mọi thứ phải được làm chính xác như họ nói. Đối với họ thật khó mà chiều được.

Carol đặt chiếc cốc của mình xuống.

- Ồ, cô kêu lên. Tôi rất vui được nói chuyện với cô. Thật đấy. Cô biết không, tôi tin là cả tôi và Ray rất hợp nhau ở điểm … cả hai chúng tôi đều nghi ngờ. Chúng tôi đã chán ngấy mọi thứ rồi.

- Được giao tiếp với người ngoài bao giờ cũng rất tốt, Sarah nói. Nếu chỉ bó hẹp phạm vi trong gia đình thôi, thì con người thường có khuynh hướng trở nên nóng nảy.

Rồi cô tự nhiên nói :

- Nếu cô không hạnh phúc, cô có bao giờ nghĩ là mình sẽ bỏ ra đi không ?

Carol nhìn cô thảnh thốt.

- Ồ, không ! Chúng tôi làm sao có thể làm thế được ? Tôi …tôi muốn nói là mẹ sẽ không bao giờ cho phép đâu.

- Nhưng bà ta không thể ngăn cản cô được, Sarah dịu dàng nói. Cô đã trưởng thành rồi mà.

- Vâng tôi hai mươi ba tuổi.

- Chính xác.

- Nhưng tôi vẫn không hiểu làm thế nào ? ý của tôi là tôi sẽ không biết đi đâu và làm gì.

Giọng nói của cô trở nên hoang mang.

- Cô thấy đấy, Carol nói, Chúng tôi chẳng có một xu dính túi.

- Thế cô không có người bạn nào có thể giúp cô được à ?

- Bạn bè ư ?, Carol lắc đầu. Không, chúng tôi chẳng biết ai cả ?

- Thế không ai trong số anh chị em cô nghĩ tới chuyện bỏ nhà đi sao ?

- Không, tôi nghĩ thế. Ôi, chúng tôi không thể làm thế được.

Sarah thay đổi chủ đề khi nhận thấy vẻ hoang mang của cô gái.

Cô nói :

- Cô có quý mẹ kế của mình không ?

Carol từ từ lắc đầu.

Cô thì thào bằng một giọng sợ hãi:

- Tôi căm ghét bà ta. Ray cũng thế. Chúng tôi …chúng tôi thường cầu mong bà ta sớm chết đi.

Lại một lần nữa Sarah thay đổi chủ đề :

- Hãy kể cho tôi nghe về người anh trai cả của cô đi.

- Lennox ư ? Tôi chẳng biết đã có chuyện gì xảy ra với anh ấy. bây giờ anh ấy rất hiếm khi nói chuyện. Nadine rất lo lắng.

- Cô có thích người chị dâu của mình không ?

- Có chứ, Nadine thì khác hẳn. Chị ấy rất tốt bụng. Nhưng chị ấy cũng chẳng hạnh phúc gì hơn chúng tôi.

- Thế còn chồng chị ấy thì sao ?

- Sao cơ ?

- Họ cưới nhau lâu chưa ?

- Khoảng bốn năm.

- Thế họ toàn sống ở nhà à ?

- Vâng.

Sarah hỏi :

- Thế chị dâu của cô có thích thế không ?

- Không.

Carol dừng lại một chút rồi cô nói :

- Ngày trước, cách đây khoảng bốn năm đã xảy ra một chuyện om sòm. Như tôi đã nói với cô lúc nãy, không một ai trong số chúng tôi được phép ra ngoài. Chúng tôi chỉ được phép ra ngoài sân, và chấm hết. Nhưng Lennox đã vi phạm điều đó. Anh tự động bỏ ra ngoài vào ban đêm để đi dự lễ hội Fountain Springs. Đó là một lễ hội khiêu vũ rất vui. Mẹ tôi đã rất tức giận khi phát hiện ra chuyện đó. Sau đó, bà cho gọi Nadine tới và bảo chị ấy đến nhà sống. Nadine là cháu họ rất xa của cha tôi. Chị ấy rất nghèo và đang học nghề y tá ở bệnh viện. Chị ấy đến và sống cùng với chúng tôi khoảng một tháng. Tôi không thể nói cho cô hiểu được sự vui mừng háo hức của chúng tôi như thế nào khi có một người nữa đến sống cùng ! Thế rồi chị ấy và Lennox đem lòng yêu mến nhau.

Và mẹ nói rằng họ nên tổ chức đám cưới càng nhanh càng tốt để sống cùng chúng tôi.

- Thế Nadine có muốn làm việc đó không ?

Carol lưỡng lự :

- Tôi nghĩ là chị ấy không thực sự muốn thế, nhưng chị ấy cũng không phản đối ra mặt. Sau đó, chị ấy muốn ra đi, tất nhiên là với anh Lennox.

- Nhưng họ đã không đi ? Sarah hỏi.

- Không, mẹ tôi không muốn nghe chuyện đó.

Carol ngừng lại một chút như để lấy hơi, rồi cô tiếp tục :

- Tôi không nghĩ là bà ấy còn quý chị Nadine nữa. Nadine rất vui tính. Cô không thể nào biết được chị ấy đang nghĩ gì. Chị ấy cố gắng giúp đõ Jinne rất nhiều, còn mẹ tỏ ra không thích chuyện đó.

- Jinne là em gái của cô phải không ?

- Vâng, tên thật của nó là Ginevra.

- Thế cô ấy, có hạnh phúc không ?

Carol hoài nghi lắc đầu :

- Đến lúc này thì Jinny đã trở nên rất kỳ quặc. Tôi không thể hiểu được nó. Cô biết đấy, trong nó lúc nào cũng thanh nhã và rất hấp dẫn, còn … còn mẹ tôi – bà ta làm ầm ỹ lên vì chuyện đó …vì chuyện đó làm bà lo lắng. Cuối cùng thì Jinny thực sự trở thành một người kỳ quặc. Đôi khi nó …nó làm tôi sợ. Nó …nó thậm

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT