|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đánh chụt một cái, thể hiện một nụ hôn nồng cháy.
Khang Kiếm ôm điện thoại, ngơ ngẩn cười mãi rồi mới lưu luyến buông xuống, khóe mắt đỏ hoe.
Mở đầu phiên họp buổi chiều chính là cuộc bầu chọn thị trưởng xây dựng. Lục Địch Phi cũng có mặt, anh ta ngồi cách Khang Kiếm mấy ghế, họ gật đầu nhìn nhau, ánh mắt đầy hàm ý sâu xa.
Người được đề cử là Khang Kiếm và Lục Địch Phi, ai được quá bán là thắng, kiểm phiếu ngay tại trận. Cả hội trường im phăng phắt, chỉ có tiếng người kiểm phiếu và tiếng viên phấn của viên thư ký cuộc họp đang chạy trên bảng đen.
Vẻ mặt Khang Kiếm rất thoải mái, cho rằng kết quả không có gì hồi hộp, có điều cũng chẳng có gì phải hụt hẫng, anh bèn dứt khoát nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Hội trường bỗng vỡ òa.
– Sếp Khang… – Giản Đơn ngồi bên cạnh hưng phấn hích anh một cái – Chúng ta thắng rồi, 51%, quá bán rồi.
Khang Kiếm sửng sốt ngồi thẳng dậy, quay sang nhìn Lục Địch Phi và ông Tùng Trọng Sơn. Vẻ mặt Lục Địch Phi chưa bao giờ sa sầm như thế, còn ông Tùng Trọng Sơn nheo mắt lại, mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
Anh lại quay lên nhìn bục chủ tọa, người của Phòng Công chứng đang kiểm phiếu, trên bảng viết số phiếu của anh, quả đúng là quá bán, trái tim anh không kìm chế được nhảy vọt lên.
Mười phút sau, người của Phòng công chứ tuyên bố lần bỏ phiếu này công bằng, chính xác, phù hợp với mọi tiêu chuẩn, kết quả kiểm tra cho thấy kết quả bỏ phiếu không có sai sót.
Chủ tịch Hội đồng nhân dân nhìn sang ông Tùng Trọng Sơn rồi bước lên bục.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, mấy vị lãnh đạo ngồi cạnh Khang Kiếm đều đưa tay về phía anh tỏ ý chúc mừng, Khang Kiếm khiêm tốn chắp tay về phía mọi người tỏ ý cám ơn.
Nhờ vào chút chênh lệnh nhỏ nhoi, Khang Kiếm được bầu làm thị trưởng xây dựng. Tiếp đó sẽ là kiểm tra chính trị và thi công chức, thời hạn là một tuần, nếu không có gì thay đổi, Ban Nhân sự Tỉnh ủy sẽ đưa thông báo bổ nhiệm chính thức tới.
Hội nghị kết thúc, Khang Kiếm bước ra ngoài giữa một vòng người vây quanh, khó khăn lắm mới thoát ra được. Đang đi về phía văn phòng thì gặp Lục Địch Phi đi tới.
Đã trở lại với vẻ bất cần thường ngày, anh ta nhún vai:
– Lại thua cậu rồi!
Anh ta bắt tay với Khang Kiếm rồi nhếch miệng cười tự giễu.
– Tôi chỉ gặp may mà thôi. – Khang Kiếm liếc anh ta.
– Quả thật là cậu hơi may mắn, thời điểm này mà vẫn có được số phiếu như vậy, chứng tỏ bình thường cậu đã không làm việc vô ích. – Lục Địch Phi bỗng ghé sát vào tai Khang Kiếm – Cậu biết gì chưa, Hoa Hưng vừa bị bắt trên đường ra sân bay tỉnh. Lần này không chỉ có Ủy ban Kỷ luật tỉnh tra hỏi, mà các đồng chí bên Sở Công an ra tay cũng rất mạnh, tôi e rằng ông ta lại sắp khiến Tân Giang cuộn sóng rồi, không biết sắp có kịch hay gì xem đây.
– Ồ! – Khang Kiếm cười bình thản rồi buông tay Lục Địch Phi ra, mỗi người đi về một hướng.
Vào văn phòng, Khang Kiếm đóng cửa lại, lấy điều khiển ra bật điều hòa. Không hiểu sao tay lại hơi run, anh bấm mấy lần mới mở được.
Hội nghị Hội đồng Nhân dân kết thúc, ngày mai là cuối tuần, cuộc thi công chức cũng bắt đầu bước vào giai đoạn đếm ngược. Trên trang nhất của các tờ báo lớn nhỏ của Tân Giang là hình ảnh ban bệ lãnh đạo mới trúng cử, vị trí thứ ba từ trên xuống chính là đại danh của Khang Kiếm.
Điện thoại của Khang Kiếm thiếu điều muốn nổ tung, nội dung đều là chúc mừng và ca tụng! Vẽ hoa trên gấm ai mà chẳng thích làm. Bạch Nhạn nói số điện thoại của anh như thể số điện thoại cung cấp dịch vụ tình một đêm miễn phí dán trên cột điện thoại ngoài đường, hoặc là đường dây nóng giải quyết vấn đề ăn ngủ, người quen hay không quen đều muốn tỏ ra thân thiết với anh.
Khang Kiếm bật cười, cảm thấy cũng phiền nên tắt điện thoại đi.
– Hôm nay anh sẽ cùng em đi mua sắm. – Ăn sáng xong, anh hăm hở nói.
Bạch Nhạn ngẩng người, anh đã cùng cô đi xem phim, đi ăn cơm, đi tản bộ, nhưng chưa từng cùng cô đi mua sắm. Đàn ông thông thường nghe đến mua sắm là mặt đã biến sắc.
– Thật không? – Hai mắt cô sáng rỡ đầy phấn khích.
Khang Kiếm gật đầu.
– Tuyệt quá, em mặc quần áo rồi đi luôn. – Như sợ anh hối hận, cô không thèm rửa bát, phòng cũng không thèm dọn, mặc quần áo xong liền kéo thẳng anh xuống lầu.
Khang Kiếm than thầm trong lòng. Đối với phụ nữ, sức mạnh của việc mua sắm quả là vô biên…
Vì là cuối tuần nên trong trung tâm thương mại người đông như nêm. Bạch Nhạn như chú bướm nhỏ len lỏi giữa các gian hàng, mắt dán chặt vào những bộ quần áo đẹp đẽ. Khang Kiếm không hờ hững đứng một bên làm cây thông Noel giống những người đàn ông khác. Tay trái anh cầm túi xách và áo khoác của Bạch Nhạn, tay phải bê ly trà sữa cô đang uống dở, mặt không lộ chút sốt ruột nào. Cô ngắm được món nào anh liền giục cô thử, thử lên đẹp thì anh sẽ đi trả tiền, phen này anh quyết chiều hư Bạch Nhạn luôn.
– Sếp ơi, em xem giá rồi, đắt lắm. Bộ này là hàng mới về, qua hai tháng nữa là giao mùa, giảm 30% thì có thể mua được, đừng tiêu hoang. – Cô giữ ví của anh lại, ghé vào tai anh nói nhỏ.
– Mặc thì phải mặc đồ mới chứ, sắp Tết đến nơi rồi, mua thêm mấy bộ quần áo mới cũng đáng mà, không hoang phí đâu. – Khang Kiếm dịu dàng vuốt tóc cô, kéo cô sáng một bên nghỉ ngơi rồi mỉm cười nói với cô bán hàng.
– Gói giúp tôi bộ này lại!
Đoạn rút thẻ từ trong ví ra.
Bạch Nhạn chớp mắt, nếu cô kiên quyết, có phải sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của sếp không?
Quẹt thẻ xong, cô nhân viên đưa túi cho Khang Kiếm rồi nhìn Bạch Nhạn cười ngưỡng mộ.
– Sếp tốt quá.
Mua đồ xong, đương nhiên là phải thể hiện lòng thành. Lúc đi thang máy xuống, Bạch Nhạn bỗng ngoảnh lại, lém lỉnh hôn chụt Khang Kiếm một cái. Mặt Khang Kiếm thoắt đỏ bừng, húng hắng hai tiếng ra chiều mất tự nhiên rồi đảo mắt mấy vòng, cũng may không gặp người quen.
Mua được liền mấy bộ quần áo, Bạch Nhạn vui như trẻ con, nụ cười rạng rỡ trên mặt. Đi thêm một lát, Bạch Nhạn kêu đói nên họ bèn vào quá Papa Johns bên cạnh siêu thị ăn bít tết. Bạch Nhạn chưa ăn nhiều đồ tây, cầm dao lóng ngóng, Khang Kiếm nén cười cắt thịt bò hộ cô, khẽ nhắc cô lấy cái nào trước, cái nào sau. Suốt bữa cơm, Bạch Nhạn toát vã mồ hôi. Lúc thanh toán, cô lại toát mồ hôi thêm một lần nữa, nhưng trên mặt không lộ vẻ gì.
Ăn xong, sếp Khang nói phải đi cho nhẹ bụng nên không cho cô nghỉ ngơi, thấy bên đường có cửa tiệm đồ lót hàng hiệu liền đẩy cô vào trong, bảo cô chọn mấy bộ đồ lót, còn anh đứng ngoài đợi thanh toán.
Bạch Nhạn mân mê những bông hoa ren trên chiếc áo lót, nhíu mày nhìn sếp Khang đang đứng ngoài cửa.
Cô bỗng phát hiện, hôm nay sếp Khang giống như hái ra tiền, nếu không quẹt mòn cái thẻ kia thì không cam tâm. Đàn ông như vậy, có phải đang thể hiện không?
Không thể phục lòng tốt của sếp Khang, Bạch Nhạn chăm chú chọn ra hai bộ đồ lót trông thì bảo thủ, nhưng mặc lên lại khiến máu huyết người ta sôi lên sùng sục, đây gọi là đôi bên cùng có lợi.
Sau đó Khang Kiếm lại nói tới tiệm giày xem, vừa vào cửa, một đôi bốt da dê cao cổ đã đập vào mắt họ, Khang Kiếm bảo Bạch Nhạn đi thử, Bạch Nhạn lắc đầu không thích màu đó.
– Em đi cho anh ngắm mà, anh thích là được rồi. – Sếp Khang ấn cô ngồi xuống, bảo cô nhân viên lấy cỡ của Bạch Nhạn, sau đó anh quỳ xuống, giúp Bạch Nhạn tháo dây giày.
– Sếp! – Liếc thấy cô nhân viên đang bịt miệng cười trộm, mặt Bạch Nhạn đỏ bừng lên – Để em tự làm.
– Không sao. – Sếp Khang cởi giày của cô ra, đi đôi bốt da vào, bảo cô đi hai vòng trong tiệm rồi gật đầu hài lòng.
Nhìn sếp Khang lại rút thẻ ra quẹt, Bạch Nhạn nhắm mắt lại, lòng đau như cắt, đôi giày bốt đó bằng tiền lương hai tháng của cô đấy.
Họ đi tới tận chiều, Bạch Nhạn thấy mình như một đứa trẻ đang ngóng Tết, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, chỗ nào cũng mua đồ mới, đến kẹp tóc sếp Khang cũng mua thêm mấy cái mới cho cô. Mà cô muốn mua món gì đó cho anh thì anh lại lắc đầu, nói tạm thời không dùng đến.
Lúc này, Bạch Nhạn cảm thấy biểu hiện của sếp Khang không giống với vẻ thể hiện lòng sĩ diện, mà như đã ngấm vào trong máu. Hình như anh muốn chỉ trong ngày hôm nay sẽ mua hết tất cả những thứ đẹp đẽ trên phố tặng cho cô.
– Sếp ơi. – Đi mua sắm rời rạc cả chân, họ bèn ghé vào một quán cà phê ven đường uống cà phê và ăn điểm tâm. Bạch Nhạn nhìn đống túi xách chất đầy dưới đất, từng này tuổi rồi, lần đầu tiên cô xa xỉ như thế, lần đầu tiên cảm thấy Tết là một ngày lễ khiến người ta hưng phấn và mong đợi – Cứ tiêu pha kiểu tán gia bại sản thế này, sớm muộn gì chúng ta cũng phải hít không khí mà sống thôi.
– Hiếm khi có dịp mà, anh đã mua cho em cái gì bao giờ đâu. – Vừa ngoáy cà phê trong cốc, Khang Kiếm vừa áy náy mỉm cười.
– Anh biết không, không được quá nuông chiều phụ nữ, nếu anh chiều nhiều thành quen, hậu quả sẽ phải tự gánh chịu đấy. – Bạch Nhạn bưng ly cà phê lên, khóe miệng cong lên dịu dàng.
Khang Kiếm ngồi dịch sát vào cô, siết chặt tay cô:
– Chẳng phải, người ta vẫn nói, cưng chiều bà xã cũng là một sự nghiệp vĩ đại của người đàn ông sao?
– Sếp à – Bạch Nhạn nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




