watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8845 Lượt

tim anh đã dành chỗ cho một người.
Người đó chính là vợ cũ của anh – Bạch Nhạn.
Nói ra thât nực cười, con người, đúng là đê tiện. Đúng vào lúc Bạch Nhạn đề nghị anh ly hôn, anh mới phát giác ra mình đã yêu sâu sắc người vợ này. Anh đã từng tự nhủ với chính mình, mặt dày cũng được, mất mặt cũng được, giả câm giả điếc cũng được, nhưng nhất định không được coi những lời nói của Bạch Nhạn là thật, anh phải nắm chắc từng cơ hội để giữ Bạch Nhạn lại bên mình.
Khang Kiếm không duy tâm, nhưng anh có một dự cảm, trong cuộc đời này của anh, vẫn còn có người có thể khiến anh động lòng một lần duy nhất, có thể khiến anh nảy sinh khát vọng đối với hôn nhân, đó chính là Bạch Nhạn.
Nhưng cuối cùng anh vẫn đồng ý ly hôn.
Có đôi lúc, ly hôn không phải là không yêu, mà là đưa tất cả mọi thứ trở lại điểm khởi đầu. Ly hôn là một tấm gương, khiến anh sáng suốt nhìn nhận được những vấn đề giữa anh và Bạch Nhạn, nhìn rõ được trái tim cô, cũng khiến cô nhìn thấu được trái tim anh.
Tình cảm mãnh liệt tới mức có thể đem cả sinh mệnh để bảo vệ cô của Thương Minh Thiên khiến anh kinh động tới mức hồn xiêu phách lạc. Sau này anh mới biết, tình yêu giữa bọn họ chỉ là sự nương tựa về mặt tinh thần, chứ chưa tiến tới bước tình dục giữa nam và nữ. Anh không cảm thấy vui mừng, ngược lại còn thêm hổ thẹn.
Chẳng trách Thương Minh Thiên đau lòng nói cậu ta ngưỡng mộ anh biết bao vì có thể lấy được Bạch Nhạn, hỏi anh tại sao lại nỡ lòng không trân trọng cô?
Mặt anh sưng vù, vạt áo dính máu, đầu óc đặc quánh như keo dán.
Anh không trân trọng sao? Có chứ! Nhưng tại sao Bạch Nhạn vẫn bỏ đi? Anh không tìm ra manh mối.
Sau khi ly hôn, anh dần dần tỉnh ngộ. Vấn đề của Bạch Nhạn là mối quan hệ lằng nhằng phức tạp giữa bố mẹ bọn họ, là sự tồn tại của Y Đồng Đồng, và cả sự không tin tưởng đối với anh.
Sau khi ly hôn, anh càng cảm nhận được nếu không có Bạch Nhạn, cuộc sống của anh đã không còn chuyện gì vui vẻ đáng để

mong chờ.
Một người cho dù sự nghiệp có thành công đến mấy, nhưng không có người cùng chia sẻ thì tất cả đều không có ý nghĩa gì hết.
Vì thế, để cuộc đời này không còn bất kỳ chút tiếc nuối nào, bằng mọi giá, anh phải theo đuổi lại bà xã.
Anh đã có đủ tự tin có thể tháo gỡ những vướng mắc trong lòng Bạch Nhạn.
Tối hôm nay, hai người ngồi gần nhau như vậy, chân kề sát chân, anh nín thở, có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát của dầu gội đầu trên tóc cô, liếc ngang là có thể nhìn thấy bộ ngực thanh tú của cô sau lớp áo len. Trong phòng lại ấm, lại vừa mới ăn một bữa cơm ngon lành như vậy, dục vọng ngủ quên đã lâu từ gan bàn chân từ từ ngóc dậy, anh cố ngồi nghiêm chỉnh xem tivi, mỗi sợi dây thần kinh đều phấn khích nhảy nhót, biểu tượng nam tính mẫn cảm của anh đang ngóc lên phía dưới chiếc quần tây rộng rãi, anh đang vắt óc suy nghĩ làm thế nào để có thể ở lại lâu hơn, làm cách nào để ôm được cô thì cô nàng với hai cái lúm đồng tiền lấp ló mỗi khi cười của anh lại cắt đứt mọi nguồn cảm hứng và tống cổ anh ra ngoài.
Đứng trong gió lạnh, anh ngẩng đầu nhìn ánh đèn lọt qua khung cửa sổ phòng ngủ, thất bại này không thể nói được thành lời.
Khang Kiếm trằn trọc trăn trở, tận đến khi phương đông rạng sáng mới có thể chợp mắt một chút.
Kể ra thì thành phố Tân Giang này rất nhỏ mà cũng rất lớn, trong một thành phố với dân số nội đô là vài triệu người, muốn gặp ai đó tỉ lệ là rất nhỏ, nhưng cũng có ngoại lệ.
Khang Kiếm không ngờ mình sẽ gặp lại Y Đồng Đồng nhanh như vậy, mà lại là gặp nhau trước cửa một tiệm bánh pho-mát.
Hôm nay, một công ty kiến trúc có tiếng ở miền Bắc khai trương chi nhánh ở Tân Giang nên mời mấy vị lãnh đạo thành phố tới cắt băng khánh thành. Cắt băng xong còn có những hoạt động khác, nhưng Khang Kiếm viện cớ thoái thác.
Trên đường tới đó, anh phát hiện ra trên phố này có một hàng bánh ngọt, là chuỗi cửa hàng bánh ngọt kiểu u nổi tiếng cả nước. Lúc mới kết hôn, Bạch Nhạn đã từng mua hai miếng bánh ngọt ở cửa hàng này. Buổi tối, cô đựng bánh vào chiếc đĩa nhỏ, rót hai tách trà xanh rồi bưng tới phòng làm việc làm bữa ăn đêm cho hai người.
Không thích ăn đồ ngọt, anh cau mày xua tay khiến cô trừng mắt:
– Sếp có biết cái bánh này bao nhiêu tiền một miếng không? Chỉ một miếng tí tẹo thế này thôi mà 28 tệ đấy. Em phải cắn răng, nhắm mắt, mặc cho trái tim rỉ máu, nhịn đau mua về hai miếng, nếu quy thành bánh mì thì mua được biết bao nhiêu cái chứ? Anh mà còn chê lên chê xuống thì làm sao xứng đáng với tấm lòng của em, làm sao xứng đáng với 28 tệ này?
Anh nhìn miếng bánh quả thực rất nhỏ trên đĩa, đúng là hơi đắt:
– Chê đắt thì mua làm gì?
Hàng mi dài của Bạch Nhạn chớp chớp:
– Đắt là có lý do cả đấy. Đừng tưởng nó nhỏ, nhưng ngon lắm đấy, đây là cảm giác tuyệt vời mà một đống bánh mì lát không thể nào với tới được. Hi hi, người ta thỉnh thoảng cũng phải nuông chiều bản thân chứ, đúng không! Ăn mau, không được để rơi một mẩu vụn nào đâu.
Tư duy nghiêm chỉnh của anh đôi khi theo không kịp bà xã, vừa mới sục sôi lên án người ta cướp tiền của mình, giờ lại lập tức bảo vệ quyền lợi cho họ.
Dưới ánh mắt áp bức của bà xã, anh đón lấy cái đĩa, lấy chiếc dĩa xiên một miếng bánh cho vào miệng. Ngon đến mức nào, anh không nói được, nhưng anh lại vô tình nhớ tên loại bánh này.
Hai ngày rồi anh không tới chỗ trọ của Bạch Nhạn, hai ngày này nhiệt độ giảm mấy độ, anh định buổi tối tới lấy quần áo rồi tiện thể mang luôn cho Bạch Nhạn mấy miếng bánh.
Có qua có lại, tránh lần sau cô so đo chuyện anh ăn chực.
Cô bán bánh nhiệt tình đóng hộp giúp anh, còn dùng ruy băng thắt một cái nơ bướm rất xinh. Anh rút ví, bỗng nghe phía sau có người yếu ớt gọi:
– Khang Kiếm?
Anh quay lại, hai người bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt Y Đồng Đồng long lanh sóng nước, nhưng anh không hề nao núng trước sóng cả.
Hôm nay Y Đồng Đồng trông rất tao nhã, chiếc váy liền bằng len lông cừu màu kem, áo khoác gió màu tím đi với đôi bốt cao cổ màu tím, tóc mây dịu dàng bay trong gió. Phía sau cô là chiếc xe thể thao màu đỏ.
– Anh cũng thích bánh ngọt ở đây à?
Y Đồng Đồng rất ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô, từ trước tới giờ Khang Kiếm chưa bao giờ đụng đến đồ ngọt.

Khang Kiếm nhếch mép thay cho câu trả lời rồi quay người lại, tiếp tục trả tiền.
– Em cũng thích bánh pho-mát ở đây, tuần nào cũng phải đến mua một lần, nếu không sẽ cảm thấy cuộc sống thật vô vị. – Y Đồng Đồng đỏ mặt, vội vàng tìm đề tài để nói, cô sợ Khang Kiếm sẽ quay đầu đi thẳng giống như lần trước.
– Em đối xử với bản thân rất tốt.
Khang Kiếm gật đầu với Y Đồng Đồng rồi xách chiếc hộp giấy một cách cẩn thận. Hôm nay anh không cho Giản Đơn đi theo mà tự mình lái xe.
– Khang Kiếm – Y Đồng Đồng đuổi theo anh – Anh… sống tốt chứ?
Một câu hỏi xuẩn ngốc không thể nào tầm thường hơn.
– Cũng ổn. – Khang Kiếm nhíu mày, lịch sự hỏi lại – Em thế nào?
Y Đồng Đồng cúi đầu, thở dài ai oán.
Từ hôm đi xem nhà tới nay, cô và Lý Trạch Hạo luôn căng thẳng. Cũng may đã vào học, học kỳ này Lý Trạch Hạo đón lớp 12 chuyên. Học sinh lớp chuyên đều là nhân tài, phải là giáo viên thần thông quảng đại mới trị được. Lý Trạch Hạo hết sức bận rộn, bên cạnh đó còn nhận thêm mấy lớp dạy thêm nên cơ hội ở bên Y Đồng Đồng cáng ít ỏi. Ngày ngày họ vẫn ăn cơm cùng nhau, nhưng cuối tuần Lý Trạch Hạo không còn đến căn hộ của cô ngủ qua đêm nữa. Y Đồng Đồng biết rõ phải làm thế nào để phá tan tảng băng này, chỉ cần cô nũng nịu thủ thỉ thì chắc chắn có thể làm cho Lý Trạch Hạo cười, nhưng cô không muốn.
Dường như bây giờ cô càng ngày càng không thể chịu đựng được vài thói quen của Lý Trạch Hạo, ví dụ như giọng nói nhà quê của anh ta; mùa hè thích cởi trần, chỉ mặc mỗi một cái quần sịp đi đi lại lại trong phòng; ví dụ khi anh ta ăn cơm, nhai thức ăn hay húp canh đều gây tiếng động; ví dụ như buổi sáng tỉnh dậy chưa thèm đánh răng đã ôm hôn cô…
Kết cục của sự căng thẳng này lại khiến cô có cảm giác như trút được gánh nặng. Cô biết trong lòng Lý Trạch Hạo, cô giống như một nàng công chúa thần thánh, chỉ cần cô không bỏ rơi anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ cô mà đi. Đối với anh ta, được ở bên cô đã là một phần thưởng to lớn rồi.
Cô cũng không biết rốt cuộc mình muốn gì, với cô Lý Trạch Hạo tựa như một miếng lườn gà, ăn vào thì nhạt nhẽo mà bỏ đi thì tiếc.
Trong khoảnh khắc gặp lại Khang Kiếm, Y Đồng Đồng đã hiểu rốt cuộc bản thân mình muốn gì.
Thấy Y Đồng Đồng hồi lâu không nói gì, Khang Kiếm mất kiên nhẫn đi băng qua người cô, mở cửa xe để đặt cái hộp giấy vào trong.
– Khang Kiếm, anh có việc gấp à? – Y Đồng Đồng hỏi.
Khang Kiếm quay đầu nhìn cô ta với vẻ dò hỏi.
– Nếu… anh không bận quá, chúng ta vào trong uống ly cà phê nhé, kem ở đây cũng rất ngon, chúng ta… đã lâu lắm rồi không nói chuyện.
Y Đồng Đồng đưa tay nắm áo Khang Kiếm, vẻ mặt mong chờ.
Khang Kiếm muốn rút vạt áo về nhưng cô nắm chặt quá, nhất thời không thành công.
Chiêu này của Y Đồng Đồng, Khang Kiếm há không biết hay sao.
Khi chia tay, Khang Kiếm có chút áy náy với Y Đồng Đồng, cũng thương xót cô ta nên

Trang: [<] 1, 100, 101, [102] ,103,104 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT