watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8844 Lượt

cho anh.
Đứng trước gương, Lục Địch Phi vừa huýt sáo vừa chỉnh lại cà vạt, anh đắc ý nhếch môi, giơ tay nhìn đồng hồ. Sắp đến giờ hẹn, anh bèn ra khỏi cửa.
Anh là người dịu dàng, chưa bao giờ nỡ để phụ nữ phải đợi mình.
Sở dĩ chọn nhà hàng Vọng Giang là còn có một nguyên nhân khác, đó là nơi này đông đúc, thỉnh thoảng lại gặp một người quen. Anh muốn để người khác nhìn thấy anh và Bạch Nhạn kề vai sát cánh bên nhau.
Khang Kiếm và Bạch Nhạn ly hôn, là chuyện nằm trong dự liệu. Năm đó ông Khang Vân Lâm vì mỹ nhân mà từ bỏ giang sơn, khiến bà Lý Tâm Hà phải nhảy lầu tự vẫn, với bên ngoài thì nói là tai nạn, nhưng quan chức cấp cao trong chính quyền thành phố đều biết rõ là chuyện gì. Khi anh tới Tân Giang, bố anh đã từng âm thầm nhắc tới chuyện này với anh. Chuyện của Khang Kiếm, từ trước tới giờ Lục Địch Phi luôn lưu tâm. Khi trong Ủy ban rộ tin Khang Kiếm thích một cô y tá, anh đã âm thầm tìm hiểu rồi mỉm cười. Một điều khiến anh hơi bất ngờ là Khang Kiếm và Bạch Nhạn lại ly hôn trong âm thầm lặng lẽ.
Đích thân người quản lý nhà hàng Vọng Giang ra tiếp đãi Lục Địch Phi, dẫn anh tới chiếc bàn thường ngồi rồi giới thiệu đặc sản tối nay và một loại rượu ngon.
Đôi mắt tà khí của Lục Địch Phi liếc nhìn xung quanh rồi xua tay:
– Hôm nay tôi mời phụ nữ, cho rượu vang đi!
Người quản lý mỉm cười lui xuống, tiếp đó nhân viên phục vụ bê lên một bình trà Long Tỉnh ngon nhất cho Lục Địch Phi.
Uống được một nửa chén trà nhỏ thì Lục Địch Phi nhìn thấy Bạch Nhạn đứng ở cửa nhìn vào bên trong. Anh mỉm cười vẫy tay, Bạch Nhạn gật đầu rồi quay sang bên cạnh kéo theo một cô gái nữa từ ngoài vào.
Cô gái giãy dụa, sống chết cũng không chịu vào, còn Bạch Nhạn cứ ra sức kéo. Hai người họ cứ như đang chơi kéo co, kẻ tiến người lùi, kẻ tám lạng người nửa cân.
Bạch Nhạn bỗng nhiên tức giận đứng thẳng dậy, xị mặt nói gì đó với cô gái kia, cô gái gục mặt xuống, nhưng lầm bầm gì đó nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Bạch Nhạn vào trong.
Cô nhóc giảo hoạt, Lục Địch Phi thầm than trong lòng nhưng nét mặt vẫn tỏ vẻ rạng rỡ.
– Anh Lục, đây là Liễu Tinh bạn tôi. Nghe nói gần đây có một băng cướp dạt tới Tân Giang, buổi tối chúng thường hay ra ngoài gấy án. Một mình tôi không dám về khuya nên bảo bạn tôi đi với tôi. Không sao chứ ạ? – Bạch Nhạn cười tủm tỉm.
Có sao thì làm gì được? Sao anh lại có thể để cô về khuya một mình chứ? Đương nhiên anh sẽ đưa cô về tận nhà, cho dù là đưa đến tận giường luôn cũng được.
– Em xem, cô nhóc này lại nói lời ngốc nghếch rồi, bạn em cũng là bạn anh, được cùng ăn tối với cô gái xinh đẹp như vậy anh thật vui mừng biết bao. – Lục Địch Phi yêu chiều liếc Bạch Nhạn một cái rồi đi tới kéo ghế cho hai cô gái, sau đó treo áo khoác của họ vừa cởi ra lên mắc áo gần đó.
Ngồi xuống ghế rồi, Liễu Tinh nghiến răng nghiến lợi đạp chân Bạch Nhạn dưới gầm bàn. Trong lòng cô hận chết Bạch Nhạn, cô chỉ ăn của cô nàng có hai con cua thôi mà cứ như nợ cô nàng tám kiếp, cứ như con ma đòi nợ bắt cô cùng cô nàng đi ăn cơm với một người đàn ông, nếu không cô nam quả nữ xảy ra chuyện gì thì Liễu Tinh cô phải chịu mọi trách nhiệm.
Gã đàn ông này rõ ràng là loại quan chức làm mưa làm gió mà cô ghét, là còn là cái tên lăng nhăng đầy tai tiếng nữa. Dưới sự uy hiếp của Bạch Nhạn, cô đành khuất phục.
Đâu có sai, ngồi ở đây, sáng chói lọi như một cái bóng đèn đại cối vô duyên, tay chân không biết để vào đâu, cười một cái là cơ thịt trên mặt rung lên bần bật, đây đâu phải là ăn cơm, mà là chịu cực hình.
Bạch Nhạn nhéo Liễu Tinh một cái chẳng chút nương tay, mắt vẫn cười tít.
Nếu như cô nói thẳng với Lục Địch Phi rằng cô không muốn dây dưa gì với những người có liên quan với Khang Kiếm nữa, Lục Địch Phi sẽ coi như gió thoảng bên tai. Chỉ có dùng hành động thể hiện quyết tâm, khiến Lục Địch Phi không có cơ hội nhắc tới sếp Khang, cũng không có cơ hội nhắc tới cái kế hoạch hợp tác vớ vẩn kia nữa.
Tối nay, Liễu Tinh là bia đỡ đạn cho cô.
– Cô Liễu, mời cô gọi món, cô cứ chọn món mình thích, coi như là Bạch Nhạn mời đi.
Lục Địch Phi cười dịu dàng đưa thực đơn cho Liễu Tinh, ngầm tỏ ý anh ta và Bạch Nhạn là người một nhà.
Liễu Tinh bối rối nhận lấy. Lật thực đơn ra, trước tiên cô nàng nhìn giá cả phía sau rồi đờ người, vội quay đầu nhìn Bạch Nhạn:
– Đây là hắc điếm.
Liễu Tinh nói bằng khẩu hình.
Bạch Nhạn mỉm cười:
– Đừng sợ, Lục công tử đây có tiền, cứ thoải mái đi.
Liễu Tinh dày mặt chọn đại một món tôm một con cá, Bạch Nhạn lại chọn mấy loại nghêu sò, Lục Địch Phi cười cười rồi gọi thêm mấy món nữa.
– Đồ ăn ở đây ăn nhiều mấy cũng không tăng thêm tí mỡ nào, cứ ăn thoải mái vào.
Anh ta nói cứ như thể mình là một chuyên gia về phái nữ.
Liễu Tinh mũi nhòm mắt, mắt nhòm mồm, ngồi yên không nhúc nhích, chỉ có hai tai là dỏng lên.
Các bàn khác trong nhà hàng lục tục có người ngồi kín.
Đèn đuốc sáng ngời, nâng ly vui thú, ca múa thái bình.
Chào hỏi Liễu Tinh xong, trong lúc đợi đồ ăn lên, Lục Địch Phi bèn đưa mắt trìu mến nhìn Bạch Nhạn:
– Cô nhóc, gần đây hình như xinh ra đấy?
– Có không? Béo lên thì có. – Bạch Nhạn sờ lên mặt, sắc mặt không thay đổi, tỏ vẻ hờ hững – Khí sắc của anh Lục mới tốt đó!
– Béo lên một chút tốt chứ! Anh thích nhất phụ nữ đầy đặn mượt mà. Cô nhóc, em đã từng nghe nói tiêu chuẩn cái đẹp của đời Thanh và đời Đường là như thế nào chưa?
– Mời chỉ giáo.
– Đời Thanh thịnh hành phong cách mảnh mai yếu ớt của em Lâm[4">, gọi là mỹ nhân lên ngựa ngựa chẳng hay. Đời Đường lại coi vẻ đẫy đà quyến rũ của Dương Quý Phi mới là đẹp, gọi là mỹ nhân lên ngựa, ngựa chùng chân. Anh ưa thích vẻ đẹp tự nhiên mạnh khỏe của đời Đường.
[4"> Em Lâm: Chỉ Lâm Đại Ngọc – nhân vật trong Hồng lâu mộng.
Liễu Tinh ngồi bên cạnh có chút không vui, bây giờ cô đang gầy như que củi, vị Lục công tử này ý muốn nói cô không hợp với khẩu vị của anh ta đây mà. Nực cười, cô bây giờ đúng là đang phòng không, nhưng loại người tình công cộng kiểu này, cô chẳng thèm để mắt tới!
Thức ăn được dọn lên rất nhanh.
Cuộc trò chuyện tạm thời gián đoạn, Lục Địch Phi rót rượu vang cho hai cô gái rồi nhiệt tình mời Liễu Tinh ăn nhiều một chút. Không thèm ngước mắt lên, Liễu Tinh vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Lục Địch Phi lại đích thân gỡ cá, gỡ cua, bóc tôm cho Bạch Nhạn, thể hiện sự quan tâm chăm sóc từng li từng tí một.
Bạch Nhạn lịch sự cảm ơn, không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Lục công tử đang báo thù cô đây mà!

Liễu Tinh nhai tôm với vẻ sửng sốt, nha đầu Bạch Nhạn này chẳng lẽ thật sự có số làm phu nhân quan lớn, mới qua cửa Khang Kiếm đã tới ngay bến Lục Địch Phi, có điều, đây là hắc điếm, hèn chi cô nàng lôi cô tới.
Liễu Tinh cảm thấy mình đang đóng vai của kẻ chính nghĩa, nhưng vẫn thấy như đang ngồi trên đống lửa. Hải sản có ngon đến mấy, ăn vào cũng cứ như nhai rơm.
“Choang!”. Trong sảnh bỗng vang lên tiếng đổ vỡ, khách khứa không

hẹn mà cùng đổ dồn ánh mắt về phía phát ra tiếng động.
Bàn của Lục Địch Phi cách bên đó hai tấm bình phong, Liễu Tinh phải nhoài người ra mới nhìn thấy được. Cô phấn khởi quay đầu lại:
– Nhạn, mình nhìn thấy người quen, chinh là thư ký Giản đó, hình như bọn họ đang cãi nhau, để mình tới khuyên giải!
Cô vứt đũa rồi chạy biến đi đầy kích động, cứ như chết đuối vớ được cọc.
Bạch Nhạn muốn gọi Liễu Tinh lại, nhưng cô nàng như một cơn gió, thổi rất nhanh. Bạch Nhạn bất đắc dĩ nhún vai.
– Bạn em biết điều thật, coi như dành cho chúng ta không gian riêng tư. – Lục Địch Phi vắt tay sau ghế, khẽ nhấp rượu vang.
– Tình cảm đâu phải là khúc gỗ, sao có thể nói cắt đứt là cắt đứt được? – Giản Đơn hình như đã uống không ít, đau khổ túm chặt tay cô bạn gái nhỏ bé hỏi, chẳng hề đếm xỉa đến những ánh mắt xung quanh.

Cô bạn gái mặt căng cứng, cười lạnh nhạt:
– Tình cảm còn chẳng bằng khúc gỗ đâu! Gỗ chặt đứt rồi, vẫn còn lại hai khúc. Tình cảm nói hết là hết luôn. Xin lỗi, em không còn yêu anh nữa. Xin anh ra dáng đàn ông một chút, buông tay ra, đừng để em phải coi thường anh.
Tay Giản Đơn run lên, môi cũng run rẩy:
– Em thật sự… phải làm như thế sao?
– Em xác định, khẳng định 100%, nghe rõ chưa. – Cô bạn gái tỏ ra mất kiên nhẫn – Em không muốn cùng anh vật vờ ở cái đất Tân Giang này làm một tên thư ký quèn gọi dạ bảo vâng, em muốn tới thành phố lớn để tạo dựng sự nghiệp và tìm kiếm cuộc đời xán lạn của em, anh đừng cản đường em.
Khóe miệng Giản Đơn nhếch lên một nụ cười chua chát, anh chầm chậm buông tay:
– Được, em đi đi!
Cô bạn gái bước phăng phăng ra cửa, đầu không ngoảnh lại.
Giản Đơn ôm lấy bàn, lảo đảo ngồi xuống ghế rồi nhấc chai rượu lên, không thèm rót vào trong cốc mà đưa ngay lên miệng uống ừng ực mấy ngụm. Bỗng bị sặc, anh ho sặc sụa, rượu phun ra đầy bàn, lúc này anh mới phát hiện ra có người đang đứng bên cạnh.
– Nhìn… nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người khác thất tình bao giờ à? – Anh trừng mắt, lè nhè hỏi.
Liễu Tinh chắp hai tay vào nhau, cẩn thận tránh những chỗ thức ăn rơi vãi trên đất, không ra ngồi

Trang: [<] 1, 102, 103, [104] ,105,106 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT