|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
mà tôi dành cho cô ấy. Tôi tôn trọng cô ấy và tôi rất, rất gắn bó với cô ấy. Tất cả những gì tôi muốn là cô ấy phải được hạnh phúc. Và nếu như cô ấy hạnh phúc với Lennox thì tôi sẽ rút lui và sẽ quên chuyện này đi ngay lập tức.
- Còn nếu không ?
- Còn nếu cô ấy không hạnh phúc, tôi sẽ đứng bên cạnh cô ấy ! Nếu cô ấy cần tôi, tôi luôn luôn bên cạnh cô ấy !
- Ông đúng là một người kỹ sĩ hào hoa tuyệt vời đấy. Gerard lầm bầm.
- Xin lỗi ông, nhưng sao cơ ?
- Thưa ông thân mến, thời bây giờ, những người hào hoa phong nhã chỉ có ở nước Mỹ mà thôi ! Ông hài lòng được phục vụ người phụ nữ mà mình yêu bất chấp việc cô ấy có yêu ông hay không ! Điều đó thật đáng ca ngợi ! Thế chính xác ra là ông muốn làm gì cho cô ấy ?
- Ý tưởng của tôi là sẽ ở đây, ngay cạnh cô ấy bất cứ khi nào cô ấy cần đến tôi.
- Thế, xin lỗi nếu tôi hỏi thế này, thái độ của bà mẹ đối với ông như thế nào ?
Jefferson Cope chậm rãi trả lới :
- Tôi chưa bao giờ hiểu được bà ta. Như tôi vừa nói với ông, bà ấy không thích giao tiếp với bên ngoài. Nhưng đối với tôi thì khác, bà ta luôn tỏ ra dịu dàng và đối xử với tôi như người trong gia đình vậy.
- Trên thực tế bà ta chấp nhận mối quan hệ của ông với bà Lennox ?
- Đúng vậy.
Tiến sĩ Gerard khẽ nhún vai.
- Điều đó nghe có lẽ là hơi không bình thường ?
Jefferson Cope cứng rắn nói :
- Tôi xin đảm bảo với ông. Tiến sĩ Gerard ạ, chẳng có gì là sai trái trong mối quan hệ của chúng tôi cả. Nó hoàn toàn thuần khiết.
- Thưa ông, tôi tin tưởng vào chuyện đó. Tôi xin nhắc lại, dù bà Boynton có khuyến khích mối quan hệ này thì đó cũng chính là một hành động không bình thường của bà ta. Ông biết đấy, ông Cope, bà Boynton làm tôi rất chú ý. Bà ta khiến tôi tò mò ghê gớm.
- Bà ta chắc chắn không phải là một con người dễ quên. Bà ta có một tính cách mạnh mẽ, một cá tính nỗi bật. Như lúc nãy tôi có nói, ông Elmer Boynton chẳng phải rất tuân theo mọi xét đoán của bà ta đó sao ?
- Ông ta chắc chắn hẳn đã hài lòng khi phó thác cuộc sống của những đứa con cho bà ta. Theo luật pháp ở nước tôi, ông Cope ạ, điều đó là hoàn toàn không thể được.
Ông Cope lên tiếng.
- Ở Mỹ, ông nói. Chúng tôi có quyền tự do tuyệt đối.
Tiến sĩ Gerard lớn tiếng đáp lại. Ông không quan tâm đến chuyện nước Mỹ. Ông đã từng nghe rất nhiều người ở nhiều nước khác nhau nói như thế. Cái ảo tưởng rằng tự do là đặc quyền của con người rất phổ biển ở bất cứ nơi đâu.
Tiến sĩ Gerard lớn tiếng đáp lại. Ông không quan tâm đến chuyện nước Mỹ. Ông đã từng nghe rất nhiều người ở nhiều nước khác nhau nói như thế. Cái ảo tưởng rằng tự do là đặc quyền của con người rất phổ biến ở bất cứ nơi đâu.
Tiến sĩ Gerard khôn ngoan hơn. Ông biết rằng không một chủng tộc nào, không một đất nước nào và không một cá nhân nào được coi là hoàn toàn tự do. Và ông cũng biết rằng ở mỗi nước, sự lệ thuộc cũng tồn tại ở các mức độ khác nhau. Ông đi ngủ với nhiều suy nghĩ thích thú trong đầu.
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 6 Phần 01
Sarah King đứng ở khu thánh thất của ngôi đền Haram – esh – Sherif. Cô đứng quay lưng về phía tòa nhà đá. Tiếng tí tách từ đài phun nước bên cạnh vang vẳng bên tai cô. Từng toán du khách nhỏ nhẹ nhàng đi qua mà không làm kinh động tới sự yên tĩnh của bầu trời phương Đông nơi đây.
Thật lạ kỳ, Sarah nghĩ, ngày xưa người Jebusite hẳn đã biến ngọn núi đá này thành một cái sân đập lúa và hẳn là vua David đã mua lại nó với giá sáu trăm đồng vàng và biến nó thành một cung điện linh thiêng. Còn bây giờ, ở đây vang lên muôn vàn giọng nói khác nhau của những khách du lịch đến từ mọi miền khác nhau trên trái đất …
Cô quay lại và đi ngắm nhà thờ và tự hỏi không hiểu lăng mộ của Solomon có đẹp được bằng một nửa nơi đây không.
Có tiếng bước chân ồn ã vang lên và một toán nhỏ khách du lịch bước ra từ phía trong nhà thờ. Đó chính là gia đình nhà Boynton. Một người phiên dịch Hồi giáo mồm mép liến thoắng đang đi cùng họ. Bà Boynton được dìu đi giữa Lennox và Raymond. Nadine và ông Cope đi sau họ. Carol đi sau cùng. Khi họ vừa ra khỏi nhà thờ một chút, Carol bỗng nhìn thấy Sarah.
Hơi lưỡng lự, nói bằng một quyết định chớp nhoáng, cô quay lại và nhẹ nhàng băng thật nhanh qua sân.
- Xin lỗi cô, Carol nói rất khẽ. Tôi phải …tôi … tôi cảm thấy tôi cần phải nói chuyện với cô.
- Có chuyện gì vậy? Sarah hỏi:
Cả người Carol run lên dữ dội. Khuôn mặt cô trở nên trắng bệch.
- Đó là vì … anh trai tôi. Khi cô … cô nói chuyện với anh ấy tối qua hẳn cô cho là anh ấy rất thô lỡ phải không ? Anh ấy không cố ý làm thế đâu nhưng anh ấy không thể làm khác được . Ồ không, xin cô hãy tin tôi.
Sarah cảm thấy toàn bộ câu chuyện này thật là rất kỳ cục. Tất cả lòng tự trọng và những suy nghĩ tốt đẹp của cô đều đã bị phản bội. Vậy tại sao một cô gái xa lạ bỗng chạy bổ lại và nói ra những lời xin lỗi kỳ cục cho ông anh quê mùa của cô ta vậy ?
Môi cô run lên trong một câu trả đũa tức thì – nhưng rồi rất nhanh, cô thay đổi thái độ.
Ở đây, trong câu chuyện này có cái gì đó không bình thường. Cô gái này rõ ràng là rất nghiêm túc. Cái điều trước đây đã thôi thúc Sarah trở thành bác sĩ thì giờ đây nó lại thúc giục cô phản lại những gì mà cô muốn nói, muốn làm ngay bây giờ. Bản năng bác sĩ của cô mách bảo cô rằng có việc gì đó rất nghiêm trọng.
Cô nhiệt tình nói :
- Hãy nói cho tôi biết vì sao đi.
- Anh ấy đã nói chuyện với cô trên chuyến tàu phải không ? Carol bắt đầu.
Sarah gật đầu.
- Đúng vậy, ít ra thì tôi cũng đã nói chuyện với anh của cô.
- Ồ, vâng tất nhiên rồi. Thì cũng là thế cả thôi mà. Nhưng, cô biết đấy, tối qua. Ray rất sợ hãi …
Carol chợt ngừng lại.
- Sợ hãi ư ?
Khuôn mặt trắng bệch của Carol hơi hồng lên một chút.
- Tôi biết chuyện này nghe có vẻ hơi điên rồ. Cô biết đấy, mẹ tôi … bà ấy … bà ấy không được khỏe …và bà không thích chúng tôi kết bạn với người lạ. Nhưng …nhưng tôi biết Raymond rất …rất muốn được kết bạn với cô.
- Sarah cảm thấy thú vị. Trước khi cô kịp nói một câu gì đó thì Carol lại tiếp tục.
- Tôi …tôi biết những gì tôi đang nói nghe có vẻ rất ngớ ngẩn, nhưng gia đình chúng ta … hơi khác một chút.
Cô đưa mắt nhìn thật nhanh ra xung quanh, ánh mắt cô đầy vẻ sợ hãi.
- Tôi …tôi không thể ở lại thêm được nữa đâu. Carol lẩm bẩm. Tôi có thể sẽ lạc mất họ.
Sarah đưa ra một quyết định nhanh chóng. Cô nói :
- Sao cô lại không thể ở lại đây lâu hơn nếu như cô muốn ? Chúng ta cò thể cùng về với nhau được mà.
- Ồ không được đâu. Carol lùi lại. Tôi … tôi không thể làm thế được.
- Tại sao không? Sarah tiếp tục hỏi:
- Tôi thật sự không thể làm thế được.Mẹ tôi sẽ … sẽ.
Sarah nói bình tĩnh và rõ ràng:
- Tôi biết đôi khi cha mẹ cũng rất khó khăn để nhận ra rằng con cái của họ đã khôn lớn. Chúng sẽ phải tự xoay xở cho chính cuộc sống của mình. Nhưng thật đáng tiếc, cô biết đấy, thật khó để nhượng bộ! Mỗi người phải tự đứng lên để bảo vệ quyền lợi của mình.
Carol lẩm bẩm:
“Cô không hiểu đâu. Cô không hiểu một tí nào cả …”
Hai tay Carol vặn vẹo lo lắng.
Sarah tiếp tục:
- Đôi khi ai đó phải nhượng bộ bởi họ sợ cãi cọ. Tôi biết, cãi cọ thì cũng chẳng thú vị gì nhưng tôi nghĩ để được tự do hành động, để được tự mình đứng lên thì dù phải cãi cọ cũng …
- Tự do ư? Carol trố mắt nhìn cô. Không ai trong số chúng tôi có tự do cả. Và sẽ không bao giờ có.
- Vô lý! Sarah cãi lại.
Carol tiến lên và chạm vào người Sarah:
- Hãy nghe tôi. Tôi phải cố giải thích để cô hiểu! Trước khi cưới cha tôi thì mẹ tôi – thực ra bà ta là mẹ kế của chúng tôi – là một cai ngục ở nhà tù nơi cha tôi làm giám đốc. Cha tôi cưới bà ta. Và mọi việc cứ thế tiếp diễn. Bà ta trở thành cai ngục của chúng tôi. Chính vì vậy mà cuộc sống của chúng tôi – cũng giống như trong nhà tù vậy!
Carol bỗng thình lình quay ngoắt đầu lại.
- Họ đang tìm tôi. Tôi … tôi phải đi.
Sarah vội nắm lấy tay cô khi cô đang lao đi.
- Đợi một chút. Chúng ta sẽ gặp lại nhau và nói chuyện.
- Không thể nào được. Tôi không thể làm thế được.
- Được, cô làm được. Sarah nói một cách cương quyết. Hãy đến phòng tôi sau khi cô đi ngủ. Phòng 319. Đừng quên đấy phòng 319.
Cô thả tay cô gái ra. Carol chạy đi tìm gia đình mình.
Sarah đứng nhìn theo. Cô bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ mông lung khi thấy tiến sĩ Gerard đứng bên cạnh.
- Xin chào cô King.Cô vừa nói chuyện với cô Carol Boynton đấy à?
- Vâng, chúng tôi đã có một câu chuyện của mình với cô gái nhà Boynton.
Gerard chú ý tới một chi tiết.
- Cai ngục à, bà ta là cai ngục, cái con hà mã già cỗi kia ư ? Điều này gây ấn tượng đấy.
Sarah nói tiếp :
- Ông cho rằng sự bạo ngược không phải vô cớ mà tồn tại ở bà ta chăng ? hay nói chính xác đó là thói quen nghề nghiệp của bà ta phải không ?
Tiến sĩ Gerard lắc đầu :
- Không, nói như thế là chúng ta đã đề cập tới một khía cạnh khác rồi. Ở đây là sự bắt buộc rõ ràng. Bà ta không thích sự áp chế bởi lẽ bản thân bà ta là một cai ngục. Hay chúng ta nên nói thế này. Bà ta trở thành cai ngục bởi bà ta thích sự áp đặt. Theo tôi, bà ta chấp nhận
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




