|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
– Đừng ngại! – Bá động viên – Ngại là không làm được điều gì hết. Trong tình yêu cần phải dũng cảm. Chúa đã phán “Cứ gõ, cửa sẽ mở”. Ông bà mình cũng nói “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con”. Chẳng lẽ ông bà lại đi xúi dại cháu chắt? Mà Gia Khanh đâu phải là cọp. Nó chỉ là con nai vàng, dễ bắt hơn cọp gấp một ngàn lần!
Bá bắt đầu rao giảng. Mặc dù không thực sự tin tưởng vào những lời lẽ của nó, tôi cũng chẳng còn cách nào khác hơn. Tôi phải đến gặp “đương sự” thôi. Bá nói có phần đúng. Nhát cáy chẳng làm nên cơm cháo gì, chỉ tổ tạo điều kiện cho tụi thằng Nghị, thằng Hòa bóp còi qua mặt. Tôi phải đưa. Nhưng đưa ở đâu?
– Chẳng lẽ tao mang bức tranh đến lớp? – Tôi nhìn Bá, giọng đắn đo.
Bá thản nhiên:
– Thì mang đến lớp chứ sao!
– Tao không dám đâu! – Tôi rụt vai – Ở lớp có bao nhiêu là đứa! Hàng trăm cặp mắt nhòm vào, chắc tao xỉu!
Bá tặc lưỡi:
– Không dám đưa tại lớp thì đưa tại nhà.
– Nhà ai?
– Thì nhà Gia Khanh chứ nhà ai! Chẳng lẽ dụ nó về nhà tụi mình?
Tôi chớp mắt:
– Mày biết nhà nó không?
– Không biết! Nhưng muốn biết thì dễ thôi! Nội trong ngày mai tao sẽ điều tra ra địa chỉ của nó giùm mày!
Trưa hôm sau, vừa tan học ra, tôi ôm cặp đi thẳng về nhà. Bá không về cùng tôi. Nó phóng xe đạp đi làm nhiệm vụ.
Nửa tiếng đồng hồ sau nó mới ló mặt vô phòng. Vừa nhìn thấy tôi, nó vung tay hét toáng:
– Ơ-rê-ka! Ơ-rê-ka!
Tôi đưa ngón tay lên miệng “suỵt” khẽ:
– Nhỏ nhỏ mày!
Bá cười hề hề:
– Tụi nó đang ngồi đấu láo ở nhà trước, chẳng nghe thấy gì đâu! – Mặc dù nói vậy, Bá vẫn cảnh giác hạ giọng – Em trọ ở số nhà 45/27 đường Huỳnh Thúc Kháng.
Tôi vội vã lấy viết ra ghi địa chỉ trên vào sổ tay cho khỏi quên. Đợi cho tôi viết xong, Bá nhăn nhở thông báo tiếp:
– Nhưng em không ở một mình.
Tôi hồn nhiên:
– Tất nhiên rồi! Gia Khanh phải ở chung với gia đình người ta chứ!
Bá ỡm ờ:
– Nhưng gia đình đó có một đứa cũng học chung lớp mình.
Tiết lộ của Bá khiến tôi lo ngay ngáy. Gia Khanh ở một mình, tôi còn hy vọng lui tới “làm quen”, chứ nếu có thêm một đứa nữa bên cạnh, chắc tôi không bao giờ dám bén mảng tới đó.
Tôi buồn bã hỏi:
– Đứa nào vậy?
Bá không trả lời ngay. Nó móc túi lấy ra một viên thuốc trăng trắng đưa tôi:
– Mày uống thuốc đi đã!
Tôi trố mắt:
– Sao tự dưng mày kêu tao uống thuốc? Tao có bệnh hoạn gì đâu?
Bá vẫn không rụt tay về:
– Thì mày cứ uống đi!
Tôi tò mò nhìn viên thuốc trên tay Bá:
– Thuốc gì vậy?
– Thuốc an thần.
Tôi kêu lên:
– Tao uống thuốc an thần làm gì?
Bá nghiêm trang:
– Uống để nghe tao nói tên cái đứa ở chung với Gia Khanh chứ chi! Mày không uống, tao nói ra, mày xỉu ráng chịu à nghen!
Vừa lo vừa bực, tôi gạt tay Bá ra, giọng cáu kỉnh:
– Tao xỉu kệ tao! Mày nói đi! Đứa ác ôn nào vậy?
Bá dang hai tay, kéo dài giọng:
– Thì người yêu cũ của mày chứ ai!
– Con Hồng “chà-và”?
Tôi kêu lên thảng thốt. Và trong một thoáng, tôi cảm thấy đất trời như đảo lộn. Trời ơi là trời, sao Gia Khanh nó không ở trọ nhà ai mà nhè ngay nhà nhỏ Hồng nó ở! Nó ở đó khác nào ở trong pháo đài bằng thép, văn thơ nhạc họa nào mà công phá nổi, Bá ơi! Trong cơn tuyệt vọng não nề đó, tôi bất giác nhớ đến bài hát “cảm cúm” mà trước đây Hòa lé hát ghẹo tôi “Thôi là hết, chia ly từ đây. Tình duyên mình chỉ bấy nhiêu thôi. Còn mơ gì hình bóng xa xôi…”. Đúng, kể từ khi phát hiện ra căn nhà trọ của Gia Khanh, tôi cảm thấy nó trở nên xa xôi diệu vợi mặc dù trong lớp nó vẫn ngồi ngay trước mặt tôi. Ngạn ngữ Pháp có câu “Anh hãy cho tôi biết bạn anh là ai, tôi sẽ nói anh là người như thế nào”. Trường hợp của tôi cũng na ná như vậy, chỉ khác một tí ti “Em hãy cho tôi biết em ở trọ nhà ai, tôi sẽ nói chuyện tình của chúng mình như thế nào”. Cứ nghĩ đến chuyện nhỏ Hồng nó thù tôi, nó đem cái chuyện “thương chơi” của tôi năm ngoái nó kể hết với Gia Khanh, tôi đã toát mồ hôi hột. Mà nhỏ Hồng thì có tới cả trăm lý do để thù tôi. Nội cái chuyện tôi “khen” nước da của nó giống giấy các-bon cũng đủ để nó căm tôi suốt đời rồi. Nó mà biết tôi chính là nhà thơ phân biệt chủng tộc K.K.K. nữa, chắc nó lột da tôi làm quai dép xỏ chơi cho bỏ ghét!
Càng nghĩ ngợi, tôi càng chán nản. Tôi buông phịch người xuống giường, mặt mày như đưa đám.
Bá lặng lẽ quan sát tôi nãy giờ, bây giờ mới lên tiếng “hỏi thăm sức khỏe”:
– Sắp xỉu chưa “em”? “Anh” đã cảnh cáo trước rồi, ai bảo “em” không chịu nghe?
Đang rầu rĩ, tôi đâm sẵng giọng:
– Anh em cái con khỉ! Dẹp mày đi!
– Ơ, giận cá chém thớt, lạ chưa kìa! – Bá nheo n
nheo mắt – Mày có dẹp thì mày dẹp thằng Ngữ chứ mắc mớ chi dẹp tao! Chính thằng Ngữ xúi mày yêu nhỏ Hồng chứ ai!
Bá có lý. Những điều nó nói khiến lòng tôi dần dần bình tĩnh lại. Tôi không nổi điên vô cớ nữa. Tôi cũng thôi quạu quọ. Nhưng tôi vẫn cứ buồn. Tôi nói với Bá, giọng xụi lơ:
– Bây giờ để bức tranh ở đâu?
– Sao lại để ở đâu? – Bá tròn mắt – Bộ mày không định tặng cho Gia Khanh nữa hả?
– Tặng sao được mà tặng! – Tôi thiểu não đáp – Nó là con nai, nhưng lại ở trọ trong hang cọp, làm sao lọt vào được mà tặng với biếu!
Bá vỗ vai tôi:
– Đừng bi quan! Phải nghĩ ra kế chứ!
Tôi thở dài:
– Thì mày nghĩ đi!
Bá gõ tay lên trán:
– Được rồi! Đợi tao chút!
Bá trầm ngâm một hồi rồi nói:
– Bây giờ mình phải áp dụng cái mưu kế mà tao từng thí nghiệm với thằng Hòa!
– Kế gì vậy?
Bá trầm giọng:
– Điệu hổ ly sơn! Dụ cọp lìa rừng!
Tôi gật gù:
– Tức là mày định dụ nhỏ Hồng ra khỏi nhà?
– Đúng vậy! Đầu óc mày nói chung cũng không đến nỗi ngốc lắm! Tao sẽ lừa nhỏ Hồng ra ngoài cho mày lẻn vào gặp người yêu, được chưa?
Bá hỏi “được chưa” là thừa. Tôi như người té sông, uống nước đầy bụng, tưởng đi chầu hà bá tới nơi, tự dưng được nó ném cho một cái phao, dù là phao dỏm, tôi cũng phải cố sức níu lấy. Chỉ có điều tôi không biết cái phao của Bá có đưa tôi cặp bến tình yêu nổi không. Hay là nó dụ cọp ra ngoài, lừa cho tôi vào hang xong, nó thả cọp quay trở lại cắn cổ tôi. Nghĩ tới chuyện xui xẻo đó, thốt nhiên tôi rùng mình, mặc dù tôi không tin Bá sẽ dành cho tôi ngón đòn chết người đó. Mày chứ đâu phải thằng Ngữ mà nỡ hại tao phải không Bá ơi!
Hai ngày sau, tôi và Bá lò dò đến nhà Gia Khanh. Lúc đó khoảng ba giờ chiều. Tôi nôn nao muốn đi sớm hơn, nhưng Bá cản. Nó bảo có tới sớm hơn cũng chẳng gặp được. Mấy “nàng” đang ngủ trưa, chẳng lẽ mình thò đầu vô mùng mình gọi. Tới trễ cũng không được. Tới trễ, các tiểu thư lại bận nấu cơm. Đúng ba giờ xuất hành là lý tưởng nhất. Bá quả quyết với tôi như vậy.
Thực ra, chỉ có Bá là đi đến nơi đến chốn. Tới cách nhà Gia Khanh khoảng năm mươi thước, tôi phải dừng lại, đứng nấp sau cột đèn, chờ Bá thi hành diệu kế.
Bá đúng là điếc không sợ súng. Trong bọn, nó là đứa duy nhất không yêu iếc lôi thôi nên nó chẳng biết e dè là gì. Một mình một ngựa, nó đi xăm xăm đến hang cọp và đưa tay gõ cốc cốc vào cửa hang một cách hùng dũng. Nó gõ cửa mà tôi muốn đứng tim, mặc dù tôi đứng xa lắc xa lơ.
Một lát sau, Gia Khanh thò đầu ra. Gia Khanh thò đầu ra, tôi phải hấp tấp thụt đầu vào. Tôi hớ hênh nhô đầu ra ngoài cột đèn, nó bắt gặp thì khốn. Thấy tôi rình rập, dám nó tưởng tôi với Bá đang âm mưu đột nhập vào nhà nó để ăn trộm.
Thu mình sau cột đèn, tôi chỉ nhìn thấy loáng thoáng. Tôi thấy Gia Khanh biến mất. Sau đó, nhỏ Hồng đi ra. Lúc này, trống ngực tôi đập thình thịch. Khi nãy, sự xuất hiện của “người yêu mới” khiến tôi rung động bao nhiêu thì bây giờ, sự xuất hiện của “người yêu cũ” khiến tôi run rẩy bấy nhiêu. Tôi vừa cố ép người thật sát vào cái trụ xi-măng hâm hấp nắng chiều, vừa căng mắt hồi hộp theo dõi động tĩnh chỗ… cửa hang. Và tôi phải cố nén một tiếng kêu mừng rỡ khi thấy thằng Bá đang khoan thai xỏ mũi “con cọp” và dắt nó ra khỏi cửa hang. Tôi phục Bá quá xá. Chẳng hiểu nó ba hoa chích chòe những gì mà nhỏ Hồng chịu lẽo đẽo đi theo nó, không hề ngờ vực một tí ti.
Tôi nín thở chờ cho thằng Bá dẫn nhỏ Hồng đi xa thật xa, mới lật đật rời khỏi chỗ nấp và tiến về phía trước. Đến trước nhà nhỏ Hồng, tôi phải đứng yên vài phút để tự trấn tĩnh rồi mới rụt rè đưa tay lên gõ cửa. Và trong khi chờ đợi Gia Khanh bước ra “tiếp đón”, tôi loay hoay sắp xếp sẵn một số câu đối đáp trong đầu. Khi nhìn thấy tôi, hẳn Gia Khanh sẽ ngạc nhiên hỏi “Khoa đi đâu đây?”. Lúc ấy, tôi sẽ đáp như thế nào nhỉ? Tôi sẽ nói “Khoa đi chơi” hay là “Khoa đến thăm Gia Khanh”? Không, cả hai câu đều không ổn! Chúng có vẻ đường đột! Tốt nhất, tôi nên nói trước. Như vậy, tôi sẽ chủ động hơn. Binh pháp có câu “tiên hạ thủ vi cường”. Khi cánh cửa vừa cọt kẹt hé mở, tôi sẽ nói ngay “Khoa đem cái này đến tặng cho Gia Khanh nè!”. Vừa nói tôi vừa chìa bức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




