watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6046 Lượt

– Vậy chắc Gia Khanh đọc bài thơ “Biết đến bao giờ” rồi chứ gì?
Hỏi xong, tôi nhìn Gia Khanh lom lom, chờ nó gật đầu. Nếu nó tiếp tục gật đầu, tôi sẽ tiếp tục hỏi “Vậy Gia Khanh có biết thi sĩ K.K. là ai không?”. Hẳn Gia Khanh sẽ đáp “Làm sao Gia Khanh biết được! Nhưng K.K. là ai, điều đó đâu có dính dáng gì đến Gia Khanh!”. Tôi sẽ cười chúm chím “Có đấy! Tại Gia Khanh không biết đó thôi!”. Tới đây mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn. Và như không thể khác được, cuộc đối thoại mỗi lúc một tình tứ: “Một trong hai chữ K. là tên Khanh đấy!” – “Tên của Gia Khanh hở?” – “Ừ, tên Khanh viết tắt.” – “Thế còn chữ K. kia?” – “Gia Khanh thử đoán xem!” – “Gia Khanh chịu.” – “Gia Khanh biết mà Gia Khanh làm bộ đó thôi!” – “Gia Khanh không biết thật mà!” – “Vậy Khoa nói nghen!” – “Ừ, Khoa nói đi” – “Chữ K. kia là tên Khoa đấy” – “Tên Khoa?” – “Ừ.” – “Sao Khoa lại ghép tên Khoa vào với tên Gia Khanh?” – “Khoa cũng không biết nữa, có lẽ tại vì… tại vì…” – “Tại vì sao?” – “Tại vì Khoa thích thế!” – “Thích gì kỳ vậy?” – “Ừ, Khoa kỳ lắm. Từ ngày Gia Khanh vào học chung, tự nhiên Khoa thấy mình… kỳ kỳ!” – “Ngộ quá hén!” – “Ừ, ngộ ghê!”. Tới đây Gia Khanh bỗng bật cười khúc khích. Tiếng cười ngấm vào hồn tôi như mật ngọt…
Dường như khi yêu, con người ta ai cũng trở nên giàu tưởng tượng. Tôi cũng vậy. Trong đầu óc mơ mộng của tôi, tôi và Gia Khanh trò chuyện với nhau bằng một giọng điệu êm ái, trữ tình hệt như chúng tôi đã yêu nhau đâu từ… kiếp trước. Và cuối cùng, Gia Khanh đã đón nhận tình cảm của tôi bằng một nụ cười…
Đang thả hồn theo mây gió, tôi bỗng giật mình và chớp chớp mắt. Đúng là Gia Khanh đang cười. Không phải cười trong cơn mơ mà cười ngay trước mặt tôi. Giọng cười của nó khiến tôi ngạc nhiên quá sức. Tôi hỏi nó đã đọc bài thơ “Biết đến bao giờ” chưa, lẽ ra nó cảm động gật đầu mới phải, sao nó lại cười! Tiếng cười không đúng chỗ đó chẳng có vẻ gì là mật ngọt. Nó giống mật đắng hơn.
Tôi hoang mang hỏi:
– Sao Gia Khanh lại cười?
Gia Khanh tủm tỉm:
– Gia Khanh cười tác giả bài thơ.
Tôi có cảm giác như Gia Khanh vừa tạt vào mặt tôi một gáo nước lạnh. Tôi run run hỏi:
– Tác giả bài thơ sao?
Gia Khanh nheo mắt nhìn tôi:
– Bộ Khoa chưa đọc hả? Tác giả này có cái bút hiệu ngộ lắm!
Trời ơi, cái bút hiệu thâm thúy và tràn trề tình cảm như vậy mà nó nỡ chê! Đúng là con nhỏ này vô tình quá xá cỡ! Hèn gì nhà thơ Ngu Kha thức đêm sáng tác đến mờ mắt mà nó chẳng động lòng một tí ti ông cụ nào. Nhưng tôi đâu phải Ngu Kha. Tôi đã từng cho nó mượn bao nhiêu là thứ, chẳng lẽ nó không xếp tôi vào diện “ưu tiên giải quyết” sao! Nghĩ vậy, tôi cố nén đau thương, bồn chồn hỏi:
– Bút hiệu sao mà Gia Khanh kêu ngộ?
Gia Khanh lại che miệng cười:
– Ai lại lấy bút hiệu là K.K.K.! Hồi sáng lúc tờ báo vừa treo lên, tụi bạn cười quá trời. Còn nhỏ Hồng thì bổ nháo bổ nhào đi tìm thủ phạm. Nó bảo tác giả K.K.K. này cố ý chửi xéo nó!
