watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8841 Lượt

nhập từ Ý đúng không, một bàn đầy hải sản với chai rượu vang này, hai mươi tờ một trăm NDT có thanh toán được không? Tiền lương một tháng của anh có đủ chi cho trang phục và bữa ăn hôm nay không? Không đủ chứ gì. Vậy tiền ở đâu ra? Cướp ngân hàng? Anh không dám! Ra phố ăn xin, anh không làm được! Chỉ có nhận hối lộ thôi.
Lục Địch Phi khóc dở mếu dở:
– Cô nhóc, em không biết mẹ anh làm gì sao?
– Tôi có bắt buộc phải biết không?
– Mẹ anh là chủ tịch hội đồng quản trị Công ty Dệt may Phi Vũ trên tỉnh, là công ty niêm yết trên sàn, tiền lương cả năm của công nhân bình thường đều đạt mức sáu vạn.
– Ý anh là mẹ anh bây giờ vẫn còn cho anh tiền tiêu vặt? – Bạch Nhạn cũng nhìn Lục Địch Phi như nhìn vật thể lạ.
Lục Địch Phi xua tay:
– Em không hiểu đâu. Anh không thiếu tiền, điều anh hứng thú là làm thế nào để chứng minh bản thân và vượt qua chính mình.
– Vậy nhà những người nhận hối lộ nghèo đến mức không có gì để ăn à?
Lục Địch Phi bật cười, cô nhóc này đúng là đơn thuần như một tờ giấy trắng:
– Những người nhận hối lộ thông thường đều tỏ vẻ chính trực, tác phong tiết kiệm, giản dị. Cô nhóc, nếu cậu ta bị song quy, có phải trong lòng em sẽ cực kỳ hả giận?
– Tôi đã nói rồi, bây giờ anh ta và tôi không liên quan.
Lục Địch Phi cười đầy ẩn ý:
– Nếu em hợp tác với anh, anh đã nói rồi, chỉ để cậu ta phải chịu kỷ luật một chút xíu thôi, đảm bảo cậu ta vẫn bình an vô sự. Nhưng em không nói gì thì anh chẳng chuẩn bị được gì hết, đến lúc xảy ra chuyện thì không giúp được cậu ta đâu. Em có biết bố cậu ta đã phải lùi về phía sau rồi không?
– Anh Lục, sao anh giống như đang dụ người ta nhận tội thế. – Bạch Nhạn bực tức trừng mắt nhìn Lục Địch Phi – Hơn nữa anh cũng đề cao chính mình quá rồi đấy, nếu anh ấy có chuyện thật, anh còn có thể yên ổn sao?
– Cô nhóc, việc này em lại không phải là người trong nghề. Xử lý kiểu song quy này không giống với hình pháp, nếu anh nhận hối lộ, chỉ cần có người báo trước cho anh, trước khi song quy anh kịp thời đem tiền nộp vào sổ tài khoản liêm khiết thì coi như không có chuyện gì xảy ra hết. Nhưng đa phần mọi người đều ôm tâm lý ăn may, không nỡ nôn tiền ra.
Bạch Nhạn ờ một tiếng rồi không nói gì thêm. Quan trường đúng là nơi hiểm ác, Lục công tử lại rắp tâm kéo Khang Kiếm ngã ngựa!
Lục Địch Phi hơi mất hứng.
– Cô nhóc, thật ra, em đối với cậu ta rất có tình có nghĩa.
Cuối cùng, Lục Địch Phi cảm thán một câu, lòng thoáng chút ngưỡng mộ Khang Kiếm.
Bạch Nhạn sững người, đứng dậy đi tìm Liễu Tinh.
Chà, không biết Liễu Tinh và Giản Đơn đã đi mất từ lúc nào rồi.
– Hai người họ đều ngà say rồi dìu nhau ra ngoài, cô gái thì khá hơn một chút, sau đó, họ gọi một chiếc taxi đi mất. – Nhân viên phục vụ nói với Bạch Nhạn.
Cái đồ Liễu Tinh thấy sắc quên bạn này, Bạch Nhạn rủa thầm một câu. Chẳng còn cách nào khác, cô đành để Lục Địch Phi đưa về nhà.
Gió đêm mát lạnh, trăng sáng treo cao, bầu trời khuya lác đác điểm xuyết một vài ngôi sao.
– Đúng là thời điểm tốt để nói chuyện yêu đương. – Đứng dưới khu nhà của Bạch Nhạn, Lục Địch Phi mở cửa xe, hít thở bầu không khí tươi mát rồi cảm thán.
– Vậy thì anh mau tranh thủ đi, đừng phụ công thời gian đẹp như vậy. – Bạch Nhạn nháy mắt với Lục Địch Phi, mỉm cười rồi lên lầu.

Những lời muốn nói khi xung phong đưa cô về tận nhà còn chưa kịp cất lên thì bóng cô đã biến mất nơi cầu thang. Lục Địch Phi ngắm nghía khu chung cư nhỏ bé. Khang Kiếm đúng là nhỏ mọn với cô nhóc, vậy mà sao cô nhóc lại bảo vệ hắn ta như vậy chứ?
Tối nay chẳng dò hỏi được gì từ phía Bạch Nhạn, ngược lại còn bị giễu cợt. Lục Địch Phi cũng không biết tại sao, có phải anh ta bị bệnh vô liêm sỉ, hay là có khuynh hướng thích bị ngược đãi, thật sự càng lúc anh ta càng có hứng thú với Bạch Nhạn.
Chỉ tiếc hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình!
“Thực ra, em đối với cậu ta rất có tình có nghĩa”. Về đến nhà, trong đầu Bạch Nhạn cứ mãi hiện lên câu nói này của Lục Địch Phi.
Cô có sao?
Chưa đến mức có tình có nghĩa, ít nhất thì cô chưa từng nảy sinh ý định làm tổn thương sếp Khang. Không giống như anh, tiếp cận cô chỉ vì muốn báo thù. Mỗi lần nghĩ tới chuyện này, lòng cô lại thấy nhức nhối.
Hôn nhân trang nghiêm và thiêng liêng nhường ấy, sao có thể coi rẻ như vậy?
Bạch Nhạn lặng lẽ thở dài, cô đánh răng rửa mặt, uống chút sữa tươi rồi lên giường đi ngủ.
Ngủ tới nửa đêm, Bạch Nhạn bị một tiếng động kỳ lạ đánh thức, cô tưởng là chuột. Chung cư cũ kiểu này thỉnh thoảng lại có vài chú chuột chạy qua. Cô trở mình định ngủ tiếp. Lúc này, cô nghe thấy tiếng mở ngăn kéo vang lên rõ rệt. Rất quen với tiếng mở cái ngăn kéo này, cô tin chắc có người đang mở ngăn kéo của cô.
Lỗ chân lông của Bạch Nhạn nở ra, cô đột nhiên nhớ tới tờ thông báo của đồn công an dán ở bệnh viện, gần đây có một toán cướp giật mới dạt tới Tân Giang.
Cô từ từ ngồi dậy, vội nhớ lại xem bên cạnh mình có thứ gì nằng nặng có thể hộ thân được không.
– Ai…?
Tiếng động ngừng lại, một bóng người đứng im trước bàn, cũng chính là bên cạnh giường của Bạch Nhạn.
Không kịp ngồi thẳng dậy, Bạch Nhạn hét lên thất thanh. Gã kia nhào tới, lưỡi dao sắc nhọn sượt qua vai phải của cô. Không sâu, nhưng chảy máu. Gần như cùng lúc ấy, hắn bịt chặt miệng cô lại:
– Cấm la lối, tao chỉ cần tiền thôi.
Bạch Nhạn ra sức gật đầu, giọng tên đó đầy sát khí, khiến cô sợ hãi đến cực độ.
– Có dám kêu không?
Bạch Nhạn ra sức lắc đầu nguầy nguậy.
Tên đó bỏ tay ra khỏi miệng cô, mũi dao gí trước ngực cũng dịch xa ra một chút. Phía đối diện gần đó có một công trường xây dựng, ánh đèn công nghiệp sáng trắng len vào qua khe cửa sổ, có thể nghe thấy tiếng máy trộn bề tông ầm ĩ. Tuy xa, nhưng ánh sáng và âm thanh đó khiến Bạch Nhạn trấn tĩnh lại được một chút, nhưng cô vẫn cảm thấy sợ hãi trước sự hung tợn của kẻ đột nhập.
Tên cướp dùng dao rạch ga giường, đó rõ ràng là một con dao rất sắc bén, Bạch Nhạn còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bẻ quặt tay cô ra sau lưng rồi lấy ga giường trói lại. Động tác của hắn dứt khoát, mau lẹ, Bạch Nhạn bất giác kêu lên.
Tên đó giật mạnh tóc cô, cô không dám lên tiếng nữa.
– Tiền ở đâu?
– Trong… trong túi, ở chỗ gối…
– Không được nhìn tao.
Bạch Nhạn cảm thấy hắn nghiêng người qua bên này, chiếc túi xách bên gối bị lấy đi. Có tiếng sột soạt.
– Sao ít thế này? Có mỗi hơn ba trăm! – Giọng hắn vô cùng tức giận – Trong này là cái gì? – Nhờ ánh đèn, hắn phát hiện ra trong túi xách còn có một ngăn nhỏ nữa. Hắn kéo soạt khóa ra.
– Trong đó không có gì cả. – Bạch Nhạn cuống quýt nói.
– Câm mồm! – Thấy tay mình sờ được vào một xấp gì đó dày dày được bọc bằng màng bọc thực phẩm, hắn mừng thầm, vội lấy dao rạch ra.
– Không được đụng vào đó.
Đột nhiên, không biết lấy sức từ đâu, Bạch Nhạn giật tung ga giường, điên cuồng xông tới, nắm chặt con dao.
Trời đổ mưa nhỏ, từng hạt tí tách đập vào cửa sổ, những người đang chìm vào giấc mộng không hề phát hiện ra chuyện gì. Nhưng đột nhiên, một giọng phụ nữ thét lên thất thanh phá vỡ màn đêm tĩnh mịch, từng ngọn đèn bật sáng. Ngay sau đó, xe cảnh sát 110 nhấp nháy đèn đỏ phóng vào tiểu khu.
Kẻ đột nhập ôm đầu đứng đờ ở góc tường, mặt mũi nhếch nhác, môi rất dày, tinh thần hoảng loạn.
Hắn ta đã tung hoành gây án khắp năm tỉnh thành, đột nhập vào vô số nhà dân, việc nửa đêm khiến người ta giật mình tỉnh dậy như thế này cũng đã từng xảy ra, nhưng ai nấy đều ngoan ngoãn nghe lời, chưa từng có người phản kháng. Vì thế khi cô gái trẻ tuổi bé nhỏ, yếu ớt này nhào tới, hắn không đề phòng nên con dao bị tước mất. Cô ta nắm chặt lưỡi dao, máu từ hổ khẩu[5"> xối xả tuôn như suối. Hình như cô ta không phát giác ra, chỉ trừng trừng nhìn hắn ta rồi kêu lên thất thanh như một con thú mẹ.
[5"> Hổ khẩu: Kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ của bàn tay.
Lưỡi dao sắc nhọn rạch đôi tấm màng bọc và miếng giấy bên trong.
Tiếng phụ nữ kêu thét khiến hàng xóm kinh động, chen chúc ào tới, chặn cửa khu nhà, báo cảnh sát, hắn ta không kịp trốn thoát.
Đèn trong phòng bật sáng, lúc này hắn mới nhìn thấy thứ khiến người phụ nữ kia như phát điên xông vào cướp lấy lại là một xấp giấy đỏ, giờ lại càng đỏ hơn vì đã nhuốm máu.
Hắn thật hối hận, nhưng cũng cảm thấy thực sự khó lí giải.
Viên cảnh sát thi hành nhiệm vụ rất phấn khởi, tên cướp này là một trong những tội phạm quan trọng mà Bộ Công an đang truy nã, vừa mới dạt tới Tân Giang, không ngờ lại bị tóm, lần này họ đã lập công to rồi.
– Tôi thật sự không làm gì cô ta cả, chỉ định lấy chút tiền rồi đi thôi.
Tên trộm thành khẩn khai báo, trên bàn đặt ba tờ giấy bạc và mấy tờ tiền lẻ. Nhà Bạch Nhạn là căn nhà đầu tiên hắn ra tay trong đêm hôm nay. Đồng thời hắn cũng khai ra nơi ẩn náu của mấy tên đồng phạm.
Viên cảnh sát nhìn Bạch Nhạn, không thể tin cô gái liễu yếu đào tơ này lại vì 300 tệ mà liều mạng với một tên cướp.
Tay nắm chặt xấp giấy đỏ, Bạch Nhạn run rẩy, đầu tóc rũ rượi, ánh mắt hoảng sợ,

Trang: [<] 1, 104, 105, [106] ,107,108 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT