|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Cô nhớ lại lúc cô nói chuyện với mụ ta. Cái gì đã xui khiến cô đến chỗ mụ và nói ra những lời vô nghĩa ấy nhỉ. Những người khác có thể đã nghe được ít nhiều câu chuyện đó. Cô ngờ rằng bà Westholme lúc đó cũng đang đứng rất gần. Sarah cố gắng nhớ lại chính xác những gì mình đã nói. Chắc chắn có những điều nghe rất lố bịch. Lạy chúa, cô đã tự biến mình thành một con ngốc. Nhưng rõ ràng đó không hoàn toàn là lỗi tại cô mà là lỗi của bà Boynton. Ở bà ta có cái vẻ gi đó khiến bạn rất dễ mất bình tĩnh.
Tiến sĩ Gerard đi vào và ngồi phịch xuống chiếc ghế, đưa tay lau cái trán đang nóng bừng của mình.
– Phù! Người đàn bà đó cần phải đầu độc chết quách đi! Ông tuyên bố.
Sarah giật mình.
– Bà Boynton ?
– Bà Boynton à! Không, tôi muốn nói đến bà Westholme ! Tôi thật không thể tin được là bà ta có chồng đã nhiều năm nay. Tại sao ông ta không làm điều gì đó ? Ông ta là cái loại người quái quỷ gì nhỉ, cái ông chồng bà ta ý ?
Sarah cười phá lên.
– À, ông ta thuộc dạng thích « đi săn, đi câu và giết chóc ». Cô giải thích.
– Xét về mặt tâm lý thì điều đó cũng dễ hiểu thôi ! Ông ta cố tình làm vậy để thỏa mãn sự thèm khát của mình bằng cách giết (những thứ mà ông ta gọi là) chủng loại thấp kém hơn.
– Tôi tin ông ta hẳn rất tự hào về những hoạt động của vợ mình.
Tiến sĩ lý giải :
– Điều này hoàn toàn dễ hiễu. Bởi vì nhờ có những hoạt động ấy mà bà ta phải luôn vắng mặt ở nhà. – Rồi ông tiếp tục. – Cô vừa nói cái gì nhỉ ? Bà Boynton à ? Không còn nghi ngờ gì nữa, cái ý tưởng đầu độc bà ta cũng rất tuyệt vời. Đó là phương thức đơn giản nhất để giải quyết các mâu thuẩn gia đình ! Trên thực tế, có hàng tá phụ nữ cần phải bị đầu độc. Tất cả phụ nữ đã lớn tuổi và trở nên xấu xí.
Rồi ông ta nhăn mặt làm điệu bộ.
Sarah bật cười to :
– Ôi, thật là những người Pháp ! Các ông ruồng rẫy những người phụ nữ không còn trẻ trung, hấp dẫn nữa.
Gerard nhún vai :
– Chúng tôi rất trung thực, có thế thôi. Đàn ông Anh ư, còn lâu họ mới đứng dậy nhường chỗ cho những người phụ nữ xấu trong tàu điện ngầm hay trên tàu hỏa đâu nhé. Không, không đời nào.
– Cuộc đời thật đáng thất vọng, – Sarah thở dài.
– Cô không cần phải thở dài thế đâu, thưa cô.
– Ngày hôm nay tôi cảm thấy rất bực bội trong lòng.
– Bình thường thôi mà.
– Bình thường thôi, ông nói thế là có ý gì vậy ? – Sarah ngắt lời.
– Cô sẽ dễ dàng tìm ra nguyên nhân nếu như cô trung thực suy nghĩ về mức độ tình cảm của cô hiện nay.
– Tôi cho là những người đồng hành đã làm tôi thất vọng, – Sarah nói :- Nghe có vẻ rất tồi tệ, nhưng quả thực tôi căm ghét phụ nữ ! Nhất là khi họ tỏ ra yếu đuối và ngu ngốc như cô Pierce, họ làm tôi tức điên lên và khi họ tỏ ra quá tự tin như bà Westholme, họ cũng làm tôi khó chịu.
– Vậy thì tôi có thể nói như thế này, một điều không thể tránh khỏi là hai người phụ nữ ấy đã làm cô khó chịu. bà Westholme rõ ràng là hòa nhập được với cuộc sống, bà ta rất hạnh phúc và thành đạt. Cô Pierce đã phải làm gia sư nhiều năm và bỗng dưng được thừa kế một gia tài nhỏ và nó đã giúp cô ta thỏa mãn cái ước nguyện bấy lâu là được đi du lịch. Đến bây giờ thì các chuyến du ngoạn đã thắp lên những khát vọng mới trong cô ta. Còn cô vừa mới bị thất bại, không đạt được những gì mình mong muốn, thì theo lẽ tự nhiên, cô cảm thấy bực bội với những người thành đạt hơn mình.
– Tôi nghĩ là ông nói đúng. – Sarah ủ dột nói. – Ông đọc được chính xác mọi suy nghĩ của con người. Tôi đã cố tự lừa dối mình, nhưng ông không để cho tôi làm điều đó.
Đúng lúc đó thì những người khác quay về. Người dẫn đường tỏ ra mệt mỏi nhất trong số ba người. Anh ta ỉu xìu và chẳng thể nói gì trên đường tới Amman. Anh ta thậm chí còn không thèm nhắc đến những người Hồi giáo. Điều này vô tình đã làm cho những người cùng đi với anh ta biết ơn sâu sắc. Sự liến thoắng và cái tính hơi gàn gàn rất tiêu biểu cho cái thói dối trá của những người Hồi giáo đã khiến cho những người cùng đoàn vô cùng khó chịu nhưng buộc phải chịu đựng trong suốt hành trình từ Jerusalem.
Còn bây giờ, con đường đưa họ đi từ Jordan tới uốn lượn, ngoằn nghèo. Dọc theo hai bên đường là những bụi hoa trúc khoe sắc đỏ rực rỡ.
Họ đến Amman lúc chiều muộn và sau chuyến đi thăm ngắn ngủi tới nhà hát La Mã cổ đại Graeco, cả bốn người đi ngủ. Ngày mai họ sẽ phải khởi hành rất sớm và đi xe cả ngày qua sa mạc tới Ma’an.
Họ rời Amman hơn 8 giờ một chút. Tất cả mọi người trong đoàn có vẻ trầm lặng. Hôm đó là một ngày rất oi ả, đến trưa khi cả đoàn dừng lại để ăn trưa, không khí trở nên ngột ngạt khó chịu. Sự khó chịu đó vì phải ngồi chen chúc nóng nực với bốn người khác trong một chiếc xe con, khiến thần kinh ai cũng căng thẳng.
Giữa bà Westholme và tiến sĩ Gerard nẩy ra một cuộc tranh luận khá gay gắt về hội Quốc liên. Bà Westholme là một cổ động viên nhiệt tình của hội này. Ngược lại tiến sĩ Gerard chọn cách nói dí dỏm vốn có của mình để châm chích việc chi tiêu ngân sách của hội này. Họ tranh luận tất cả các vấn đề từ thái độ của hội Quốc liên đối với Abyssnia và Tây ban Nha, tới cuộc tranh chấp đường biên giới của Litvania mà Sarah chưa từng bao giờ nghe nói tới, rồi sau đó họ chuyển hướng sang các hoạt động của hội trong việc loại trừ các băng đảng buôn bán ma túy.
– Ông phải thừa nhận rằng họ đã làm được những việc tuyệt vời. rất có ý nghĩa ! – Bà Westholme ngắt lời tiến sĩ.
Tiến sĩ Gerard nhún vai.
– Có thể, với một cái giá cũng không kém phần hấp dẫn.
– Vấn đề này rất quan trọng. Vì theo như Đạo luật quy định các loại biệt được nguy hiểm.
Cuộc tranh luận cứ thế tiếp diễn.
Cô Pierce xoay sang Sarah :
– Thật là một diễm phúc được đi du lịch cùng bà Westholme.
Sarah mỉa mai :
– Thật sao ?
Nhưng cô Pierce không nhận ra cái vẻ cay nghiệt trong câu nói đó mà vẫn vui vẻ tiếp tục :
– Tôi thấy tên của bà ấy thường được đăng trên báo chí. Những người phụ nữ mới thông minh làm sao khi tham gia vào các hoạt động xã hội và làm chủ cuộc đời mình. Tôi luôn cảm thấy sung sướng khi một người phụ nữ đạt được điều gì đó !
– Tại sao ? Sarah giận dữ hỏi :
Cô Pierce há hốc mồm, rồi cô ta lắp bắp.
– Ồ, bởi vì …ý của tôi là … chỉ bởi vì … sẽ rất là tốt nếu như người phụ nữ có thể làm được mọi việc!.
– Tôi không cho là thế, – Sarah nói – Sẽ là rất tốt nếu như ai cũng có thể làm được một việc gì đó đáng nói ! Chẳng quan trọng gì cái vấn đề đàn ông hay đàn bà. Mà tại sao lại phải quan tâm như thế ?
– Vâng tất nhiên rồi. – Cô Pierce nói :- Vâng … tôi đồng ý. tất nhiên là chúng ta có thể xem xét vấn đề theo khía cạnh đó cũng được.
Nói vậy nhưng ánh mắt cô ta lại tỏ ra buồn bã. Sarah nói giọng đã bớt gay gắt hơn :
– Tôi xin lỗi, nhưng tôi chúa ghét sự phân biệt giữa nam và nữ như vậy. Một cô gái hiện đại có một quan điểm rất lỹ lưỡng đối với thực tế cuộc sống ! Hay những chuyện đại loại như thế. Điều này thực ra không đúng lắm ! Một số cô tỏ ra rất tháo vát, nhưng một số khác thì không. Có những người đàn ông ủy mị và đần độn, nhưng số khác thì lại có đầu óc thông minh và lô gíc. Đó chỉ là sự khác nhau về đầu óc suy nghĩ. Còn chuyện giới tính chỉ thực sự có vấn đề khi nó liên quan trực tiếp tới chuyện tình dục.
– Cô Pierce hơi đỏ mặt khi nghe vậy và cô khéo léo chuyển sang đề tài khác.
– Chắc bây giờ ai cũng mong có một chỗ nào đó râm mát nhỉ. – Cô ta lẩm bẩm. – Nhưng sự hoang vắng của sa mạc cũng rất tuyệt vời đấy chứ, cô Sarah ?
Sarah gật đầu
Đúng, cô nghĩ sự trống vắng thật tuyệt diệu … vết thương đang khép miệng … sự thanh thản … Con người không còn làm phiền nhau bởi cái mối quan hệ đan xen giàng chéo phức tạp của họ … Không còn những vấn đề riêng tư nhức nhối ! Cuối cùng, cho đến lúc này, cô cảm thấy mình đã hoàn toàn thoát khỏi cái ám ảnh của gia đình Boynton. Cô đã thóat khỏi cái ước muốn cháy bỏng được can thiệp vào cuộc sống của những con người mà quỹ đạo hoạt động của họ không mảy may liên quan tới cuộc sống của cô. Cô cảm thấy thanh thản nhẹ nhỏm.
Ở đây chỉ có sự cô đơn, trống váng và một khoảng không bao la …
Đúng ra, đó là sự yên tĩnh …
Tuy nhiên, con người đôi khi không muốn người khác được tận hưởng sự yên tĩnh. Bà Westholme và tiến sĩ Gerard đã kết thúc phần tranh luận về ma túy và đang tiếp tục tranh luận về những thiếu nữ trẻ lầm lỡ, bị đưa sang Achetina để làm những điều ô nhục trong những quán rượu ở đó. Tiến sĩ Gerard cho rằng nguyên nhân của chuyện này là do sự nhẹ dạ, cả tin của các cô gái, nhưng bà Westholme, là một chính trị gia thực thụ không có tính hài hước, thì lại cho rằng vấn đề này rất đáng bị chỉ trích.
– Chúng ta đi tiếp chứ ? – Người phiên dịch đen như hắc ín thông báo và lại tiếp tục nói về những tội lỗi của người Do Thái.
Cuối cùng thì họ cũng tới được Ma’an sau khi mặt trời lặn độ một tiếng. Những người đàn ông trông hoang dã, lạ lẫm bu xung quanh chiếc xe. Sau một lúc phải dừng lại, chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
Nhìn ra phía ngoài sa mạc bằng phẳng, Sarah thấy bối rối không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




