|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Xin lỗi, Raymond nói – Tôi … tôi đang mãi nghĩ .
Carol tiến về phía anh.
- Ray, anh đưa Jinny xuống nhé? Nó đang quay lại phòng một lúc. Chúng ta sắp đi rồi.
- Được rồi, anh sẽ nói với nó. Nó sẽ xuống ngay thôi.
Raymond bước vào thang máy.
Hercule Poirot đứng lại một lúc nhìn theo anh. Cập lông mày nhướn lên, đầu nghẹo sang một bên như thể ông đang chăm chú nghe cái gì đó.
Rồi ông ta gật gù như thể đã hiểu ra vấn đề. Khi đi qua phòng đợi của khách sạn, ông đưa mắt nhìn Carol đang đứng cạnh bà mẹ.
Ông vẫy người phục vụ đang đi qua
- Xin lỗi, những người đứng đằng kia tên là gì vậy?
- Gia đình nhà bà Boynton, thưa ông; họ là người Mỹ.
- Cám ơn anh – Hercule Poirot nói.
Ở tầng 3, trên lối về phòng mình, tiến sĩ Gerard gặp Raymond và Ginevra đang đi ngang qua ra phía thang máy đang đợi. Khi họ chuẩn bị bước vào thang máy. Ginevra chợt nói:
- Đợi em một tí Ray, đợi em ở thang máy nhé.
Cô chạy ngược lại, khuất sau góc hành lang và đuổi kịp người đàn ông đang rảo bước.
- Xin ông làm ơn. Tôi có chuyện muốn nói.
Tiến sĩ Gerard nhìn cô gái sửng sốt. Cô tiến lên và nắm lấy tay ông.
- Họ đang đưa tôi đi! Họ định giết tôi … Tôi thực sự không thuộc về họ, ông biết mà. Tên thật của tôi không phải là Boynton …
Cô vội vã tiếp tục, những lời nói cứ thế tuôn ra và líu ríu vào nhau.
- Tôi tin ông mới nói bí mật này của tôi. Tôi là …tôi là người của hoàng gia, thật đấy! Tôi là người kế thừa ngai vàng. Vì thế mà …kẻ thù luôn ở xung quanh tôi. Họ cố đầu độc tôi … Bằng tất cả mọi thứ … Nếu như ông có thể giúp tôi … trốn thoát …
Cô gái bỏ dở câu nói khi nghe có tiếng bước chân .
- Jinny …
Bằng một cử chỉ tự nhiên rất duyên dáng, cô gái đưa một ngón tay lên môi ra hiệu bí mật, và nhìn Gerard khẩn khoản. Cô chạy ngược lại.
- Em đến đây, Ray.
Tiến sĩ Gerard bước đi, ngạc nhiên không kể xiết. Ông chậm rãi lắc đầu; đôi lông mày hơi nhíu lại.
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 10 Phần 01
Đó là một buổi sáng hôm chuẩn bị khởi hành tới Petra.
Sarah đi xuống và thấy một người phụ nữ to lớn, mũi hếch, rất ra dáng chỉ huy đứng ở ngoài cổng chính khách sạn. bà ta đang ra sức phản đối chiếc xe ô tô đỗ bên ngoài vì nó quá bé. Sarah đã rất chú ý tới bà lúc còn ở trong khách sạn.
– Cái xe này bé quá! Với bốn hành khách? Một ông hướng dẫn ? Chúng tôi cần một cái xe lớn hơn. Làm ơn đưa cái xe này đi và mang một cái khác đủ chỗ về đây.
Người đại diện của văn phòng du lịch Messrs. Castle cũng cao giọng giải thích nhưng vô ích. Nào là, xe nào thì cũng do hãng sắp đặt từ trước. Chiếc xe này cũng thoải mãi chán. Đi xe to hơn thì càng chết vì phải đi trên địa hình sa mạc.
Người đàn bà to lớn vừa nói bóng, nói gió, vừa tiến về phía anh ta như chiếc xe lăn to chạy bằng hơi nước vậy.
Bà ta bỗng chú ý tới Sarah.
– À cô King phải không? Tôi là Westholme. Tôi chắc là cô hoàn toàn đồng ý với tôi là chiếc xe này quá nhỏ phải không?.
– Vâng, Sarah thận trọng nói. – Tôi cũng thấy đi xe to sẻ thoải mái hơn nhiều !
– Anh chàng trẻ tuổi người của hãng Castle lẩm bẩm, rằng muốn đi xe to hơn thì họ phải trả thêm tiền.
– Giá cả, – Bà Westholme nói chắc nịch, đã tính hết cả rồi. Đừng có hòng tôi trả thêm đồng nào nữa. trong tờ quảng cáo các anh đã chẳng nói là « sẽ đi bằng ô tô to, thoải mái » đó sao. vậy các anh phải theo đúng thỏa thuận chứ.
Nhận thấy là mình đang thua, người đại diện của hãng Castle đành phải nói để anh sẽ cố gắng hết sức và chuồn mất.
Bà Westholme quay sang Sarah, một nụ cười chiến thắng nở ra trên khuôn mặt dạn giày sương gió của mình. Hai cánh mũi đỏ của bà phổng lên sung sướng.
Bà Westholme là một nhân vật nổi tiếng trên chính trường Anh Quốc. Trên đường trở về nhà sau một chuyến du lịch tới Mỹ, quận công Westholme, một nhà quý tộc trung niên, đầu óc suy nghĩ đơn giản, người chỉ quan tâm tới săn bắn và câu cá đã làm quen với một trong những người bạn đồng hành là bà Vansittart. Chẳng bao lâu sau chuyến đi đó, bà Vansittart trở thành bà Westholme. Sự kết hợp giữa hai con người này thường được người đời coi là một trong những mối nguy hiểm của hành trình đi biển. Bà Vansittart, nay đã là bà Westholme sống rất thô thiển, đặc kiểu nông dân. Bà thích nuôi chó, thích tỏ ra hách dịch với dân trong làng và ép buộc ông chồng phải nổ lực tham gia vào các hoạt động chính trị. Mọi việc trong nhà đều chịu sự chi phối của bà ta, chỉ có điều, đối với quận công Westholme, chính trị không phải là vấn đề ông quan tâm và sẽ không bao giờ quan tâm, vì vậy bà Wistholme đành phải để cho ông chồng tiếp tục các thú vui thể thao của mình, còn bản thân thì ra tranh cử vào Nghị viện. Được bầu vào Nghị viện với đa số phiếu ủng hộ, bà Westholme lao vào các hoạt động chính trị. Bà tỏ ra cực kỳ năng động trong bất kỳ cuộc họp chất vấn nào của Hạ Viện. Ảnh của bà ta (luôn luôn trong tư thế tự tin, chiến thắng) bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều. Là một người nổi tiếng, bà Westholme lên tiếng ủng hộ các giá trị truyền thống của Gia đình, các công trình phúc lợi cho phụ nữ và là một người ủng hộ rất nhiệt tình của hội Quốc Liên. Bà quyết định phần trả lời cho các câu chất vấn về Nông nghiệp. Nhà ở và việc phá bỏ các khu nhà ổ chuột, bà ta rất được kính trọng và ngược lại cũng rất bị căm ghét ! Người ta tin rằng bà ta rất có nhiều khả năng trở thành Thứ trưởng Ngoại giao khi Đảng của bà lên nắm quyền trở lại. Còn hiện tại, dưới thời của Chính phủ Giải phóng (ra đời từ khi Chính phủ Đảng Dân tộc, sự hợp nhất giữa Đảng Lao động và Bảo thủ sụp đổ) thì việc lên nắm quyền của bà ta là chưa thể.
Bà Westholme nhìn theo chiếc xe ô tô vừa đi khuất với vẻ thỏa mãn ra mặt.
– Đàn ông luôn luôn cho rằng họ có thể áp đặt được phụ nữ, bà ta nói.
Còn Sarah thì lại nghĩ người đàn ông nào dám đối mặt với bà Westholme mới thật là dũng cảm ! Khi tiến sĩ Gerard vừa ra tới, cô lập tức giới thiệu ông với bà ta.
– Tất nhiên tên tuổi của ông rất quen thuốc đối với tôi. Bà Westholme nói, và bắt tay tiến sĩ.
– Hôm trước tôi có nói chuyện với giáo sư Clemenceaux ở Paris. Chúng tôi đã thảo luận với nhau rất nhiều về việc điều trị cho bệnh nhân tâm thần nghèo. Rất sôi nổi, thật vậy. Chúng ta có nên vào khách sạn nói chuyện trong khi đợi chiếc xe khác tới không nhỉ ?
Người phụ nữ nhỏ bé, trung niên với những búi tóc xám nhỏ đang quanh quẩn gần đó hóa ra là cô Amabel Pierce, thành viên thứ tư của đoàn du lịch. Cô ta cũng đi vào phòng đợi khách sạn và luôn được bà Westholme che chở.
– Cô cũng đi làm nữa chứ, cô King ?
– Tôi vừa tốt nghiệp cử nhân y khoa.
– Tốt lắm, – bà Westholme nói vẻ tán dương chiếu cố. – Hãy nhớ những gì tôi nói, nếu trên đời này người có thể làm được mọi việc, thì đó là phụ nữ chứ không phải là những người đàn ông.
Vì là lần đầu tiên gặp gỡ, Sarah thật không dễ dàng gì có thể cưỡng lại được sự oai nghi của người đàn bà này. Cô ngoan ngoãn đi theo bà ta vào khách sạn
Khi họ đã ngồi xuống, bà Westholme nói rằng bà ta đã từ chối việc nghỉ lại ở Sứ quán Anh tại Jerusalem.
– Tôi không muốn chuyến đi của mình bị phiền toái bởi những thủ tục xã giao. Tôi muốn được nhìn mọi thứ theo con mắt riêng của mình.
– Nhưng việc gì vậy ? Sarah hỏi.
Bà Westholme tiếp tục giải thích, rằng bà ta đang nghỉ tại khách sạn Solomon để khỏi bị làm phiền và rằng chính bà ta đã có một vài gợi ý với người quản lý khách sạn về cách thức quản lý sao cho hiệu quả hơn.
– Làm việc hiệu quả, bà Westholme nói « là phương châm hàng đầu của tôi. »
Điều đó thì quá rõ rồi ! Chỉ trong vòng 15 phút, một chiếc xe to và rõ ràng là rất thoải mái lăn tới và sau đó … tất nhiên là bà Westholme gợi ý nên sắp xếp hành lý như thế nào. Chiếc xe lăn bánh.
Chặng nghỉ đầu tiên của họ là bờ Biển Chết. Họ ăn trưa ở Jericho. Tại đó, bà Westholme, trong tay là cuốn hướng dẫn du lịch cùng với cô Pierce đi dạo. Tiến sĩ Gerard cùng người phiên dịch to béo đi thăm một vòng thành phố Jericho cổ kính, còn Sarah vẫn tiếp tục ngồi lại trong khu vườn của khách sạn.
Cô hơi đau đầu và được yên tĩnh một mình. Nỗi thất vọng quá lớn khiến cô đâm chán nản – thất vọng vì cô nhận ra, sự thật thật khó đối phó. Cô bỗng cảm thấy mệt mỏi và chẳng thiết tha gì, không muốn đi ngắm cảnh và chán cả những người bạn đồng hành. Bây giờ cô chỉ ước giá như mình đừng nhận lời đi Petra. Chuyến đi rất tốn kém và cô biết chắc rằng mình sẽ chẳng thích chuyến đi này chút nào! Cái giọng ầm ĩ của bà Wesyholmme, tiếng nói lúc nào cũng líu ríu như chim của cô Pierce, giọng điệu phản bác người Do Thái của người phiên dịch, tất cả đã đẩy cô vào trạng thái mệt mỏi, kiệt quệ. Cô hầu như căm ghét cái giọng điệu khôi hài của Tiến sĩ Gerard mỗi khi ông đoán được cảm xúc của cô.
Cô băn khoăn không hiểu gia đình Boynton hiện đang ở đâu, có thể là họ đã tới Syria mà cũng có thể là họ đang ở Baalber hay ở Damascus, Raymond, cô tự hỏi không biết bây giờ đang làm gì. thật lạ lùng làm sao vì cô có thể nhớ rất rõ khuôn mặt của anh, vẻ hoá hức, sự thiếu tự tin và trạng thái căng thẳng…
Quái quỷ thật! Tại sao cô mãi cứ nghĩ về những con người mà có thể cô sẽ không bao giờ còn gặp lại nhỉ?
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




