|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Hơn một tiếng à ? Thế cô có biết rằng, thưa cô King, ông Raymond đã nói chuyện với bà ta chỉ khoảng hơn nửa tiếng trước đó không và vào lúc đó thì bà ta vẫn còn sống và mạnh khoẻ ?
Bây giờ đôi mắt Sarah không còn nhìn thẳng vào Poirot nữa. Nhưngb cô lắc đầu.
– Chắc chắn là anh ta đã nhầm lẫn. Anh ta phải gặp bà ta sớm hơn nữa chứ.
– Không thưa cô, không phải là như vậy.
Cô lại nhìn thẳng vào Poirot. Và ông nhận thấy cái mím môi cương quyết của cô.
– Vậy thì – Sarah nói. – Tôi còn trẻ và chưa có nhiều kinh nghiệm với người chết, nhưng tôi đủ kinh nghiệm để dám chắc một điều. Đó là bà Boynton đã chết ít nhất là một tiếng trước khi tôi khám nghiệm người bà ta !
Hercule Poirot đột ngột nói chen vào :
– Đó là cô nói thế và cô sẽ cương quyết không phủ nhận chuyện ấy !
– Đó là sự thật – Sarah trả lời.
– Thế cô có thể giải thích tại sao ông Baynton lại nói là mẹ ông ta còn sống trong khi, nếu nói như cô, thì bà ta hẳn đã chết rồi ?
– Tôi không biết, – Sarah trả lời. – Tất cả bọn họ có thể đã không chắc chắn lắm về mặt thời gian, tất cả họ ! Họ rất hay căng thẳng.
– Cô đã có dịp nói chuyện với họ bao nhiêu lần rồi, thưa cô ?
Sarah im lặng ngẫm nghĩ, cặp lông mày hơi nhướn lên.
– Tôi không thể nói chính xác là bao lâu, – cô nói. – Tôi đã nói chuyện với Raymond Boynton ở ngoài hành lang trên chuyến tàu Wagon – Lit tới Jerusalem. Tôi nói chuyện hai lần với Carol Boynton. Một lần ở nhà thờ Omar, lần khác ở trong phòng tôi vào một buổi tối. Sáng ngày hôm sau đó, thì tôi có nói chuyện với bà Lennox. Thế thôi, và mãi cho tới tận buổi chiều hôm bà Boynton chết thì chúng tôi mới đi dạo cùng nhau.
– Cô chưa từng nói chuyện với chính bà Boynton sao ?
Sarah vụt đỏ mặt, cô nói ngượng nghịu
– Có, tôi có nói vài câu với bà ta vào cái ngày bà ta rời Jerusalem tới Petra. – Cô ngừng lại rồi nói : – Chỉ đơn giản là vì tôi đã tự biến mình thành một con ngốc.
– A ?
Cuộc thẩm vấn đã diễn ra khéo léo đến nỗi Sarah dù cứng nhắc và không mong muốn, vẫn phải nói ra nội dung cuộc trao đổi của cô với bà Boynton.
Poirot tỏ ra hài lòng và liên tục kiểm tra chéo cô một cách sít sáo.
– Trạng thái tâm lý của bà Boynton đóng vai trò quan trọng trong vụ án này, – ông nói – Cô là người ngoài – một quan sát viên không hề thiên vị. Đó là lý do tại sao những suy nghĩ của cô về bà Boynton là rất quan trọng.
Sarah không trả lời. Cô vẫn cảm thấy nóng nực và không thoải mái khi nghĩ tới cuộc nói chuyện đó.
– Xin cảm ơn cô. – Poirot nói. – Bây giờ tôi sẽ nói chuyện với nhân chứng khác.
Sarah đứng dậy.
– Xin lỗi ông Poirot, nhưng nếu tôi có thể đưa ra gợi ý gì ?
– Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi.
– Tại sao không hoãn tất cả những việc này cho đến khi ngưòi ta tiến hành khám nghiệm tử thi, ông sẽ phát hiện ra những điều nghi ngờ của ông là có cơ sở hay không. Theo tôi tất cả những chuyện này thật giống như là cầm đèn chạy trước ô tô vậy.
Poirot phẩy tay vẻ khoác lác.
– Đấy mới chính là phương pháp của Hercule Poirot, – Ông tuyên bố.
Mỉm cười thật chặt, Sarah bước ra khỏi căn phòng.
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 5 Phần 01
Trong cái thế giới tưởng tượng đen tối thì một hơi thở nhẹ cũng tạo ra những hiệu quả đáng buồn cười.
Một người đàn ông bước vào phòng đợi, nhận ra gia đình Boynton và đi về phía họ.
Đó là một người Mỹ ưa nhìn, trung niên thuộc tuýp người cổ. Ông ta có khuôn mặt dài nhẫn nhụi, ăn mặc chải chuốt. Ông ta nói nhỏ, giọng trầm, dễ chịu hơi đều đều.
- Tôi tìm mọi người ở khắp nơi, ông ta nói.
Ông bắt tay từng người trong gia đình một cách kỹ lưỡng.
- Bà thấy trong người thế nào thưa bà Boynton? Chuyến đi không làm bà quá mệt mỏi chứ ạ?
Gần như là yểu điệu, người đàn bà cất tiếng khò khè nói:
- Không sao đâu, cám ơn ông rất nhiều. Ông cũng biết đấy tôi thì có bao giờ khoẻ đâu.
- Ồ, sao vậy, vâng tất nhiên rồi, thật là tồi tệ, tồi tệ quá.
- Nhưng tôi cũng không tệ hơn thế đâu.
Mụ Boynton chậm rãi nở một nụ cười của loài rắn độc:
- Có Nadine ở đây luôn chăm sóc tôi chu đáo, phải vậy không con Nadine?
- Con chỉ làm những gì có thể thôi. Giọng nói của cô chẳng diễn đạt điều gì cả.
- Sao không, tôi cuộc là cô rất cố gắng. Người lạ nhiệt tình nói.
- Thế nào Lennox, anh nghĩ sao về thành phố của vua David?
- Ồ, tôi cũng chẳng biết nữa.
Lennox thờ ơ trả lời, không tỏ ra thích thú.
- Anh thất vọng vì thành phố này quá phải không? Tôi cũng xin thú thật là hồi đầu mới đến đây tôi cũng có cảm giác tương tự. Nhưng có lẽ bởi vì anh chưa đi thăm thú được nhiều đấy thôi?
Carol Boynton xen vào:
- Chúng tôi không đi được nhiều lắm vì sợ mẹ mệt.
Bà Boynton giải thích thêm:
- Đi ngắm cảnh vài giờ mỗi ngày đã là quá sức đối với tôi rồi.
Người lạ nồng nhiệt nói:
- Tất cả những gì bà cố gắng làm được trong vòng sức lực của mình đã là tuyệt vời lắm rồi, thưa bà Boynton.
Bà Boynton khò khè đằng hắng, gần như là hể hả.
- Cơ thể tôi chẳng quan trọng, mà quan trọng phải là cái đầu. Dúng, phải có cái đầu …
Giọng nói bà ta nhỏ dần. Tiến sĩ Gerard thấy Raymond Bounton giật mình lo lắng và anh cất tiếng hỏi:
- Thế ông đã tới Bức tường than khóc chưa, thưa ông Cope?..
- Tại sao lại chưa? Đó là một trong những nơi đầu tiên mà tôi đến thăm. Tôi hy vọng là trong vòng vài ngày nữa ở đây tôi sẽ khám phá Jerusalem được nhiều hơn. Đến Cook, tôi đã bỏ ngang hành trình sắp sẵn để khám phá vùng Thánh Địa này được kỹ lưỡng hơn – Bethlehem, Nazareth, Tiberias, biển Galie. Tất cả những địa danh đó có một sức hấp dẫn mạnh mẽ đối với tôi. Rồi Jerash; ở đó có những công trình kiến trúc thời La Mã cổ đại bị đổ nát nhưng cũng rất thú. Tôi rất muốn được chiêm ngưỡng thành phố Hoa Hồng Nhung Petra, đó là một trong những kiệt tác được thiên nhiên sáng tạo ra mà cho đến bây giờ vẫn chưa bị xuống cấp, tôi có thể nói như vậy. Nhưng mà để thăm quan kỹ lưỡng nơi đó thì chắc phải mất gần một tuần cả đi cả về.
Carol nói xen vào:
- Tôi rất muốn tới đó, thành phố nghe mới tuyệt làm sao?
- Vâng, phải nói là các vị rất nên đi thăm thành phố này. Ông Cope hơi ngập ngừng khi bắt gặp cái nhìn không mấy đồng tình của bà Boynton nhưng rồi ông vẫn tiếp tục nói tuy không mấy chắc chắn lắm. Gerard cho là như vậy.
- Tôi đang không hiểu là liệu có thuyết phục được ai trong số các vị đây đi cùng với tôi hay không? Tôi biết, bình thường ra thì bà không phải cố gắng nhiều như thế này đâu, thưa bà Boynton và theo lẽ đương nhiên thì phải có một ai đó trong gia đình sẽ ở lại với bà; nhưng nếu bà cho phép họ cùng đi với tôi thì hay quá, bà thấy thế nào?.
Ông Cope ngừng lời. Tiến sĩ Gerard thậm chí còn nghe được cả tiếng que đan của bà Boynton và vào nhau kêu lách cách. Rồi bà ta lên tiếng:
- Tôi không nghĩ là gia đình chúng tôi sẽ chia nhau ra để đi thăm quan đâu. Chúng tôi luôn luôn ở bên nhau. Bà ta ngẩng lên : Các con thấy thế nào?
Giọng nói của bà ta thật giả tạo. Và câu trả lời bật ra gần như ngay lập tức.
- Không, thưa mẹ – Không đâu ạ – Tất nhiên là không rồi.
Bà Boynton nói và nở nụ cười quái dị của mình:
- Đấy ông thấy không? Các con tôi không muốn xa tôi. Thế còn con thì sao Nadine? Con chả nói gì cả?
- Không, cám ơn mẹ, con sẽ không đi nếu Lennox không thích đi.
Bà Boynton chậm rãi quay về phía người con trai cả.
- Thế nào Lennox, con nghĩ sao? Sao con và Nadine không đi đi? Nadine có vẻ muốn đi đấy.
Anh ta ngước mắt nhìn mẹ, mồm lắp bắp:
- Con, à không. Con …nghĩ là tất cả chúng ta nên ở lại đây thì hơn.
Ông Cope vẫn nhẹ nhàng thuyết phục.
- Tôi biết các bạn là một gia đình rất đoàn kết, rất chu đáo! Nhưng trong giọng nói nhẹ nhàng của ông không giấu nổi sự gượng gạo và trống rỗng.
- Chúng tôi rất gắn bó với nhau. Bà Boynton nói trong khi tay cuộn tròn cuộn len lại.
- Nhân tiện đây, Raymond, mẹ muốn biết cô gái nói chuyện với con khi nãy là ai vậy?
Raymond lo lắng trả lời. Khuôn mặt anh ta vụt đỏ tía tai rồi chuyển sang tái mét.
- Con … con không biết tên cô ấy. Cô ấy … cô ấy cùng đi trên chuyến tàu hôm trước.
Bà Boynton ngọ nguậy, cố gắng từ từ đứng lên khỏi chiếc ghế.
- Mẹ nghĩ là chúng ta chẳng có việc gì dính dáng tới cô ta đâu. Bà ta nói.
Nadine đứng dậy và giúp bà ta chật vật đứng dậy khỏi ghế. Vẻ thành thạo khéo léo của cô khiến Gerard để ý.
- Thôi đến giờ đi ngủ rồi các con. Bà Boynton nói – Chúc ông ngủ ngon nhé ông Cope.
- Vâng, chúc bà ngủ ngon, bà Boynton. Chúc bà ngủ ngon, bà Lennox.
Rồi họ đi khỏi, trông như một đám rước nhỏ. Có vẻ như không một người trẻ tuổi nào trong cái gia đình đó muốn ở lại. Bị bỏ lại một mình, ông Cope nhìn theo họ. Vẻ mặt ông tỏ ra thật lạc lõng nơi này. Theo kinh nghiệm của riêng mình, tiến sĩ Gerard hiểu rằng, người Mỹ không có khuynh hướng thân thiện với người khác. Họ không có vẻ nghi ngờ, xét nét đến mức khó chịu như những người Brio di cư sống ở Anh thời La Mã đô hộ. Đối với một người tế nhị như tiến sĩ Gerard, làm quen được với ông Cope không phải là chuyện đơn giản. Người Mỹ thường cô độc và giống đa phần chủng tộc của mình,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