Tôi “đông lạnh” cả người, mắt mờ đi. Mỗi lời nói của Gia Khanh như một giọt cường toan nhỏ vào trái tim non nớt của tôi. Tôi nghe trái tim mình cháy lên xèo xèo như người ta phi hành mỡ. Đứa nào? Đứa sa tăng quỷ sứ nào đã đem tình yêu đầu đời của tôi ra xào lăn để làm món nhậu? Trước khi tờ báo tường được treo lên, chiều hôm trước chính tay tôi đã nắn nót viết hai chữ “K.K.” thật đẹp, thật bay bướm bên dưới bài thơ “đại pháo” của tôi. Hai chữ K.K. hàm súc biết bao nhiêu, tình tứ biết bao nhiêu, keo sơn gắn bó biết bao nhiêu. Vậy mà không biết cái đứa ác nhơn thất đức nào lại giết tôi bằng cách thêm vào một chữ K. khốn nạn bên cạnh.
Hôm trước, trong khi giảng bài, thầy Tuấn Anh có nhắc đến đảng Klu Klux Klan ở Mỹ. Đảng K.K.K. này là chúa phân biệt chủng tộc, lúc nào cũng lăm le thanh toán dân da màu. Vậy mà cái bút hiệu thân thương của tôi đang từ hai chữ K.K. thơ mộng bỗng chuyển thành cái tên đảng ác ôn, bảo tôi không chết cứng sao được!
Lại còn thêm sự hăm dọa của nhỏ Hồng nữa. Hôm trước tôi đã rơi vào tay nó một lần, đêm về còn chiêm bao ác mộng, nay nó “tó” được tôi, chắc nó giết tôi như giết kiến.
Tôi là con kiến, trong khi chờ nhỏ Hồng bóp bẹp giữa hai ngón tay, tôi thèm đi kiện củ khoai biết bao. Nhưng củ khoai là đứa nào, tôi không biết. “Hại” tôi chỉ có thể là hai nhân vật liên quan đến tờ báo: chủ bút Ngu Kha và họa sĩ Vinh rỗ. Xét về ngoại hình, họa sĩ Vinh rỗ có vẻ giống củ khoai hơn. Nhưng chẳng có lý do nào để nó “chơi” tôi. Vả lại, thân phận nó là thân phận cái anh trình bày, có cho vàng nó cũng chẳng dám “biên tập” bút hiệu của người khác.
Đâm sau lưng tôi, chỉ có thể là thằng Ngữ. Nó thường ỷ mình là chủ bút, nó dám làm những chuyện động trời, huống hồ gì cái việc cỏn con là thêm một chữ K. vào bút hiệu của tôi. Hơn nữa, Ngữ đang theo đuổi Gia Khanh, thấy tôi hỗn hào nhảy vào cuộc sức mấy nó nhường đường. Tôi lại dùng “độc chiêu” của nó là thơ ca để tỏ tình với Gia Khanh, nó chịu sao nổi. Bữa trước, thấy nó sẵn lòng đăng bài thơ của tôi, tôi đinh ninh nó tử tế. Tôi tưởng nó chơi trò mã thượng. Tôi đâu ngờ nó gài tôi vào bẫy. Nó chơi cú “hồi mã thương” này độc quá sức. Tôi lãnh ngay ngón đòn vào ngực, đau muốn ói máu nhưng đành phải ngậm miệng làm thinh.
Tôi mà hó hé Ngữ sẽ khai tuốt tuột mối tình vụng trộm của tôi trước lớp. Ngữ chẳng sợ tôi phản công. Nó là chúa làm thơ tình. Nó thương nhớ hết đứa con gái này đến đứa con gái khác. Nay nếu bị phát hiện thương thêm một đứa nữa, nó chẳng ngán. Trong khi đó, tôi đạo mạo lừng danh. Tụi bạn mà biết được tôi làm thơ ngỏ ý với Gia Khanh, hẳn tụi nó sẽ đổi biệt danh của tôi từ “ông thánh sống” thành “ông thánh… chín”. Đám con gái sẽ không gọi tôi là “người mặt sắt” nữa, mà có thể gọi bằng một cái tên khác, như “người mặt mốc” chẳng hạn. Lúc đó, tôi chỉ có nước bỏ trường ra đi.
Đó là chưa kể thơ thằng Ngữ là thơ thứ thiệt, còn thơ tôi là thơ “chế biến” lại. Ngữ chơi ác, rêu rao tôi là thằng ăn cắp, chắc Gia Khanh sẽ khinh bỉ tôi thậm tệ. Nó sẽ chẳng thèm cho tôi đi theo xách dép, chứ đừng nói là được yêu nó và được nó yêu lại.
Vì tất cả những cái lẽ tồi tệ đó mà tôi đành ngậm đắng nuốt cay. Và khi tiếng trống ra chơi vừa vang lên, tôi vội vàng tót ra sân. Tôi không dám ở lại trong lớp. Tôi sợ tôi không đủ bình tĩnh để nghe những lời bình phẩm của bạn bè về cái bút hiệu K.K.K. đang nằm trêu ngươi ngay dưới bài thơ tình đầu tay của tôi.
Nhưng như vậy mà nào có yên. Tôi đang đi lang thang dọc hàng rào quanh sân, bỗng nghe có tiếng chân đuổi theo. Đuổi theo tôi lúc này chỉ có thể là nhỏ Hồng. Tôi điếng hồn nhủ bụng và hấp tấp rảo bước. Nhỏ Hồng lại rảo gấp theo khiến mồ hôi tôi nhỏ thành giọt sau lưng. Hình ảnh trong giấc mơ khủng khiếp đêm xưa bất chợt hiện về làm tôi rùng mình. Và trong tình thế thập tử nhất sinh đó, tôi cắm đầu ù té chạy. Nhưng mới chạy được năm, sáu bước, tôi vội khựng lại. Bởi vì, tôi nghe thấy tiếng thằng Bá vang lên từ phía sau:
– Đứng lại Khoa ơi! Tao chứ có phải con Hồng “chà-và” đâu mà mày chạy thục mạng vậy!
Sau tai nạn thảm khốc đó, tôi xìu như bún. Ngón đòn của Ngữ đã đánh tôi trọng thương. Tôi không còn hăng hái tấn công Gia Khanh nữa.
Trong những ngày đó, tôi không thèm nói chuyện với Ngữ. Ở trường cũng như ở nhà, tôi luôn luôn tìm cách tránh mặt nó. Nhưng Ngữ vẫn tỉnh khô. Gặp tôi, nó vẫn nhe răng cười hì hì, ra vẻ ta đây vô can. Nhưng lần này, tôi nhất quyết không để nó lừa. Nó lừa một lần, tôi đã muốn ngất ngư, nó lừa thêm vố nữa, chắc tôi “đứt bóng”.
Tôi không thèm nhìn mặt Ngữ. Tôi cũng không thèm nhìn mặt Gia Khanh. Ngồi phía sau, tôi chỉ nhìn… lưng nó. Gia Khanh đẹp, cái lưng cũng đẹp. Hồi Gia Khanh chưa vào học, nhỏ Hồng ngồi ngay trước mặt tôi. Bây giờ nó ngồi nhích sang bên cạnh. Nhưng hồi đó, nhìn mặt tụi con gái tôi cũng chả thèm nữa là nhìn… lưng. Bây giờ, mọi sự sao đổi thay quá sức. Bây giờ, tôi “không thèm” nhìn mặt Gia Khanh chỉ vì tôi không đủ can đảm. Tôi sợ nó phát hiện ra tôi là nhà thơ kỳ thị chủng tộc K.K.K. Nó mà biết, nó méc với nhỏ Hồng, chắc tôi có nước về quê làm Đinh Bộ Lĩnh.
Tôi ngán cảnh cờ lau tập trận nên mỗi lần bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Gia Khanh, tôi đều ngó lơ chỗ khác.
Thấy vậy, Bá lắc đầu, bình luận:
– Mày làm vậy không ổn!
Tôi buồn bã:
– Chứ tao biết làm sao!
Bá vung tay, hùng hồn:
– Thiếu gì cách! Thua keo này ta bày keo khác!
– Bày keo gì bây giờ?
– Làm bài thơ khác!
Tôi thở dài:
– Cách này coi bộ không ổn! Thằng Ngữ nắm tờ báo trong tay, nó sẽ phá nữa!
Bá sực nhớ ra. Nó chép miệng:
– Chà, gay go hén! Thằng Ngữ trấn cửa, chắc chắn nó sẽ không để cho mày lọt qua! Thôi, để tao nghĩ cách khác!
Nói xong, Bá cắn môi nghĩ ngợi. Tôi nhìn cặp mắt nheo nheo sau cặp kiếng của nó và

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT