watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8834 Lượt

một chiếc quần dài màu tàn, hai tay trống không, vứt lại sổ tiết kiệm, giấy tờ nhà cùng tất tần tật chìa khóa trong nhà rồi dọn đến nhà khách Thành ủy.
Lúc đầu Bạch Nhạn nghĩ anh ra đi vội vã như vậy, không kịp sắp xếp đồ đạc gì nên lúc dọn tủ quần áo, cô mở lòng từ bi thu hết quần áo của anh vào trong vali, sắp xếp theo mùa, theo loại rồi gọi điện thoại bảo anh tới lấy. Sếp Khang nói nhà khách Thành ủy không có tủ quần áo lớn như vậy nên tạm thời để ở chỗ cô.
Lý do này hợp tình hợp lý, Bạch Nhạn đồng ý.
Sau đó, cứ cách vài ba bữa sếp Khang lại tìm Bạch Nhạn mượn chìa khóa đến lấy quần áo để thay, tiện thể để quần áo không mặc ở đó luôn, điều này khiến Bạch Nhạn thấy rất phiền lòng. Có lúc điều khiến cô điên tiết là sếp Khang phải dự cuộc họp nào đó, đến lúc phải thay quần áo sẽ gọi điện cho Bạch Nhạn lúc đêm hôm khuya khoắt làm cô phải bò dậy, mắt mũi kèm nhèm theo anh ta lên xe về nhà lấy quần áo.
Mấy lần như vậy, Bạch Nhạn muốn phát điên, cô đề nghị đưa Khang Kiếm một chùm chìa khóa. Khang Kiếm kiên quyết không nhận, hùng hồn nói: Bây giờ chúng ta đã ly hôn, nhà này chỉ thuộc về em, anh mà cầm chùm chìa khóa này, người khác lại nghĩ chúng ta dây dưa lăng nhăng thì còn ra thể thống gì.

Bạch Nhạn tức nghiến răng nghiến lợi, không muốn chạy tới chạy lui nên trong lúc bất đắc dĩ, đành phải ôm hết đống quần áo của sếp Khang tới chỗ trọ hiện tại, anh muốn gì, cô liền trực tiếp đưa cho anh.
Vì thế, tuy đã ly hôn được một tháng mười ngày, nhưng trong bốn mươi ngày này, bọn họ gặp nhau không dưới mười lần, điện thoại thì vô số.
– Bây giờ anh đi lấy luôn hay ăn cơm xong rồi lấy? – Bạch Nhạn cố hỏi với vẻ thật tự nhiên rồi dịch gần lại phía Lãnh Phong, nơi đó có bóng râm.
– Bây giờ.
Sếp Khang không nói nhiều, mắt cũng không liếc ngang liếc dọc, hoặc giả nói anh căn bản không nhìn thấy ai khác ngoài người con gái lúc cười có hai lúm đồng tiền lấp ló này.
– Anh Lãnh, vậy chúng ta tới chỗ trọ của em trước rồi đi ăn cơm sau. – Bạch Nhạn áy náy cười với Lãnh Phong.
– Ừ, ăn muộn một chút cũng không sao, đằng nào buổi chiều mình cũng không có việc gì. – Lãnh Phong dịu dàng cười đáp lại.
– Tôi đi nhờ xe có tiện không?
Ánh mắt sếp Khang bình thản dồn về phía Lãnh Phong, tỏ ý câu này là hỏi Lãnh Phong.
Bạch Nhạn băn khoăn:
– Anh có xe rồi mà?
Cái đầu bóng như sân bay của Hoa Hưng đang lấp ló trước xe kìa!
– Bây giờ đang phát động phong trào vì một cuộc sống ít carbon, không nên vì một bộ quần áo mà dùng tới hai cái xe, hơn nữa ông chủ Hoa cũng còn việc khác. Nếu không tiện thì…
Khang Kiếm nheo mắt.

Lãnh Phong bĩu môi đầy phóng khoáng:
– Đương nhiên là tiện. Mời trợ lý Khang.
Anh lịch sự đưa tay làm động tác mời Khang Kiếm.
Khang Kiếm khẽ gật đầu rồi quay người lại, đầu tiên anh đi tới xe Hoa Hưng lấy tài liệu, chào tạm biệt, sau đó anh lên xe Lãnh Phong ngồi vào ghế sau, Bạch Nhạn ngồi phía trước.
Anh tiếp tục cúi đầu sửa tài liệu, không nhìn hai bóng người sóng vai ngồi phía trước.
Chiếc xe nổ máy chạy ra đường cái trong cái nhìn ngỡ ngàng trân trối của Hoa Hưng, để lại phía sau một lớp bụi mù mịt.
Y Đồng Đồng hít đầy một mồm khói, ọe khan hai tiếng rồi lê từng bước tới ngồi lên xe của Lý Trạch Hạo, quay mặt đi chỗ khác.
Mặt đanh lại, Lý Trạch Hạo nổ máy xe, chiếc xe rồ lên, liều mạng đuổi theo chiếc xe phía trước.
– Anh chậm thôi, chậm thôi.
Chiếc xe lắc lư dữ dội, bụi tung mù mịt không nhìn rõ phương hướng, Y Đồng Đồng tức tối nhéo lưng Lý Trạch Hạo.
Vờ như không nghe thấy, Lý Trạch Hạo vẫn tăng hết ga.
Hoa Hưng ngồi trên xe chớp mắt, đợi bụi tan hết, không nhìn thấy bóng xe nữa mới tự mình lầm bầm: Đừng cố sức mà đoán tâm tư lãnh đạo, đoán tới đoán lui cũng chẳng thể nào đoán ra.
Qua gương chiếu hậu, Lãnh Phong nhìn Khang Kiếm vùi đầu sửa tài liệu mà tức anh ách. Nhưng anh là người đàn ông vừa thông minh vừa tự tin, không thể thể hiện gì trước mặt Bạch Nhạn được.
Hôm nay đúng là náo nhiệt thật, buổi sáng vừa tiễn chân Minh Thiên, bây giờ lại đụng độ với chồng cũ của Bạch Nhạn.
Lãnh Phong biết rõ giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn có một tình cảm thuần khiết nhất đẹp đẽ nhất, tình cảm này đã vượt qua tình cảm trai gái, thậm chí vượt qua cả tình yêu, nó giống như tình thân, nguồn xa dòng chảy sẽ dài, không bao giờ vượt ra ngoài quỹ đạo.
Anh không thể tức giận với một Minh Thiên và Bạch Nhạn như thế, anh quen Bạch Nhạn muộn hơn, chẳng phải sao?
Nhưng ông trời vẫn chiếu cố cho anh, anh vẫn còn cơ hội gặp gỡ với Bạch Nhạn của hiện tại, Bạch Nhạn đã được trả lại tự do.
Cuộc đời Lãnh Phong tuy không ít duyên với con gái, nhưng không biết có phải do việc bố mẹ qua đời sớm hay không mà tiêu chuẩn nhìn nhận phụ nữ của anh không giống với người bình thường. Trước tiên anh hy vọng đối phương biết quan tâm chăm sóc, sau đó là hiếu thảo, rồi tới tính cách dịu dàng, điềm tĩnh, như cơn gió nhẹ ngày tháng ba ấm áp. Lúc đi học rồi đi làm, trước sau anh có hai người bạn gái, nhưng không kéo dài lâu. Con gái bây giờ, do chính sách chỉ sinh một con, lại thêm gia đình có điều kiện nên một số người cứ như thể là con trời vậy. Muốn bạn trai phải phục tùng mọi mặt, động một chút là khóc lóc, giận dỗi, bướng bỉnh, ham hưởng thụ, vô cùng thực dụng. Dần dần Lãnh Phong hơi nản lòng, tự an ủi mình rằng duyên phận chưa tới nên anh không vội tìm bạn gái nữa mà dồn hết tâm huyết cho công việc. Khi nghe Minh Thiên kể về Bạch Nhạn, anh thật sự không thể tin được, đây rõ ràng là người con gái trong mộng mà mình đã tìm kiếm bấy lâu!
Lãnh Phong thầm tự nhủ, không cần thiết phải để ý tới Khang Kiếm. Nếu Bạch Nhạn còn tình cảm với hắn ta thì đã không ly hôn. Bạch Nhạn không phải là người xốc nổi, nếu đã ly hôn tức là đã cân nhắc lỹ lưỡng.

Nghĩ vậy, tâm trạng Lãnh Phong thoải mái hẳn. Anh chỉ lo trò chuyện với Bạch Nhạn về chuyện trong bệnh viện, coi như Khang Kiếm không tồn tại.
– Lần này bệnh viện tuyển thêm mấy cô y tá, Mã Gia ngắm được một cô, hai ngày nay đang điên cuồng theo đuổi! – Lãnh Phong dừng xe nhìn sang Bạch Nhạn khi phía trước là đèn đỏ.
Bạch Nhạn không tưởng tượng ra được dáng vẻ điên cuồng của Mã Gia. Trong ấn tượng của cô, Mã Gia rất hay tỏ vẻ ngầu đời, thâm trầm, nói chuyện lúc nào cũng lấp la lấp lửng.
– Cô bé đó đồng ý chưa?
– Thoạt tiên cô y tá đó tưởng là sự quan tâm của bậc tiền bối nên đón nhận đầy cảm kích. Đợi tới khi người khác nói rõ hộ Mã Gia, cô ấy vội thẹn thùng mà nói với hắn ta rằng mình đã có bạn trai. Mã Gia tức tối xông đến văn phòng viện trưởng, nói sau này tuyển y tá nhất định phải viết rõ trên lý lịch là đã có bạn trai hay chưa.
Bạch Nhạn cười khúc khích:
– Có thật thế không?
Nhìn thấy mấy sợi tóc bị gió thổi bay vào khóe miệng Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghiêng người đưa tay gạt tóc cho cô rồi gật đầu:
– Đương nhiên là thật, thứ Bảy tuần sau chúng ta đi khám bệnh ở bên ngoài, em có thể hỏi Mã Gia. À, Bạch Nhạn, dạo này Liễu Tinh đi xem mặt có kết quả gì không?
Bạch Nhạn phẩy tay:
– Đừng nhắc tới chuyện này nữa, Liễu Tinh nói cô ấy là nam châm chỉ hút được “giai bẹp”, cô ấy chạm trán toàn những gã cực phẩm. Cái anh chàng hôm nọ, tóc thì như dây thép gai, bụng thì như núi Phú Sĩ, chiều cao thì giống bảy chú lùn, khiến cô nàng khóc ròng trước mặt người ta luôn.

Đèn chuyển sang xanh, Lãnh Phong nhấn ga, liếc thấy Khang Kiếm ngồi phía sau đã cất bút đi rồi nhét tài liệu vào cặp, sau đó ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào gáy Bạch Nhạn.
– Anh nghe nói có lần cô ấy kéo em đi cùng, người ta không ưng cô ấy mà lại ưng em.
Mặt Bạch Nhạn thoáng ửng hồng:
– Đừng nghe Liễu Tinh nói vớ vẩn, đó là do cô nàng không ưng người ta nên mới lôi em ra làm cái cớ.
– Em đâu phải là người mai mối, lần sau đừng đi theo cô ấy xem mặt nữa. Hiểu không?
́m cuối của Lãnh Phong cáo vút lên, mắt liếc sang phía cô.
Nếu Khang Kiếm không có ở đó, Bạch Nhạn sẽ dùng giọng điệu tinh nghịch để trêu Lãnh Phong. Nhưng bây giờ trên xe đang có ba người, nếu cô vội vàng bác bỏ, thì sẽ giống như đang cuống quít xóa sạch quan hệ với Lãnh Phong để chứng minh cho sếp Khang thấy. Nếu ngoan ngoãn trả lời, lại giống như đang có gì mờ ám với Lãnh Phong.
Cô dứt khoát không trả lời, cười trừ cho qua chuyện.
Vẻ mặt Khang Kiếm vô hồn, như thể tâm hồn đang treo ngược cành cây, nhưng Lãnh Phong vẫn phát hiện ra, đuôi mày anh khẽ nhướn lên.
Xe chạy tới dưới căn hộ của Bạch Nhạn, Lãnh Phong nghĩ thay một bộ đồ thì chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng anh không yên tâm để Bạch Nhạn một mình với Khang Kiếm nên cũng theo hai người họ lên lầu.
– Sếp Khang, anh có thể dọn đồ đi luôn một lần không, đừng giống như con chuột mỗi lần tha một tí gạo. Nếu anh sợ phiền phức, em có thể gọi xe mang tới chỗ anh, tiện thể tặng anh một cái tủ quần áo luôn.
Bạch Nhạn mở tủ, tìm bộ đồ Khang Kiếm nói, cố nói sao cho thật hòa nhã thân thiết lại hơi hài hước, gói ghém yêu cầu của mình trong những lời thoải mái nhẹ nhàng, âm lượng cũng không thể quá to, không để Lãnh Phong đang uống trà trong phòng khách nghe thấy.
Khang Kiếm cởi bộ complet trên người vứt trên giường, đón lấy bộ complet có

Trang: [<] 1, 95, 96, [97] ,98,99 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT