|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thôi, hiếm khi có dịp xa xỉ nên đành cắn răng móc ví ra.
Bạch Nhạn lại xách cua đi sang sạp hàng khác lượn mấy vòng, mua mấy quả dưa chuột, một ít cà chua bi, cải mầm, một ít mì khô, còn xin thêm mấy cọng hành.
Trên đường về, cô nghĩ về nhà cô sẽ nấu cháo yến mạch, làm bánh kếp trứng và nấu một nồi canh cải mầm, sau đó trộn dưa chuột với cà chua bi làm món tráng miệng, cua thì dùng dây buộc chặt rồi hấp lên làm món chính của bữa tối. Tối nay coi như tự chúc mừng mình đã quay về với cuộc sống độc thân, chiến dịch giảm béo bắt đầu từ ngày mai vậy!
Bạch Nhạn rất thích nấu ăn, phòng bếp mịt mù hơi nước, dầu ăn trên chảo kêu xèo xèo, cô cảm thấy rất có hương vị gia đình.
Hồi trước ở huyện Vân nhà nghèo, không mua được gì. Nhưng mẹ Thương Minh Thiên là cao thủ bếp núc, ngồi trong sân nhìn bà Thương ngay cả món rau cải xào đơn giản cũng có thể nấu cho đầy đủ màu sắc hương vị, cô nhìn mà phát thèm. Sau này đi làm, cô cũng học nấu ăn, dần dần tay nghề cũng ổn.
Tai đeo MP3, miệng ngân nga hát, Bạch Nhạn vui vẻ đứng trong bếp thái thái cắt cắt. Lúc trời sắp tối, trên chiếc bàn ăn nhỏ trong phòng khách đã bày đầy đĩa lớn đĩa nhỏ, xanh đỏ đẹp mắt, nhất là đĩa cua ở chính giữa, mai đỏ rực, nước gạch lộ ra ngoài, nhìn mà muốn rớt nước miếng. Bạch Nhạn nghĩ mình cùng lắm ăn được một con, mấy con kia ngày mai gói lại mang tới bệnh viện cho bọn Liễu Tinh thưởng thức.
Trước khi ăn, cô còn cẩn thận đi rửa mặt, cởi tạp dề, vừa bước ra ngoài thì có người gõ cửa.
Cô nhìn qua mắt thần, sếp Khang đang đứng thẳng tắp, sắc mặt nghiêm nghị.
Bạch Nhạn tắt đèn đánh tách một cái rồi mới mở cửa.
– Đèn hỏng à? – Khang Kiếm băn khoăn hỏi. Trước lúc đi lên anh đã cẩn thận nhìn, trong nhà đèn sáng.
Bạch Nhạn chặn ở cửa:
– Vâng, hôm nay anh muốn mặc bộ nào?
Sếp Khang này càng ngày càng chẳng ra sao, bây giờ đến cũng không thèm gọi điện.
Khang Kiếm cảnh giác quét mắt nhìn căn phòng trong bóng tối, cái mũi thính ngửi thấy một mùi quen thuộc.
– Trong nhà còn ai nữa? – Giọng anh khiến người ta không rét mà run.
– Chỉ có mình em.
Không tin lời cô, Khang Kiếm đẩy cô ra, thành thạo tìm ngay ra công tắc, tách một cái, căn phòng lại ngập tràn ánh sáng.
Thoạt tiên anh trừng mắt nhìn chỗ thức ăn trên bàn bằng vẻ mặt không dám tin, yết hầu nhấp nhô, sau đó vội vàng xông vào trong nhà, phòng ngủ, ban công, phòng bếp, thậm chí cả phòng vệ sinh cũng vào xem, những thớ thịt căng cứng trên mặt lập tức thả lỏng.
Đi phía sau anh, Bạch Nhạn lén lút huơ nắm đấm, đồ đa nghi! Anh chợt quay người lại, cô không kịp thu về nên đành cười khan, giả vờ sờ đầu:
– Anh mau đi thay quần áo đi!
Đi mau đi mau, cô còn phải ăn cơm nữa đó!
Khang Kiếm gật đầu, bước vào phòng cởi áo khoác ra, chỉ mặc một cái áo len bằng lông cừu đi ra ngoài, sau đó vào phòng vệ sinh rửa tay rồi tiện thể vào nhà bếp mang bát đũa ra.
– Anh… làm gì thế? – Bạch Nhạn trợn tròn mắt.
– Ăn cơm! – Khang Kiếm nói một cách hết sức đương nhiên.
– Đây… là bữa tối của em.
– Một mình em ăn hết nhiều thế này sao. – Khang Kiếm nới lỏng cà vạt, tự múc cho mình một bát cháo.
– Em để ngày mai, ngày kia. – Bạch Nhạn bực bội.
– Thức ăn ăn luôn thì tốt, đồ ăn thừa mất hết chất mà. Ngồi xuống ăn đi! Trong nhà có rượu không?
Nhìn đĩa cua ở chính giữa và món tuyệt chiêu kiểu Bạch Nhạn đã lâu không được thưởng thức, đôi mắt đen thẫm của Khang Kiếm sáng lấp lánh.
Bạch Nhạn đứng cạnh bàn bĩu môi:
– Chúng ta đã ly hôn rồi, mấy món này toàn mua bằng tiền của em, không có phần của anh.
– Sau này anh đưa cho em tiền ăn là được chứ gì. Trời cuối thu rồi, đồ ăn phải tranh thủ ăn lúc nóng. – Khang Kiếm ấn cô ngồi xuống, đưa đũa và múc cháo cho cô, còn mình thì tự thò tay ra lấy cua.
Bạch Nhạn trợn mắt, đập đũa vào tay anh:
– Cua tươi nhất, phải ăn sau cùng, nếu không mấy món kia chẳng còn vị gì nữa cả.
Đồng chí sếp Khang này tuổi chó chắc, mũi sao mà thính thế. Bữa cơm long trọng đầu tiên kể từ khi cô dọn ra ngoài cũng bị anh tóm được.
– Ừ! – Khang Kiếm mìm cười, húp một ngụm cháo lớn rồi gắp một gắp bánh trứng đầy, chẳng cần đến rau đã cho vào miệng ăn ngon lành, vừa nói vừa khen:
– Bạch Nhạn, tay nghề của em càng lúc càng giỏi, ngon quá.
Bạch Nhạn chán chường gặm dưa chuột, ăn cải mầm, không thèm đếm xỉa đến anh.
Tâm trạng Khang Kiếm chẳng hề bị ảnh hưởng, anh ăn liền hai bát cháo, vét sạch một đĩa bánh trứng lớn, cuối cùng còn ăn hai con cua to.
– Mấy con này mai anh tới ăn. – Khang Kiếm lưu luyến nhìn ba con cua còn lại trên đĩa.
– Đây là phần của người khác. – Bạch Nhạn hừ mũi.
– Liễu Tinh? – Khang Kiếm nhướn mày.
Bạch Nhạn không đáp.
Khang Kiếm chủ động giúp thu dọn bát đĩa rồi cũng biết điều giành phần rửa bát. Phòng bếp không lớn, hai người đứng trong đó, thỉng thoảng lại chạm vào vai hay giẫm vào chân nhau, nhìn thế nào cũng giống một đôi vợ chồng mặn nồng thắm thiết.
Bạch Nhạn liếc xéo Khang Kiếm rồi vứt giẻ lau xuống, anh ta thích thể hiện thì cứ để anh ta thể hiện cho đã, ăn chực không ngon lành thế đâu.
Cô mở tivi xem, tivi đang chiếu chương trình thời sự, cô không thích xem thời sự nên cầm điều khiển định đổi kênh.
– Ấy đừng, vừa rồi đang nói khu đô thị mới của tỉnh nào thế? – Khang Kiếm vừa vẩy nước trên tay vừa chạy vào.
– Không phải tỉnh mình.
– Không phải tỉnh mình cũng cần quan tâm.
Khang Kiếm giật điều khiển tivi, ấn cô ngồi xuống rồi chăm chú nhìn màn hình.
Bạch Nhạn nghiêng đầu, chống cằm liếc ngang liếc dọc, như thể lần đầu tiên cô quen Khang Kiếm. Đây thực sự là người chồng cũ đã ly hôn với cô được gần ba tháng ư?
– Sếp Khang, sau Tết là anh ba mươi mốt tuổi rồi phải không?
Khang Kiếm không hề chớp mắt:
– Ừ.
– Anh chẳng còn trẻ nữa, có lẽ cũng nên suy nghĩ đến vấn đề cá nhân chứ nhỉ?
– Không vội.
– Có phải chưa gặp ai phù hợp không, y tá trưởng chỗ bọn em quen nhiều người lắm, có muốn nhờ chị ấy giới thiệu giúp không?
Câu nói này, cuối cùng đã thành công trong việc di dời sự chú ý của sếp Khang, anh nghiêng người qua, mày nhíu lại:
– Bạch Nhạn, sao hôm nay em giống mẹ anh thế?
Bạch Nhạn tinh nghịch cong môi:
– Đúng thế, chuyện này nên để mẹ anh quan tâm mới đúng. Ý em là, muộn thế này rồi mà anh còn ở trong nhà của vợ cũ thì có phù hợp không?
– Có gì mà không phù hợp, chúng ta đâu có làm chuyện gì mờ ám.
Lời vừa thốt ra, ánh mắt đang nhìn nhau của hai người đều bất giác lảng đi, tai Khang Kiếm đỏ rực, bàn tay đặt trên đầu gối chầm chậm co lại.
– Nhưng mà, tôi không muốn hàng xóm nói ra nói vào. Sếp Khang, anh cầm quần áo của anh… đi sớm đi!
Bạch Nhạn làm mặt lạnh, hạ lệnh tiễn khách.
Đêm hôm đó, Khang Kiếm mất ngủ.
Nằm trên chiếc ga trải giường trắng như tuyết trong nhà khách Thành ủy, đắp chiếc chăn tơ tằm nhập khẩu nhẹ tênh, điều hòa trung tâm khiến nhiệt độ trong phòng luôn duy trì ở mức 18 độ dễ chịu,
anh xem tài liệu đến tận mười hai giờ đêm, nhưng vẫn không tài nào ngủ được.
Từ Ban tuyên truyền Tỉnh ủy tới Tân Giang nhậm chức trợ lý thị trưởng, Khang Kiếm tổng kết được hai việc quan trọng nhất khi làm quan: đó là uống rượu và đi họp. Một năm có 365 ngày, không biết anh đã uống bao nhiêu rượu và dự bao nhiêu cuộc họp. Nhưng, mỗi cuộc rượu, mỗi cuộc họp đều lại không thể thoái thác. Trước kia, anh còn cầm bút tự mình viết gì đó, bây giờ mấy việc đó đều do Giản Đơn và Tiểu Ngô phụ trách. Ra khỏi cửa có xe đưa đón, ăn cơm bằng tiền công quỹ, phát biểu có người soạn, tâm trạng buồn chán thì viện cớ đi họp để ra ngoài dạo chơi. Tất cả những điều này, làm tới vị trí hiện nay của anh là có thể tiếp nhận một cách thoải mái.
Có lúc Khang Kiếm hồ nghi, đây là mình đề cao phương diện tinh thần, hay là đã thoái hóa thành một linh hồn mục nát núp sau một lớp da trẻ trung?
Nếu có gì đáng để chúc mừng, thì đó chính là việc anh vẫn còn chưa thật sự trở thành một tên quan lại khốn kiếp, anh vẫn còn thật tâm đóng góp được chút chuyện thực tế cho Tân Giang. Cùng là ngồi trên bục cao ra rả những lời ca tụng, nhưng bài phát biểu của anh ít nhiều còn có nội dung thực tế. Lần cải tạo thành cũ này là do anh chạy đôn chạy đáo tới Bắc Kinh và lên trên tỉnh, xin được tiền và dự án. Chỉ một dự án này thôi cũng có thể khiến cho Tân Giang thay da đổi thịt, và còn đem lại những lợi ích tiềm tàng to lớn cho Tân Giang.
Về việc lựa chọn thị trưởng xây dựng thành phố vào tháng Một, ban lãnh đạo Thành ủy vẫn luôn coi trọng anh, còn đối với Lục Địch Phi lại có ý phê bình, hễ nhắc đến là tặc lưỡi.
Nếu không có gì thay đổi, có lẽ đó sẽ là một cuộc bầu chọn chẳng có gì đáng hồi hộp.
Hiện giờ con đường quan lộ của Khang Kiếm đã phát triển vượt qua cái bóng của ông Khang Vân Lâm, có thể dùng bốn chữ thuận buồm xuôi gió để hình dung.
Nếu là trước kia, ngoài mặt Khang Kiếm vẫn tỏ ra điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại rất đắc ý, rất có cảm giác thành công. Nhưng lúc này, anh thật sự chẳng thấy vui mừng chút nào. Theo anh phân tích, nguyên nhân là vì trước đây trong đầu anh chỉ toàn là công việc, bây giờ, phần lớn con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




