watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8842 Lượt

ngơ ngác. Cơn sợ hãi qua đi, tinh thần dần minh mẫn lại, lúc này cô mới cảm nhận được tình thế vừa rồi nguy hiểm đến mức nào, suýt chút nữa cô đã mất mạng.
Nhưng nếu xảy ra thêm một lần nữa, cô tin rằng mình vẫn sẽ làm như vậy.
Tuy đây chỉ là một bông hồng bằng giấy mà Minh Thiên tặng cho cô từ rất lâu rồi, nhưng có nó bên cạnh, lòng cô như có chỗ nương tựa, dựa dẫm.
Những thứ cô có thể giữ lại không nhiều. Cái kẹp tóc mà Minh Thiên tặng cùng với bông hồng giấy này đã mất khi cô đi học thể dục về hồi còn học ở trường Y tá. Tìm mãi tới nửa đêm mà không thấy, cô quay về phòng khóc tới tận khi trời sáng.
Cảnh sát giải tên cướp đi rồi hỏi Bạch Nhạn mấy câu, bảo cô ký tên, sau đó về đồn báo cáo. Trước khi ra cửa, viên cảnh sát ngoảnh lại, vẻ như không được yên tâm.
– Chúng tôi đưa cô tới bệnh viện xử lý vết thương nhé! – Vừa rồi khi lấy khẩu cung, viên cảnh sát phát hiện trong tủ quần áo treo rất nhiều quần áo đàn ông, nhưng trong nhà lại không thấy ai.
Căn nhà bị tên trộm lục tung thành một mớ hỗn độn, Bạch Nhạn giờ cũng không dám ở một mình nữa nên bèn gật đầu, lấy áo khoác đi theo viên cảnh sát xuống lầu.
Xe 110 của cảnh sát tiến vao bệnh viện, bác sĩ trực và y tá vội vàng chạy tới, nhìn thấy Bạch Nhạn thì sững sờ.
Tay cô bị bóp chặt nên tụ máu rất sâu, lòng bàn tay bị dao cứa một vết khoảng 15 cm, khâu gần 20 mũi.
– Em có bị điên không, đừng nói là 300 tệ, cho dù là 30.000 tệ cũng phải đưa cho hắn ta chứ. Tiền quan trọng đến thế sao? Mạng sống mới là quý nhất. Mấy tên đó là những kẻ đào tẩu đã có tiền án tiền sự, muốn giết em dễ như trở bàn tay. Nếu hôm nay em bị hắn giết chết thì tiền có giúp em cải tử hoàn sinh được không?
Lãnh Phong cũng chạy tới, nghe kể lại sự việc thì nổi cơn lôi đình. Chuyện anh nổi giận không phải là hiếm, nhưng từ trước tới nay chưa từng giận dữ đến như vậy. Anh tức giận tới mức cứ đi vòng vòng trong phòng khám, gân xanh giật giật trên trán, tay vung lên đập vào bàn khiến cho nhiệt kế, giấy kê đơn, cốc tách và bút viết đều nảy lên.
Bác sĩ và y tá trực đưa mắt nhìn nhau rồi lần lượt rút lui, khép cửa lại. Mọi người lúc đầu chỉ nghĩ Bạch Nhạn đã ly hôn, giờ nhà lại gặp cướp thì rất đáng thương. Bây giờ họ đã biết, có người đau lòng vì cô.
Bạch Nhạn bị Lãnh Phong mắng cho té tát, không dám thở mạnh.
– Giờ em xem đẹp chưa, vết thương này của em không thể khỏi trong một hai tuần đâu, để lại sẹo là cái chắc, sao có thể đi làm, em chuẩn bị nghỉ phép đi! – Lỗ mũi Lãnh Phong xì khói, vừa sợ hãi, vừa đau lòng, lại vừa tức giận. – Em xem năm nay em đã hành hạ thân xác mình như thế nào, trước thì viêm phổi, giờ thì bị thương, em muốn anh đau lòng tới chết hả!
– Đây… chỉ là tai nạn… – Bạch Nhạn ấp úng.
– Đúng, đúng, là tai nạn, có thể gạt ra khỏi đầu không cần suy nghĩ. Em thấy chỉ khi nào người ta ủ mưu tính kế lâu dài em mới cảm thấy đáng đề cập hả? – Lãnh Phong xông tới trước mặt cô gầm lên.
Bạch Nhạn bịt miệng, không nói gì.
Lãnh Phong nhìn trần nhà hít một hơi thật sâu, khóe mắt nóng rẫy. Anh nhắm mắt lại:
– Bạch Nhạn, không thể tiếp tục như thế này được nữa. Chúng ta thuê phòng ở chung đi! Như thế sẽ quan tâm tới nhau được nhiều hơn.
Bệnh viện cấp cho Lãnh Phong một căn hộ trong khu nhà chuyên gia, bài trí không kém gì khách sạn mấy sao. Thực ra Lãnh Phong cũng muốn xác định quan hệ yêu đương với Bạch Nhạn, sau đó hai người sống chung, dù là kết hôn anh cũng đồng ý. Nhưng không hiểu Bạch Nhạn vướng mắc ở đâu, mặc anh nói gì thì nói, đến giờ cô vẫn không chấp nhận sự theo đuổi của anh. Suy đi tính lại, muốn chăm sóc cho cô thì chỉ có cách thuê chung nhà ở mà thôi.
Hôm nay để tiết kiệm tiền, các đôi tình nhân thuê chung nhà rất nhiều, cũng không có gì là lạ.
Bạch Nhạn sững người:
– Em… căn hộ kia chỉ có một phòng khách, một phòng ngủ.
– Chẳng lẽ Tân Giang không có chỗ nào cho thuê nhà nữa sao? – Lãnh Phong nghiến răng.
– Nhưng mà… không tiện lắm! – Bạch Nhạn nhỏ nhẹ.
– Có gì mà không tiện? Giờ là thế kỷ XXI, không phải 800 năm trước còn bó chân, đeo mạng che mặt hay nam nữ thụ thụ bất thân, hễ nhìn thấy mặt là phải chịu trách nhiệm với người ta suốt đời.
Lãnh Phong gầm lên tới mức nước bọt bắn cả ra ngoài. Bạch Nhạn ôm ngực, thực sự là quá khủng bố.
– Vậy… vậy em trọ cùng với Liễu Tinh! – Bạch Nhạn rụt vai, không dám đòi hỏi nhiều.
– Được, em gọi cho cô ấy đi. – Lãnh Phong ấn số điện thoại Liễu Tinh thay cô.
Nhìn bầu trời mới vừa mờ sáng, Bạch Nhạn thầm thở dài, phen này lại bị Liễu Tinh chửi chết thôi.
– A lô…
Một giọng đàn ông khàn khàn mơ màng vang lên.
Bạch Nhạn cúp máy cái rụp rồi quay sang bảo Lãnh Phong:
– Anh bấm nhầm số rồi.
Lãnh Phong nhíu mày:
– Không thể, số lưu trong máy của em mà.
– Vậy chắc là lỗi mạng. – Nhìn lại điện thoại thấy đúng là không sai, cô bèn ấn phím gọi lại.
– A lô…
Vẫn là giọng người đàn ông khi nãy.
Mồm Bạch Nhạn há hốc, mắt trợn tròn, bây giờ nghe kỹ, giọng nam này rất quen tai.
Mèn ơi…
– Ê, có bị thần kinh không thế, sáng sớm gọi đến lại chẳng nói câu nào. – Giọng người đàn ông càu nhàu.
– Ai thế? – Một giọng phụ nữ khác vang lên.
– Á… – Một tiếng kêu thất thanh, giọng đàn ông.
– Á… – Lại một tiếng kêu còn chói tai hơn, giọng phụ nữ.
Bạch Nhạn dịch điện thoại ra khỏi tai rồi cúp máy:
– Hi hi, Liễu Tinh… không thích thuê phòng chung.
– Vậy chúng ta thuê chung. Hôm nay là Chủ nhật, sáng anh sẽ ra ngoài tìm nhà. – Lãnh Phong đưa tay kéo cô từ ghế lên.
– Lãnh Phong, thực ra một mình em… cũng ổn mà. – Bạch Nhạn lấy hết can đảm nói.
– Anh thì không ổn. – Lãnh Phong ném lại bốn chữ rồi đi tới nhà xe lấy xe.
Bạch Nhạn thở dài, lòng rối như tơ vò. Cô cầm điện thoại lên xe, sếp Khang vốn chăm chỉ gọi điện từ tối hôm qua, tới giờ vẫn im hơi lặng tiếng!
Lãnh Phong đưa Bạch Nhạn đi ăn sáng rồi đưa cô về nhà. Nhìn căn phòng lộn xộn, gương mặt điển trai của anh càng âm u, cau có. Không để Bạch Nhạn động tay, anh tự mình dọn dẹp mọi thứ.
Bạch Nhạn muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị ánh mắt lạnh cóng của anh chặn họng.
Chẳng biết làm thế nào, cô ngồi xuống cạnh bàn, lấy bông hồng giấy ra, dùng một tay chật vật dán lại. Rốt cuộc thì thời gian đã quá lâu, chất lượng giấy lại kém, đụng vào là rụng ra từng mảng, không dán vào được nữa. Nhìn đám giấy đỏ ấy, Bạch Nhạn thật muốn khóc.
– Bạch Nhạn, trước khi dọn đi thì bảo Khang Kiếm đến mang quần áo về, chúng ta không mang đi theo. – Lãnh Phong đứng trong phòng ngủ nói.
Bạch Nhạn “vâng”một tiếng rồi cầm điện thoại trốn vào WC gọi điện cho Minh Thiên.
Cô và Minh Thiên không hay dùng điện thoại để liên lạc, cùng lắm chỉ gửi tin nhắn, nhưng cả hai đều cố gắng kiềm chế, ngay cả tin nhắn cũng ít nhắn.
Hôm nay, cô muốn được nghe tiếng anh.
– Tiểu Nhạn. – Giọng Minh Thiên rất to, rất bất ngờ, phía sau có tiếng tạp âm ầm ầm. – Em khỏe không?
– Hoa hồng giấy… rách rồi. – Bạch Nhạn nói.
Minh Thiên trầm ngâm giây lát:
– Không sao, anh vẫn nhớ cách gấp! Hiện giờ không những anh gấp được hoa hồng giấy cho em, mà còn có thể tặng em hoa hồng thật, một bó to đùng ấy.
– Chẳng thú vị gì cả. – Bạch Nhạn cười mà mắt ngấn nước. Không một loại hoa nào có thể thay thế bông hồng giấy đó, thời gian không thể quay trở về quá khứ, cô và anh đã không còn là Bạch Nhạn và Minh Thiên trước đây.
Giữa họ, tặng hoa hồng đã không còn phù hợp.
– Anh vốn là con nhà nghèo, không thi vị lên được.
Minh Thiên cười ha ha, trong tiếng cười phảng phất vị chua chát. Bọn họ luôn luôn thấu hiểu nhau, trong lòng Bạch Nhạn nghĩ gì, không cần nói ra, anh cũng đã biết.
– Tiểu Nhạn, ngày mai anh lại đi Nga tập huấn một tháng, sau đó hai nước sẽ diễn tập quân sự ở Mông Cổ. Sau khi đợt diễn tập kết thúc, anh có thể tranh thủ thời gian nghỉ phép.
– Tốt quá!
– Lãnh Phong khỏe không? – Minh

Thiên hỏi.
– Anh ấy đang ở đây này! Để em bảo anh ấy nghe máy. – Bạch Nhạn chạy ra ngoài, đưa điện thoại cho Lãnh Phong.
Lãnh Phong cau mày, mặc cho Bạch Nhạn tha hồ nháy mắt hay ra dấu, anh đem chuyện xảy ra hôm qua kể tuốt tuồn tuột cho Minh Thiên nghe, sau đó cũng nói luôn quyết định của mình.
Bạch Nhạn cắn môi, gục đầu xuống. Điện thoại lại được chuyển đến tay cô.
– Tiểu Nhạn…
Giọng Minh Thiên run rẩy.
– Không đến mức như anh ấy nói đâu, anh thấy giọng em vẫn tỉnh như sáo đấy thôi! – Bạch Nhạn chỉ còn thiếu nước tự vỗ ngực để chứng minh.
– Tiểu Nhạn, để Lãnh Phong thay… thay anh chăm sóc em nhé, được không – Minh Thiên xót xa hỏi một cách thành khẩn – Anh ấy thực lòng yêu em.
Bạch Nhạn nghẹn ngào, cô ngẩng đầu nhìn gương mặt đầy quan tâm của Lãnh Phong, nước mắt không kìm được lã chã rơi.
Hoa Hồng Giấy – Chương 11
Khói thuốc làm cay xè mắt em

Lãnh Phong đi đến trung tâm nhà đất để xem nhà.
Đứng bên cửa sổ, Bạch Nhạn dõi theo bóng anh đi rất xa rồi mới khịt mũi, bất lực đưa bàn tay còn tạm ổn lên lau nước mắt. Cô thật

Trang: [<] 1, 105, 106, [107] ,108,109 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT