|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trích đậu phụ, tôm hấp rượu, cá thái lát xào cần tây, gỏi sứa, từng món bày lên trên bàn, tuy chỉ là món ăn gia đình nhưng trông rất hấp dẫn. Bánh chưng cũng đã gói xong, đang luộc trong nồi to.
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, Bạch Nhạn đi tắm chuẩn bị tinh thần, vừa bước ra thì chuông cửa reo.
Cô mở cửa, bên ngoài có một người phụ nữ trung niên đậm người, hai tay xách hai va li hành lý, nhìn cô bằng ánh mắt sắc như dao.
– Bác tìm ai ạ? – Bạch Nhạn hỏi.
– Tránh ra, đừng có cản đường. – Người phụ nữ trung niên nói giọng hơi cuốn lưỡi, rất khỏe, mỗi tay một cái va li mà vẫn còn dùng vai hích Bạch Nhạn ra, xông thẳng vào trong.
– Bà định làm gì vậy? – Bạch Nhạn tức giận, túm ngay một cái lọ hoa đặt chỗ lối đi để làm vũ khí.
Người phụ nữ quay đầu lại:
– Cô mù à, không thấy tôi đang làm gì sao? Phòng của bọn tôi ở đâu?
– Bà này ăn nói kiểu gì thế, bây giờ bà đang xông vào nhà dân, là hành vi phạm pháp, ra ngoài mau. – Bạch Nhạn không hề nao núng.
– Xông vào nhà dân? – Bà ta giễu cợt nhíu đôi lông mày thô đậm, đặt phịch hai cái vali xuống – Cô chẳng phải ả đó của Khang Kiếm sao? Đúng thật là…
Bà ta không nói hết mấy chữ cuối cùng, nhưng Bạch Nhạn vẫn nghe ra được sự khinh khỉnh, coi thường trong giọng nói của bà ta, cô sững người.
– Rốt cuộc bà là ai?
Không thể là bà Lý Tâm Hà được, tuổi tác và khí chất không giống, cách nói năng thô lỗ cũng không giống.
Người phụ nữ liếc xéo cô:
– Tôi còn phải xuống dưới lấy đồ.
Ánh mắt đó, cứ như thể việc Bạch Nhạn không biết bà ta là ai là một tội ác tày trời vậy.
Tiếng bước chân thình thịch chạy trên cầu thang.
Bạch Nhạn đứng trong phòng khách, cảm thấy trong lòng như mắc míu một tảng đá kỳ lạ.
Một lát sau, người phụ nữ lại ôm hai chậu hoa lan lên, tiếp đó là một cái máy tính xách tay, một cái chuồng chó be bé trông như trong phim hoạt hình, một con chó nhỏ lông dài dài, toàn thân trắng như tuyết, cổ đeo một dải lụa màu hồng phấn, một chiếc xe lăn dành cho người tàn tật, cuối cùng…
Bạch Nhạn nín thở, nhìn người phụ nữ trung niên thở hồng hộc, bế một người phụ nữ thanh thoát, khí chất cao quý, được chăm sóc điều độ, cẩn thận đặt lên sofa.
Nhân vật chính xuất hiện rồi.
Trán Khang Kiếm có nét nhang nhác người phụ nữ cao quý đó, bà ấy nhất định là mẹ chồng cô – Lý Tâm Hà rồi.
Giờ thì Bạch Nhạn đã hiểu, tại sao khi cô và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu mẹ anh trước. Dù cô không biết bơi thì cũng vẫn có thể quẫy đạp trong nước, nhưng bà Lý Tâm Hà sẽ chìm nghỉm xuống dưới.
Nhìn bà Lý Tâm Hà ngồi đó, phần cơ thể từ eo trở xuống hình như không cử động được, có lẽ là liệt nửa người. Bạch Nhạn giấu sự sửng sốt trong lòng, mỉm cười rạng rỡ, bước qua đống rương hòm chất đầy phòng khách, tiến về phía trước kêu lên:
– Mẹ, mẹ đến rồi ạ!
Hai hàng lông mày thanh tú của bà Lý Tâm Hà nhíu lại, thản nhiên quan sát xung quanh, sau đó mới nhìn Bạch Nhạn:
– Sao tôi không nhớ là đã sinh ra đứa con gái nào như cô nhỉ?
Bạch Nhạn cứng người, mặt đỏ lên:
– Mẹ, mẹ vui tính quá, con là Bạch Nhạn.
– Từ trước tới giờ tôi không nói đùa. Cô gọi như thế khiến tim tôi nổi da gà, tôi chịu không nổi, sau này nhớ lấy. Khang Kiếm chưa về à?
– Chắc anh ấy sẽ về ngay đấy ạ. Vậy mẹ thích con gọi mẹ thế nào ạ?
Kỳ lạ, hòn đá mắc trong tim Bạch Nhạn phút chốc rơi xuống đất, rất chắc chắn, rất bình tĩnh.
– Gọi là bà Lý. – Người phụ nữ trung niên đứng bên cạnh xen vào.
– Ồ, bà Lý, để cháu đưa bà tới phòng bà. – Nụ cười trên mặt Bạch Nhạn không hề nhạt đi.
– Không cần, tôi đợi con trai tôi về. – Bà Lý Tâm Hà quay mặt đi, nói với người phụ nữ đứng tuổi – Thím Ngô, ôm Lệ Lệ qua đây.
– Vâng! – Thím Ngô lạnh lùng lườm Bạch Nhạn, ôm con chó nhỏ vui vẻ đưa cho bà Lý Tâm Hà:
– Lệ Lệ, nhìn xem, đây là nhà mới của chúng ta đó!
Bạch Nhạn chăm chăm nhìn con chó nhỏ trắng như tuyết, ánh mắt mơ hồ, suy nghĩ miên man, đầu óc trống rỗng.
Anh trai của Lệ Lệ – sếp Khang, cuối cùng cũng hồi phủ trước bữa tối.
– Kiếm Kiếm! Lại đây mau, ngồi cạnh mẹ! – Bà Lý Tâm Hà dang hai tay, nhìn Khang Kiếm bằng ánh mắt tự hào, đợi Khang Kiếm ngồi xuống, mặt bà bỗng sa sầm lại:
– Sao sắc mặt con kém thế?
Khang Kiếm ngẩn người, xoa cằm:
– Kém ạ? Con vẫn tốt mà!
Hai ngày nay ngủ nhiều hơn bình thường, đáng lẽ trông vẫn ổn chứ.
– Sao mà vẫn tốt được? Con ra soi gương mà xem, mặt gầy gò vàng vọt, cằm nhọn cả ra. – Bà Lý Tâm Hà cau mặt, nói vẻ nghiêm trọng – Bây giờ con còn trẻ, cơ thể vẫn chịu được, nhưng không thể hoang tàng bừa bãi, có những chuyện phải tiết chế lại, sau này con còn phải làm nên nghiệp lớn nữa!
– Mẹ!
Khang Kiếm liếc nhìn Bạch Nhạn đang bê thức ăn ra bàn, cô nửa cười nửa không, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ thấu hiểu.
– Sao vậy, mẹ không thể nói con sao? Mẹ là muốn tốt cho con, đừng có bắt chước bố con… – Bà Lý Tâm Hà bỗng ngừng lại – Chúng ta vào phòng nói chuyện đi!
Khang Kiếm mím môi, bế bà vào xe lăn, đẩy vào phòng ngủ dành cho khách.
Thím Ngô đang sắp xếp hành lý trong phòng đóng sập cửa lại.
Bạch Nhạn nghe tiếng sập cửa, mỉm cười, lấy đũa gắp từng cái bánh chưng đã luộc xong ra, đặt lên đĩa cho nguội.
Mới gặp mặt, Bạch Nhạn đã nhận ra được rằng bà Lý Tâm Hà không có thiện cảm với cô. Kiểu không thích này, không phải là không thích do khác nhau về địa vị, mà là sự khinh thường toát ra từ trong xương cốt, là sự oán hận đè nén qua năm tháng, tựa như kết thù mấy đời, đến nhìn cô thêm một cái cũng không thể chịu nổi.
Trong mắt bà Lý Tâm Hà, cô còn không bằng một con chó tên là Lệ Lệ.
Cho nên bà Lý Tâm Hà lấy cớ bị bệnh, từ chối tham dự hôn lễ của cô và Khang Kiếm.
Đến đây lại xuất hiện một vấn đề, bà Lý Tâm Hà rất yêu thương sếp Khang, sếp Khang rất hiếu thảo với mẹ, nếu bà Lý Tâm Hà ngăn cản sếp Khang lấy cô, sếp Khang chắc chắn sẽ không làm trái lời bà.
Nhưng bọn họ đã kết hôn.
Rõ ràng là cuộc hôn nhân của bọn họ đã được bà Lý Tâm Hà thầm công nhận.
Yêu thương sếp Khang như vậy, tại sao bà Lý Tâm Hà lại có thái độ đó với mình? Chẳng phải thành ngữ có câu “Yêu ai yêu cả đường đi lối về” đó sao? Tục ngữ cũng nói “Vuốt mặt nể mũi” đó thôi?
Trước mắt cô và sếp Khang là một gia đình mà!
Càng phân tích càng thấy thú vị.
Trong lòng sếp Khang có người đẹp Y Đồng Đồng, nhưng lại quyết tâm lấy cô làm vợ bằng được, bà Lý Tâm Hà coi cô như cái đinh trong mắt, lại mặc nhiên công nhận cô là con dâu.
Cô phải đánh giá gia đình này như thế nào đây, nên ca tụng họ lòng dạ bao la, hay là thông cảm cho những bất đắc dĩ phía sau không thể nói ra của họ?
Có điều trong mắt Bạch Nhạn, thái độ này của bà Lý Tâm Hà cũng chỉ là một cơn mưa bụi.
Đối phó với người trên ngôi cao chót vót, anh phải dứt khoát cúi thấp xuống hòa mình với cát bụi, biến thành một hạt cát, một cọng cỏ. Một hạt cát, một cọng cỏ thì có gì đáng sợ chứ. Lửa rừng đốt không hết, gió xuân thổi lại lên. Người đứng trên cao không chịu được lạnh đâu.
Cửa phòng mở ra, ba người cười cười nói nói đi ra ngoài, tiến vào phòng khách như khách quý, ôsin Bạch Nhạn đã sắp bát đũa xong xuôi.
– Đây là cái gì? – Bà Lý Tâm Hà nhón lấy một cái bánh chưng hình tứ giác trên đĩa, vẩy vẩy, dây buộc bánh dính dầu hơn nên trơn, chiếc này hình như cũng buộc không chặt, lá gói bánh bỗng tung ra, chiếc bánh chưng rơi bịch xuống nền nhà.
Bạch Nhạn hòa nhã bước lên thuyết minh:
– Lúc mẹ nhấc lên thì nó là bánh chưng, bây giờ, nó rơi xuống đất, biến thành bánh dày rồi.
– Đây mà cũng là bánh chưng à? Cho chim ăn à? – Thím Ngô trợn tròn mắt, thiếu chút nữa mắc nghẹn, bà ta quay người đi vào trong bếp, lấy ra một cái hộp bằng giấy dầu mà bà vừa mới cất vào – Đây mới là bánh chưng nè!
Bà ta lấy trong cái hộp ra sáu cái bánh chưng to tướng, trông y hệt như thân hình bà ta, đặt lên bàn.
Bạch Nhạn gật đầu, cuối cùng cô cũng đã lĩnh hội được “lá gói cục cơm” mà sếp Khang nói là thứ gì rồi.
– Khang Kiếm, mau ngồi xuống, hôm nay thím dậy sớm để gói, hồi trước con thích ăn nhất đấy. – Thím Ngô cười tít mắt, lại tất bật vào trong bếp bê ra một đĩa mắm tỏi – Chấm với cái này.
Bà ta đẩy đĩa bánh chưng của Bạch Nhạn ra thật xa.
– Oẳng…
Công chúa Lệ Lệ rất không có khí phách bỗng nhảy từ đùi bà Lý Tâm Hà xuống, xông tới miếng bánh chưng nhân thịt trên nền nhà, ngoạm từng miếng to ngon lành, cái đuôi nhỏ ngoáy tít.
– Lệ Lệ, Lệ Lệ! – Bà Lý Tâm Hà tức đỏ cả mặt.
Bạch Nhạn nhịn cười tới mức đau cả bụng, cô ngồi xuống như không có chuyện gì, một mình một cõi, kéo đĩa bánh chưng của mình gói lại, thong
thả ung dung pha một tách trà, cắn từng miếng nhỏ.
Khang Kiếm nhìn cô, lấy một cái bánh chưng trong ánh mắt chờ đợi của thím Ngô, bóc ra, chấm vào mắm tỏi, ăn một miếng, lại nhìn Bạch Nhạn một cái.
– Sườn gì thế này, sao ngọt thế? – Bà Lý Tâm Hà cau mày nhìn đĩa sườn sốt đỏ rực.
Thím Ngô hoàn toàn là fan trung thành của bà, lập tức dịch đĩa sườn xào ra xa:
– Ăn tôm hấp rượu vậy!
– Tôi dị ứng với tôm, thím không nhớ à? – Bà Lý
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




