watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8836 Lượt

phải sinh con trước ba mươi tuổi.
Để thể hiện quyết tâm của mình, Liễu Tinh còn bắt chước mấy bộ phim Hàn Quốc hô cố lên, tay vung vẩy nắm đấm, mặt mày rất nghêm túc.
– Ý cậu là, nhiệm vụ trước mắt của cậu là phải tìm được vật dẫn cung cấp tinh trùng?
Bạch Nhạn hỏi bằng vẻ cực kỳ nghiêm túc.
Liễu Tinh nhéo Bạch Nhạn một cái:
– Nhạn, sao cậu ăn nói thô lỗ thế, mình muốn tìm một ông chồng xứng với mình, yêu thương mình.
Mồm Bạch Nhạn méo xệch vì đau:
– Nói nhảm, rõ ràng là mình toàn nói từ chuyên ngành, mình thấy hình như không phải cậu đang đi tìm chồng mà là tìm người đàn ông có thể giúp cậu sinh con. Thực ra yêu cầu này không có gì là khó, đàn ông bình thường tuổi tác phù hợp đều có thể đạt tiêu chuẩn.
Liễu Tinh cười cười tiến lên bịt mồm Bạch Nhạn:
– Cái đồ nhãi ranh này, người ta chẳng qua bị thai phụ cao tuổi dọa mà thôi, suýt nữa thì mất hai mạng người rồi đấy.
Không biết nghĩ tới điều gì mà nụ cười trên mặt Liễu Tinh bỗng vụt tắt như nước triều rút xuống, cô thở dài, rụt tay lại ôm lấy người mình:
– Trước đây mình đã từng muốn sinh một đứa con trai giống Lý Trạch Hạo, học giỏi, lễ phép, mình sẽ không phải lo lắng cho nó. Bây giờ mình cảm thấy cách nghĩ đó thật nực cười, nếu thật sự đẻ ra con trai của kẻ bội bạc đó, chẳng thà mình đâm đầu vào tường cho

xong. Nhạn, cậu đã bao giờ nghĩ tới việc sẽ sinh ra một đứa trẻ như thế nào chưa?
Bạch Nhạn nhíu mày, gõ tay vào má, một lúc sau mới trịnh trọng trả lời:
– Mình thật sự chưa từng nghĩ tới.
– Cậu đủng đỉnh quá đấy! Nhạn, thực sự sếp Khang tuy người chẳng ra gì nhưng tướng mạo lại ổn, sinh một đứa con trai cho anh ta chắc chắn sẽ đẹp trai lắm.
– Mình không muốn nói mấy chuyện viển vông này, cậu đừng có trốn việc, về mà giữ lấy miếng cơm manh áo của mình đi.
Bạch Nhạn đẩy Liễu Tinh ra cầu thang, không để cho cô nàng nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của cô.
Chính trong một giây trước, trong đầu cô thật sự đã hiện lên hình ảnh của sếp Khang. Chính bởi hình bóng thoáng qua này mà cô thấy giận mình nên không muốn nói chuyện nữa.
Bận rộn tới tận trưa, đồng nghiệp lục tục tới căng tin ăn cơm, còn Bạch Nhạn rót một cốc nước sôi, lấy trong túi ra một lát bánh mì nhai trệu trạo. Đang chuẩn bị ngồi xuống giở báo ra xem, vừa ngẩng đầu lên thì Lãnh Phong bước vào.
– Đã đến bữa rồi còn ăn bánh mì làm gì. – Lãnh Phong cau mày vẻ không tán thành.
– Đây là bữa trưa của em. – Bạch Nhạn nói.
Lãnh Phong trừng mắt nhìn miếng bánh mì đã bị cắn thành một hình vòng cung với vẻ mặt không thể tin nổi:
– Bạch Nhạn, tình hình tài chính hiện giờ của em không được tốt sao?
Mồm Bạch Nhạn méo xệch, trên thực tế, sau khi ly hôn, cô gần như đã lọt vào tầng lớp trung lưu của Tân Giang ấy chứ.
Dưới ánh mắt đàn áp của Lãnh Phong, cô thật thà khai báo:
– Anh Lãnh, kể từ hôm nay em bắt đầu giảm béo. Buổi trưa hai lát bánh mì, buổi tối một quả dưa chuột, buổi sáng em sẽ ăn nhiều một chút. Anh đừng đợi em, mau đi ăn cơm đi!
Lãnh Phong lùi ra sau một bước, ngắm cô từ trên xuống dưới:
– Em… béo ở chỗ nào?
– Đây là bí mật cá nhân, chỉ có thể hiểu ngầm, không thể nào thảo luận. Đợi tới lúc em trở về cân nặng lúc đầu, em sẽ hẹn anh ăn cơm.
Lãnh Phong lườm cô:
– Nói nhăng nói cuội, em mà muốn giảm béo thì quá nửa phụ nữ trong bệnh viện này phải đi nhảy sông tự tử rồi. – Anh giật miếng bánh mì trong tay cô vứt thẳng vào thùng rác rồi kéo cô ra bên ngoài – Em mà lề mề thêm vài phút nữa thì anh lại không ăn được món cơm chiên thập cẩm anh thích, không ăn được thì tâm trạng anh sẽ không tốt, tâm trạng không tốt thì sẽ dễ sửng cồ với bệnh nhân.
– Nhưng nếu em ăn thêm một miếng cơm, tâm trạng em sẽ càng ác liệt. – Bạch Nhạn muốn rụt tay lại nhưng Lãnh Phong càng kéo chặt hơn.
– Buổi tối anh với em đi mười vòng quanh bệnh viện, tâm trạng em sẽ tốt lên. – Lãnh Phong hùng hồn nói.
– Em trực ca sáng, buổi chiều là tan ca rồi.
– Vậy buổi tối chúng ta đi xem phim? Lát nữa anh xem xem có phim gì hay.
– Anh Lãnh, em mắc chứng thôi miên phim ảnh, cứ vào rạp, phim vừa chiếu là em sẽ lăn ra ngủ.
– Rạp chiếu phim bây giờ bật máy sưởi, ngủ dễ chịu lắm, anh sẽ nhớ mang áo khoác cho em.
Bạch Nhạn điên đầu, anh chàng bác sĩ Lãnh này không hiểu thật hay là đang giả ngốc, hình như cô ám chỉ rất rõ ràng mà! Giằng co một hồi, bất giác họ đã kéo nhau ra đến đầu cầu thang.
Có một người cũng đang lên cầu thang, suýt chút nữa đụng phải họ.
– Nhạn Nhạn? – Người đó ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi xuống hai bàn tay đang nắm chặt của Bạch Nhạn và Lãnh Phong.
Bạch Nhạn rụt tay lại, đứng cách xa Lãnh Phong ra rồi bình thản cười:
– Bí thư Khang, bác tìm cháu ạ?
Lãnh Phong nhìn Bạch Nhạn, đoán chừng người này có lẽ là bố chồng cũ của cô – Bí thư Sở Tư pháp tỉnh Khang Vân Lâm.
– Bố gọi điện cho con nhưng mãi không ai nghe máy, trong nhà cũng không thấy ai nên bố đến đây xem con có đi làm không. Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa của con đúng không, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.
Ông Khang Vân Lâm ngạo mạn gật đầu với Lãnh Phong.
Bạch Nhạn thở dài, kế hoạch giảm béo hôm nay của cô xem ra đã thật sự bị hoãn lại rồi.
– Bốn giờ chiều anh sẽ gọi điện cho em.
Lãnh Phong mỉm cười nháy mắt Bạch Nhạn với rồi đi trước.
Ông Khang Vân Lâm đưa Bạch Nhạn tới một quán trà kiểu Quảng Châu, họ không gọi thức ăn, chỉ gọi trà và mấy món điểm tâm kiểu Quảng Châu.
Bạch Nhạn thận trọng ngồi xuống, đối với ông Khang Vân Lâm, cô không nói rõ được tâm tư của mình. Ông ta và bà Bạch Mộ Mai giống nhau, phận con cái không có tư cách bàn tán. Nếu là cùng độ tuổi, cô sẽ cực kỳ coi thường người đàn ông này.
– Sao không ăn đi? – Ông Khang Vân Lâm ân cần đẩy đĩa điểm tâm tới trước mặt Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gắp một cái há cảo tôm cho vào miệng cắn từng miếng nhỏ, trong lòng thầm đoán xem ông Khang Vân Lâm đến tìm cô là vì mục đích gì.
Khi ly hôn với sếp Khang, cô không báo cho bà Bạch Mộ Mai, còn sếp Khang có nói với bà Lý và ông Khang hay không, cô không rõ. Từ sau khi chia tay với bà Bạch Mộ Mai ở huyện Vân, mẹ con cô hoàn toàn không liên lạc. Cô hôm đi ngang qua Nhà hát Tân Giang, có thấy trên bảng quảng cáo dán poster của vở kịch Tây sương ký, bà Bạch Mộ Mai diễn vai Thôi Oanh Oanh. Cô chỉ liếc một cái rồi bước qua, không hề dừng lại.
– Nhạn Nhạn, tháng trước tổ chức đã nói chuyện và yêu cầu bố lui về phía sau. Kể từ hôm nay, bố không phải đi làm nữa.
Ông Khang Vân Lâm nói, vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng.
Bạch Nhạn tiếp tục nhai sủi cảo, cảm giác tôm không được tươi lắm, nhai rất mất công.
– Bố… chuẩn bị ly hôn với mẹ của Khang Kiếm và dọn tới huyện Vân. – Ông Khang Vân Lâm dè dặt nhìn Bạch Nhạn.
Đôi đũa trong tay cô run lên, miếng sủi cảo tôm rơi bịch xuống bát dấm, sánh một nửa ra bàn. Tim cô như bị khoan thủng một lỗ.
Cô nuốt nước bọt rồi nhìn chằm chằm chất lỏng màu nâu nhạt trên bàn:
– Cháu… đã ly hôn với Khang Kiếm lâu rồi, bác không cần phải nói những chuyện này với cháu.

Ông Khang Vân Lâm cười gượng gạo:
– Không giấu gì con, nếu như hai con vẫn… sống tốt đẹp, bố sẽ không có ý nghĩ này, bố sẽ yêu thương con như con ruột. Dù có khó chịu đến đâu nhưng vì con và Khang Kiếm, vì cái gia đình này, bố sẽ luôn cố gắng. Không ngờ hai đứa lại không có duyên, bây giờ bố lại không có việc gì làm để giết thời gian, trong nhà thì lạnh lẽo. Đời người ngắn ngủi, làm người đôi lúc cũng phải nghĩ cho riêng mình một chút. Trước đây bố rất có lỗi với mẹ con, sau này bố muốn bù đắp cho bà ấy. Nhạn Nhạn, sau này con thật sự là con gái của bố rồi.
Bạch Nhạn chậm rãi ngước mắt lên:
– Bí thư Khang, thật thì không thể thành giả, giả không thể thành thật, cháu… không có quan hệ gì với bác hết.
– Nhạn Nhạn – Mặt ông Khang Vân Lâm đỏ lên – Bố biết tin này hơi đường đột, có lẽ nhất thời con chưa thể chấp nhận được. Nhưng bố vẫn sẽ chịu trách nhiệm làm cha với con.
– Bác… là bố cháu? – Bạch Nhạn khẽ hít vào một ngụm hơi lạnh.
Ông Khang Vân Lâm khó nhọc cúi đầu xuống:
– Bố không phải. Bố con…
– Là ai? – Tim Bạch Nhạn ngừng đập.
– Mẹ con không nói cho con sao?
– Ông ấy là ai?
– Đợi mẹ con nói cho con đi! Nhạn Nhạn, hôm nay bố tới để thăm con, con vẫn sống tốt chứ?
– Tốt không thể nào tốt hơn. Bí thư Khang – Bạch Nhạn nhắm mắt lại – Bác muốn đi huyện Vân, mẹ cháu có biết không?
– Bố muốn cho bà ấy bất ngờ nên chiều nay chuẩn bị đi huyện Vân gặp bà ấy.
– Bác Khang, cháu thật sự không muốn đả kích bác. Với tuổi tác và chức vụ của bác hiện nay, bác đã không phải là người bà ấy cần nữa rồi. Nhân lúc suy nghĩ này của bác mới đang manh nha, tốt nhất là hãy dập tắt nó đi rồi trở về nhà chăm sóc cho bà Lý. Thực ra đời này người bác cần bù đắp nhất chính là bà ấy, chứ không phải là bà Bạch Mộ Mai. Bác cứ từ từ dùng bữa, cháu đi làm đây.

Bạch Nhạn lẳng lặng đứng dậy, không nhìn ông Khang Vân Lâm thêm một cái nào nữa.
Ông Khang Vân Lâm bần thần chớp mắt, không định thần lại được.
Đi dưới ánh

Trang: [<] 1, 97, 98, [99] ,100,101 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT