watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6581 Lượt

Ray đi ngang qua Sarah. Cô ngẩng lên, một tia hy vọng bừng lên trên khuôn mặt cô. Nhưng nó lại tắt ngóm ngay khi Raymond đi qua không nhìn cô, lấy vài tờ giấy trên bàn rồi quay về chỗ cũ.

Khi anh quay lại, trên trán anh lấm tấm mồ hôi, còn khuôn mặt thì trở nên trắng bệch.

Rất khẽ khàng, bà Boynton lẩm bẩm:

- À … Khi bà ta nhìn khuôn mặt của con trai mình.

Bỗng bà ta nhận thấy ánh mắt của Nadine đang xóay vào mình. Một vẻ gì đó trong đôi mắt ấy khiến bà bỗng nổi cáu :

- Ông Cope đi đâu sáng nay nhỉ ? bà ta hỏi.

Nadine lại cụp mắt xuống. Cô trả lời bà ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vô cảm.

- Con không rõ. Con chưa gặp ông ấy.

- Ta thích ông ấy, bà Boynton nói. Ta rất thích ông ấy. Chúng ta phải đối xử tốt với ông ấy. Con thích thế chứ Nadine ?

- Vâng, thưa mẹ. Nadine trả lời. Con cũng rất quý ông ấy.

- Thế Lennox sao vậy? Nó có vẻ uể oải và không muốn nói chuyện. Giữa con và nó không xảy ra chuyện gì chứ?

- Ồ, không thưa mẹ. Tại sao lại phải có chuyện gì?

- Ta cứ lo như thế. Các cặp vợ chồng thưòng hay nói như thế. Có lẽ con và nó sẽ hạnh phúc hơn nếu được sống riêng phải không ?

Nadine không trả lời :

- Thế nào, con thấy sao về ý kiến đó ? Nó có gợi cho con ý tưởng gì không ?

Nadine lắc đầu. Cô nó, hơi mỉm cười :

- Con không cho đó là một ý kiến hay đối với mẹ đây.

Mí mắt bà Boynton hấp háy. Bà ta nói giọng sắc lẹm và chua chát.

- Con luôn chống đối lại ta, Nadine.

Người phụ nữ trẻ bình thản trả lời :

- Con rất tiếc vì mẹ lại nghĩ thế.

Bàn tay bà Boynton siết chặt cây gậy hơn nữa. Khuôn mặt bà ta trở nên tím tái hơn bao giờ hết.

Bà ta hạ giọng nói :

- Ta quên thuốc rồi. Đi lấy nó cho ta, Nadine.

- Vâng.

Nadine đứng dậy và đi qua phòng đợi ra thang máy. Bà Boynton nhìn theo cô. Raymond thì vẫn ngồi im lìm trên ghế, đôi mắt anh mơ màng trong một nỗi buồn khổ, sầu não.

Nadine đi lên gác và đi dọc theo hành lang. Cô đi vào phòng khách của tầng nhà đó. Lennox đang đứng bên cửa sổ trên tay cầm một quyển sách nhưng anh ta không đọc. Anh ta bừng tỉnh khi Nadine đi vào.

- Chào em Nadine.

- Em lên để lấy thuốc cho mẹ. Mẹ quên ở đây.

Cô đi tới giường ngủ của bà Boynton. Lấy từ trên giá rửa mặt xuống một cái lọ nhỏ, cô cẩn thận đổ một liều thuốc vào một cái cốc thủy tinh rồi đổ đầy nước vào. Khi đi ngang qua phòng khách, cô dừng lại:

- Lennox.

Phải mất một lúc mới nghe thấy Lennox trả lời. Cứ như là họ đang ở cách xa nhau. Anh ta nói:

- Anh xin lỗi. Cái gì vậy?

Nadine Boynton cẩn thận đặt cái cốc xuống bàn. Rồi cô đi về phía anh ta và đứng lại.

- Lennox, anh hãy nhìn ánh nắng mặt trời kìa – ở ngoài kia, qua cửa sổ này. Hãy nhìn cuộc đời xem. Thật là tươi đẹp. Chúng ta sẽ ở ngoài đó thay cho việc chỉ được đứng đây và ngắm nhìn nó qua khung cửa sổ này.

Lennox vẫn im lặng. Bỗng anh ta nói:

- Vâng, em muốn được ra ngoài với anh, được đi dưới ánh nắng mặt trời, đuợc tận hưởng cuộc đời này và sống, chỉ hai chúng ta với nhau thôi.

Lennox lại co người lại trong chiếc ghế. Anh ta nhìn cô đau đáu.

- Nadine, em yêu của anh, chúng ta sẽ lại được tắm mình trong ánh nắng mặt trời sao ?

- Vâng, chúng ta sẽ như vậy. Chúng ta hãy đi đi, đi tới một nơi khác.

- Nhưng chúng ta đi như thế nào đây ? cả anh và em chẳng ai có tiền.

- Chúng ta sẽ kiếm tiền.

- Chúng ta làm thế nào ? Chúng ta có thể làm được gì ? Anh chẳng có nghề nghỗng gì cả. Còn trên đời này có hàng nghìn đàn ông, họ có nghề, họ được học hành tử tế mà còn bị thất nghiệp nữa là chúng ta. Chúng ta chẳng thể kiếm được việc làm đâu.

- Em sẽ đi kiếm tiền cho cả anh và em.

- Ôi em bé bỏng của anh, ngay cả em cũng còn chưa học xong nữa là. Thật là vô vọng – không thể làm gì được.

- Không, cái đáng thất vọng là không thể làm gì khác được chính là cuộc sống của chúng ta hiện nay đây này.

- Em chẳng hiểu những gì em đang nói cả. Mẹ đối xử rất tốt với chúng ta. Mẹ đã cho chúng ta tiện nghi và sự sung sướng.

- Chỉ trừ có tự do là không có mà thôi. Lennox, hãy cố lên anh. Hãy đi với em, ngay ngày hôm nay.

- Nadine, anh nghĩ là em điên rồi.

- Không, tôi không điên. Tôi không có điên chút nào cả. Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Tôi muốn sống cuộc sống của chính mình, với anh, trong ánh nắng mặt trời chứ không phải bị kìm hãm dưới cái bóng của một mụ già, một tên bạo chúa, kẻ rất sung sướng khi thấy anh bất hạnh.

- Mẹ chỉ hơi độc đoán tí chút thôi.

- Mẹ anh bị điên !Bà ta bị điên nặng !

Lennox nhẹ nnhàng :

- Điều đó không đúng. Bà ấy có cái đầu thông minh rất biết làm ăn.

- Điều đó có thể đúng.

- Và em phải thừa nhận rằng, Nadine ạ, bà ấy không thể sống đời được. Bà ấy đã hơn 60 tuổi và đang ở trong tình trạng sức khoẻ rất tệ. Sau khi bà ấy chết, tiền của cha anh sẽ được đem chia đều cho mỗi chúng ta. Em có nhớ là bà ấy đã đọc trong di chúc không ?

- Tới khi bà ta chết, Nadine nói : Thì lúc đó đã quá muộn rồi.

- Quá muộn rồi ?

- Quá muộn để có hạnh phúc.

Lennox lẩm bẩm : « Quá muộn để có hạnh phúc ». Anh ta bỗng rùng mình. Nadine tiến lại gần anh ta hơn. Cô đặt tay lên vai anh.

- Lennox, em yêu anh cho dù giữa em và mẹ anh luôn có sự va chạm. Anh đứng về phía em chứ !

- Thế thì hãy theo những yêu cầu của em đi.

- Điều đó là không thể được !

- Không, điều đó là có thể. Anh nghĩ đi, Lennox, chúng ta sẽ có con …

- Mẹ rất muốn chúng mình có con. Mẹ đã nói thế mà.

- Em biết, nhưng em sẽ không để cho các con của em phải sống trong cái thế giới mà anh đã lớn lên đâu. Mẹ anh có thể chi phối anh, nhưng bà ta không có quyền chi phối em.

Lennox lại lẩm bẩm :

- Đôi khi em làm mẹ nổi giận, Nadine ạ. Điều đó chẳng khôn ngoan tí nào.

- Bà ấy chỉ nổi giận khi nào bà ấy biết được rằng bà ta không thể chỉ bảo em cũng như không thể chi phối những suy nghĩ của em được.

- Anh biết, em luôn tỏ ra lịch sự và nhẹ nhàng với bà ấy. Em thật tuyệt vời. Em cũng rất tốt với anh. Em luôn luôn như thế. Khi em nói em đồng ý lấy anh, anh hầu như không thể tin được chuyện đó là sự thật vậy.

Nadine lặng lẽ nói :

- Em đã thật sai lầm khi nhận lấy anh.

Lennox tuyệt vọng :

- Đúng, em đã sai lầm.

- Anh không hiểu ý em. Em muốn nói rằng giá như lúc đó em bỏ đi và yêu cầu anh đi cùng, thì có lẽ anh đã làm theo. Đúng, em tin là anh sẽ làm theo … Lúc đó, em đã không đủ thông minh để hiểu được mẹ anh và những gì bà ta muốn.

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp tục:

- Dù sao thì anh cũng vẫn từ chối đi sao? Thôi được, em không ép anh đâu. Nhưng em hoàn toàn tự do bỏ đi! Em nghĩ là … em nghĩ em sẽ đi …

Lennox trố mắt nhìn cô vói vẻ không thể tin được. Lần đầu tiên, một câu trả lời xuất hiện trên môi anh ta lắp tự y như thể dòng suy nghĩ chậm chạp của anh ta đã bắt đầu tăng tốc. Anh ta lắp bắp:

- Nhưng … nhưng, em không thể làm thế được …Mẹ …mẹ sẽ không bao giờ nghe đâu.

- Bà ta không thể ngăn nổi em.

- Em không có tiền.

- Em sẽ đi làm ra tiền, em sẽ đi vay, đi ăn xin, thậm chí là đi ăn trộm cũng được. Anh hãy hiểu Lennox ạ, rằng mẹ anh không có quyền gì đối với em hết! Em có ở hay đi là tùy em. Em bắt đầu cảm thấy rằng em đã phải chịu đựng cái cuộc sống như thế này là quá đủ rồi.

- Nadine, anh xin em, đừng bỏ anh … đừng bỏ anh, Nadine …

Cô nhìn anh chăm chú, yên lặng với vẻ khó tả.

- Xin đừng bỏ anh, Nadine.

Anh ta nói như một đứa trẻ. Cô quay đầu đi để anh ta không nhìn thấy được nỗi đau trong mắt cô.

Cô quỳ xuống cạnh anh ta.

- Thế thì hãy đi với em. Hãy đi với em đi anh! Anh có thể làm thế được. Thực đấy, anh có thể, chỉ cần anh muốn thôi mà!

Anh co rúm người lại.

- Tôi không thể! Tôi không thể! Tôi không có …Chúa cứu con với. Con không có đủ can đảm …
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 9 Phần 01
Tiến sĩ Gerard bước vào văn phòng Messrs.

Castle, một văn phòng du lịch. Ông nhìn thấy Sarah King đứng ở quầy thu ngân.

Cô ngẩng đầu lên khi thấy ông.

- Ồ, xin chào. Tôi đến để khẳng định lại chuyến đi tới Petra. Tôi cũng vừa nghe nói là rốt cuộc ông cũng quyết định tới đó.

- À vâng, tôi cũng vừa thu xếp được thời gian.

- Hay quá.

- Liệu chúng ta đi cùng đoàn không nhỉ?

- Họ bảo rằng ngoài tôi và ông ra chỉ có thêm hai người phụ nữ nữa thôi. Đi một xe ô tô.

- Sẽ vui đấy. Tiến sĩ Gerard hóm hỉnh nói:

Đến lượt mình, ông chăm chú làm thủ tục.

Khi thấy Sarah đi ra, ông vội vã đi theo, tay vẫn cầm bức điện.

Ngày hôm đó thật đẹp, tràn ngập ánh nắng mặt trời, không khí mát mẻ, chỉ có một ít đám mây nhẹ đang bay trên bầu trời.

- Các bạn của cô thế nào rồi, gia đình nhà Boynton ấy? Tiến sĩ hỏi. “Tôi vừa đi Bethehrm và Nazereth và một vài nơi khác về, chuyến đi có ba ngày thôi.

Chậm rãi và hơi chút gì đó miễn cưỡng, Sarah thuật lại cho ông nghe những nỗ lực thảm hại của cô để làm quen với gia đình nhà Boynton.

- Dù sao thì tôi cũng đã thua rồi. Cô kết luận. “Hôm nay họ sẽ rời nơi đây.”

- Thế họ đi đâu?

Cô nói tiếp giọng bực bội:

- Ông biết không, tôi cảm thấy tự tôi đã biến mình thành một con ngốc!

- Bằng cách nào vậy?

- Bằng cách xen vào chuyện của người khác.

Gerard nhún vai.

- Đó chỉ là thành kiến thôi.

- Thế theo ông có nên can

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT