watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8775 Lượt

Tâm Hà cáu kỉnh.
Tôm hấp cũng dịch sang một bên, canh cá trích đậu phụ quá nhạt, gỏi sứa có thể miễn cưỡng ăn được – “Cho nhiều dấm quá” – Bà Lý Tâm Hà chỉ gắp vài miếng.
Vẫn là thím Ngô thông minh, tìm một lọ tương ớt cho vào trong đĩa, trộn sứa lên, coi như có thể giúp bà Lý Tâm Hà ăn hết được một bát cơm.
Nhưng những món bà Lý Tâm Hà không thích, thím Ngô quyết không đụng đũa, đẩy thẳng tới trước mặt Bạch Nhạn, Khang Kiếm cũng gắp vài đũa, nhưng bà Lý Tâm Hà cứ kéo anh lại nói chuyện mãi.
– Kiếm Kiếm, lần trước bí thư Tùng tới Bắc Kinh công tác, bác con ăn cơm với ông ấy, có nhắc tới con. Nghe ý ông ấy thì chức thị trưởng xây dựng ngoài con ra không còn ai khác. Lục Địch Phi chỉ biết ăn chơi nhảy múa, không thể làm chính trị.
– Mẹ, mẹ đánh giá sai Địch Phi rồi, khu đô thị mới của Tân Giang rất có tiếng trên tỉnh, nơi đó là do anh ấy dựng nên đấy.
– Đó là do dưới trướng nó có mấy người tài, nó hữu danh vô thực, toàn đi cướp công.
Khang Kiếm cười:
– Mẹ, làm lãnh đạo chẳng lẽ chuyện gì cũng phải tự mình động tay động chân? Biết dùng người là tốt rồi.
– Trong mắt mẹ, con giỏi hơn nó nhiều.
– Nhưng chuyện này không phải mẹ nói là được. – Khang Kiếm vỗ lên tay bà Lý Tâm Hà – Mẹ không cần phải lo cho con đâu, đến lúc đó Đại hội Hội đồng nhân dân sẽ có sự lựa chọn công bằng.
Bà Lý Tâm Hà gật đầu:
– Từ nhỏ con chưa từng khiến mẹ phải lo lắng, chỉ có chuyện này, mẹ thấy ấm ức thay cho con.
Bà không thèm che giấu, nhìn thẳng vào Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn uống trà, ăn bánh chưng, giả câm giả điếc, nhắm mắt làm ngơ, rất nhàn nhã, hưởng thụ.
– Sếp ơi, bánh chưng nhân thịt này ngon lắm! Anh ăn thử một miếng đi!
Bạch Nhạn lại bóc một cái bánh chưng, thịt thăn và tôm nõn lấp lánh giữa những hạt gạo, cô cắn một miếng đầy thỏa mãn. Cô đưa cái bánh đã bị cắn một miếng lên sát miệng Khang Kiếm, cười nũng nịu.
Gân xanh trên trán bà Lý Tâm Hà nổi từng đám, vẻ mặt như thể có món đồ gì yêu quý bị người ta sỉ nhục.
Khang Kiếm khó nhọc nuốt một miếng bánh chưng, trong miệng toàn là mùi tỏi, thấy rất no, nhưng lại cảm thấy chả ăn được thứ gì. Thực ra bà Lý Tâm Hà không biết, bà là người Bắc Kinh chính cống, sau lại ở Bắc Kinh dài ngày, còn Khang Kiếm đến Tân Giang mấy năm, khẩu vị của hai người đã sớm có nhiều

điểm khác biệt. Bây giờ Khang Kiếm quen ăn đồ ăn miền Nam, chua chua ngọt ngọt, lại thêm sau khi kết hôn, thỉnh thoảng Bạch Nhạn lại nấu mấy món độc đáo khác lạ, khẩu vị của anh đã sớm bị chiều hư rồi.
Khang Kiếm ngó cái bánh chưng trước miệng, lại nhìn dáng vẻ nũng nịu của Bạch Nhạn, cúi đầu cắn một miếng, chà, hương thơm ngập miệng, đây mới là vị bánh chưng, tất cả vị giác trong phút chốc được đánh thức. “Ngon quá!”, anh không khỏi khen ngợi.
– Em đã nói là ngon mà. Sếp ơi, nào, ở đây có tôm, anh cắn đi, miếng to vào. – Bạch Nhạn quay đũa một vòng như đang dỗ trẻ con.
– Để anh tự ăn! – Cảm thấy ánh mắt trách móc của bà Lý Tâm Hà, Khang Kiếm đón lấy đũa của Bạch Nhạn.
– Sếp ơi, đấy là đũa của em! – Bạch Nhạn làm như trong nhà không có ai, ngọt ngào làm nũng – Thế thì sếp đưa đũa của sếp cho em, em muốn ăn tôm hấp, sếp ơi, dịch cái đĩa lại đây, em không gắp được.

Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đưa mắt nhìn nhau, mặt tái đi.
Sau bữa cơm, Khang Kiếm lại bị bà Lý Tâm Hà gọi vào trong phòng nói chuyện. Bạch Nhạn xoa gáy, thả lỏng gân cốt:
– Thím Ngô, thím rửa bát đũa xong thì quét sàn nhà bếp.
Thím Ngô đang chuẩn bị cho Lệ Lệ ăn, dừng bước chân lại:
– Cô có tư cách gì mà nói những lời đó với tôi?
Bạch Nhạn cười mỉm:
– Dựa vào việc tôi là vợ của Khang Kiếm, là con dâu của ông Khang Vân Lâm! Lẽ nào nhà chúng tôi không trả bà tiền sao?
– Cô… – Thím Ngô nổi cơn tam bành, nhảy dựng lên – Tôi… tôi đến là để chăm sóc Lý Tâm Hà, chứ không phải là để phục dịch cái đồ… đồ lăng loàn, đồ con hoang nhà cô.
Bạch Nhạn nheo mắt, lòng chùng xuống. Đoán quả không sai, bà Lý Tâm Hà đích thực đã tìm hiểu kỹ về cô.
– Bà Lý không phải là mẹ của sếp nhà tôi hay sao? Có phải bà không muốn làm giúp cho sếp nhà tôi, hay là bà chê tiền công ít, lát nữa tôi sẽ nói với sếp nhà tôi, tăng lương cho bà là được chứ gì. – Nụ cười của cô vẫn rạng rỡ – Vừa rồi tôi nói gì, bà nhớ rồi chứ? Tôi lên lầu đi tắm, lát nữa bà lấy dưa mật trong tủ lạnh ra rửa rồi bổ miếng.
Mặt thím Ngô như bị xung huyết, nhất thời không nói được lời nào, tức tối như muốn nhảy chồm chồm.
Bạch Nhạn ngân nga hát, vui vẻ đi lên lầu.
Một lát sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân thình thịch, Khang Kiếm mặt mày lạnh tanh đẩy cửa phòng ngủ.
– Bạch Nhạn, sao em có thể nói chuyện với thím Ngô như thế?
– Vậy anh muốn em nói với bà ta như thế nào? – Bạch Nhạn ngẩng đầu, từ tốn hỏi.
– Em có thể không thích bà ấy, nhưng nên tôn trọng bà ấy ở mức tối thiểu.
– Nhưng bà ấy không cần em tôn trọng, tự coi mình là nô bộc, là con chó vẫy đuôi, làm sao em lại có thể tước đoạt mong muốn này của bà ấy chứ?
Khang Kiếm không ngờ cô lại nói ra những lời cay nghiệt như vậy, sững sờ.
Bạch Nhạn thản nhiên nhếch miệng, ai mà chẳng biết cách tố cáo chứ.
– Anh có biết vừa vào cửa bà ấy đã gọi em là gì không, ả kia của Khang Kiếm. Chẳng lẽ sếp còn có ả nào nữa? Anh nói xem, rốt cuộc em là ả nào của anh?
Khang Kiếm lúng túng đỏ mặt, cơn tức giận khi vừa vào cửa đã từ từ tiêu tan.
– Thím Ngô là họ hàng xa bên nhà bà ngoại anh, về vai vế là chị dâu của mẹ anh, chồng mất sớm. Sau khi mẹ anh không được khỏe, thím ấy bèn đến nhà anh để chăm sóc cho mẹ, đến giờ đã hai mấy năm rồi. Thím ấy không học hành nhiều, nói chuyện có thể không thật tế nhị.
Ồ, hiểu rồi, thím Ngô có thể coi như là người mẹ thứ hai của sếp Khang.
– Em không so đo việc bà ấy nói tiếng địa phương hay ngôn từ mĩ miều, chỉ cần ăn nói lịch sự một chút là được! Nhưng anh xem cả buổi tối hôm nay, bà ấy như vậy thật không thể nhận ra là sống cùng với một phu nhân khí chất thanh tao như mẹ anh. Nếu anh không nói bà ấy văn hóa thấp, em còn tưởng bà ấy cố tình đến ra oai với em, cố tình xúc phạm em đấy!
Khang Kiếm bỗng tránh ánh mắt đang nhìn thẳng của Bạch Nhạn, lẩm bẩm: “Em cả nghĩ quá”. Nói xong, anh vội vã đi sang phòng làm việc.
Bạch Nhạn hất hàm, nhắm mắt lại, dọn dẹp quần áo, đánh răng rồi đi tắm. Trời sập xuống cũng mặc kệ, dù sao ở nơi này cô cũng là người ngoài.
Tắm xong xuống lầu, thím Ngô đã dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, nhưng trên bàn không có hoa quả.
Tự mình lao động, đủ ăn đủ mặc. Bạch Nhạn tự mở cửa tủ lạnh, lấy dưa ra gọt vỏ, xắt miếng, bê đĩa ngồi trên sofa xem tivi.
– Ê, cô lại đây. – Thím Ngô sầm mặt đi vào phòng khách.
Bạch Nhạn không thèm ngước mắt lên, chỉ chăm chú đút dưa vào miệng.
– Bạch Nhạn? – Bà Lý Tâm Hà đã lên tiếng.
– Bà Lý, có chuyện gì không ạ? – Bạch Nhạn lễ phép trả lời, đi vào phòng ngủ dành cho khách.
Ánh mắt căm hận của thím Ngô chỉ hận không chọc thủng được hai cái lỗ trên lưng cô.
– Xoa bóp cho tôi.
Bà Lý Tâm Hà cũng đã tắm xong, mặc đồ ngủ nằm trên giường. Nếu Bạch Nhạn đoán không nhầm, hiện giờ có lẽ bà đang đóng bỉm.
– Bà Lý, có lẽ bà không hiểu tôi lắm. Tôi không phải y tá trong trung tâm phục hồi chức năng, kỹ thuật xoa bóp này tôi không làm được. Tôi thường ở trong phòng mổ, quen cầm dao cầm kéo thôi. Nếu bà muốn tìm người xoa bóp, ngày mai tôi có thể tới bệnh viện mời giúp bà một người.
– Cô nhiều lời quá đấy, sao nào, cô xoa bóp cho tôi thì thấy bị xúc phạm sao? – Bà Lý Tâm Hà âm trầm nhìn cô.
Bạch Nhạn cười duyên dáng:
– Là bà quá coi trọng sự cao quý, tôi xoa bóp cho bà là bôi nhọ bà.
– Cô…
– Bà Lý, bà không nên nổi nóng, người bị liệt nửa người nhiều năm cơ thịt cứng lại, máu huyết không thông, dễ dẫn đến bệnh tim, trong sách nói vậy đó.
Bà Lý Tâm Hà tức đến nỗi ngực thở phập phồng, phẫn nộ đập tay xuống giường:
– Khang Kiếm…
– Anh ấy đang ở trong phòng làm việc! Bà có chuyện gì tôi giúp bà xử lý. Có điều, thưa bà Lý, quan chức chính phủ thông thường sẽ không để xảy ra những tin xấu như bạo lực gia đình, trừ khi ly hôn. Nhưng chuyện này sẽ không xuất hiện trong nhà chúng tôi, tôi và sếp tình cảm mặn nồng, yêu đương quấn quýt, huống chi bây giờ lại đúng là lúc sếp nhà tôi tranh chức thị trưởng, không thể xảy ra sai sót nhỏ nào.
Gương mặt méo mó vì tức giận của bà Lý Tâm Hà bỗng cứng lại rồi tái nhợt đi.
– Bà Lý, chúc ngủ ngon!
Bạch Nhạn mỉm cười bước ra khỏi phòng, vừa quay lại liền ngẩn người. Thím Ngô đang hì hục xách chiếc giường xếp từ trên lầu đi xuống, ngang qua người cô, coi cô như không khí.
Cô vỗ trán, có vấn đề rồi!
Không nghĩ tới sếp Khang lại có hai bà mẹ, giờ thì tốt rồi, cô ngủ ở đâu đây?
Đúng là nực cười, thời buổi này trai gái xa lạ ngoài đường cũng có thể lên giường rồi xảy ra chuyện tình một đêm, cô và Khang Kiếm là vợ chồng đàng hoàng trước pháp luật, lại không thể ngủ cùng giường.
Thử đóng vai Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài thời hiện đại sao, có phải còn phải đặt một bát nước lên giữa giường để vạch ranh

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT