watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7338 Lượt

Sao em không biết rằng anh của em đã chết rồi?
Ngọc Lan lắc đầu:
– Chết ư? Em không tin đâu, em vẫn đem sữa cho anh hai khi anh hai có nhà mà, phòng anh hai bên này nè nhưng ảnh đi mấy hôm nay rồi. Tường Linh run tay, nàng chụp tay Ngọc Lan:
– Anh hai chết làm đám ma um xùm sao em không biết?
Ngọc Lan hỏi:
– Đám ma hồi nào? Mẹ khóa cửa phòng em nói không được ra xem rồi rủi đi lạc không ai coi được mày đâu. Em nghe rầu rầu buồn buồn muốn ra mà không được. Cái gì bữa đó là đám ma anh hai đó hả chị?
Tường Linh đã hiểu, bà Kiều Oanh và ông Đức sợ nhà mở cửa hoài lại đông đảo người ra vô lỡ Ngọc Lan ra đường thấy lạ tò mò đi xem xa hơn mà bị lạc nên nhốt Ngọc Lan trong phòng này.
Bây giờ Tường Linh dồn hết tâm hồn vào việc chính, điểm nghi ngờ của nàng xoay quanh việc Ngọc Lan đem sữa cho Tuấn Hùng, nàng hỏi Ngọc Lan:
– Em thường đem sữa cho anh Hai lúc nào?
Ngọc Lan nhìn Tường Linh hỏi lại:
– Sữa à? Sao anh Duy không đến nhà hả chị? Sáng nay ảnh quên không đem sữa cho em rồi. Suốt ngày qua em uống sữa ở tủ lạnh vì không có sữa mới. Tường Linh nắm chặt tay Ngọc Lan, nhìn thẳng vào đáy mắt cô bé với tất cả sức mạnh:
– Chị hỏi em hay đem sữa cho anh Hai uống vào giờ nào mà?
Ngọc Lan giựt mạnh tay lại mà gắt:
– Em chờ anh Duy đem sữa lại đã chớ, ảnh biểu em cất sữa vô tủ lạnh mà uống vì mai ảnh không đến được.. Ảnh hẹn bữa nay nè.. Vậy mà em chờ tới bây giờ. Tường Linh bực mình cáu kỉnh gắt với Ngọc Lan:
– Cái gì mà anh Duỵ. Anh Duy hoài vậy? Chị hỏi một đằng em lại trả lời một nẻo.. Chị nói cho em biết cái thằng Duy nó chết rục rồi không bao giờ nó còn đem sữa đến cho em uống nữa đâu mà mong…
Rồi Tường Linh nhìn thẳng vào mắt Ngọc Lan hỏi:
– Bây giờ em hãy nghe chị hỏi và trả lời chị đây nè. Tường Linh chưa kịp hỏi thì đã thấy sắc mặt Ngọc Lan biến đổi, vẻ thất sắc hiện lên rõ ràng, Ngọc Lan run giọng hỏi:
– Trời ơi.. anh Duy chết rồi à.. chết hồi nào vậy chị?
Thấy Ngọc Lan cứ chú ý đến Duy và tỏ vẻ hoảng hốt, Tường Linh càng giận, nàng muốn dẹp bỏ hình ảnh Duy trong trí cô bé để nàng hết mong hắn đến mà lo trả lời câu hỏi của mình nên gật đầu:
– Ừ, thằng Duy chết rồi… Nó bị trúng gió chết… Không bao giờ nó còn đến đây nữa em đừng mong vô ích.
Cặp mắt Ngọc Lan chợt nhắm lại, rồi hai tay bụm lấy mặt khóc òa, khóc như con nít vậy… Tường Linh hoảng hốt gỡ tay Ngọc Lan kéo mặt cô bé lên cho ngó vào mắt mình nhưng Ngọc Lan vùng vằng giựt tay lại khóc nữa. Tường Linh chưa kịp nói gì thì ông bà Đức ngoài nhà nghe tiếng khóc của Ngọc Lan đã chạy vô luống cuống hỏi lớn:
– Cái gì đó.. Tại sao nó khóc dữ vậy Tường Linh?
Tường Linh bối rối phân trần:
– Dạ con cũng không hiểu tại sao em khóc. Con đang hỏi em về người con trai đưa sữa mỗi sáng cho anh Tuấn Hùng uống đó.. thì tự nhiên… em Ngọc Lan khóc òa.. làm con cũng chẳng hiểu gì nữa. Bà Đức nhìn Tường Linh chau mày:
– Con muốn biết việc gì về Tuấn Hùng sao không hỏi mẹ? Bác sĩ trị bệnh nói thần kinh nó yếu lắm, đừng bắt nó nghĩ nhiều, đừng bao giờ bắt nó nghe hạch hỏi nọ kia, con làm như vậy coi chừng nó điên luôn thì khổ mẹ con à.
Tường Linh tái mặt, nàng đã hỏi vặn vẹo nhiều câu làm cho Ngọc Lan trả lời không kịp lại còn nói dối là Duy đã trúng gió chết, tức là nàng đã bảo người con trai thân yêu của cô bé đã chết.. Tường Linh đâu dè Ngọc Lan bệnh nhiều đến độ có thể cuồng trí.
Nghe bà Đức trách, Tường Linh không dám trả lời mà quay lại ôm vai Ngọc Lan dỗ ngọt:
– Ngọc Lan.. cha mẹ vô nè, má hỏi em sao khóc kìa? Em nói cho má nghe đị. lớn rồi đừng khóc nữa.. xấu lắm.
Ngọc Lan buông thỏng hai tay, dáng điệu bơ phờ, ướt nhem và đôi mắt khờ khạo nhìn sững trước mặt, miệng lắp bắp:
– Duy chết rồi.. Trời ơi! Duy chết rồi.. từ nay ảnh không đến nữa.. trời ơi. Ông bà Đức chưng hửng nhìn nhau:
– Duy nào? Nó ở trong nhà tối ngày mà quen Duy nào kìa? Kêu vú già lên hỏi coi? Tường Linh lịm đi khi thấy Ngọc Lan trong dáng điệu mất trí. Nàng sợ Ông bà Đức phiền mình nên không dám thuật lại những câu nàng vừa hỏi và nói với Ngọc Lan nữa.
Rồi đột nhiên ông bà Đức xoay qua hỏi Tường Linh:
– Con nói những gì mà nó khóc vậy?
Tường Linh đã suy tính trước nên đặt chuyện:
– Khi con vô thì em Ngọc Lan đang ngồi buồn rầu lắm? Con hỏi em có khỏe không, có thể đi chơi với con không thì em trả lời những câu nói đâu đâu con không hiểu nổi… Con đang tính vô kêu vú già hỏi xem thì tự nhiên em ôm mặt khóc. Tường Linh không dám lãnh trách nhiệm tại mình vô ý không hiểu bệnh trạng của Ngọc Lan nên lỡ làm cho Ngọc Lan bệnh nặng thêm như vậy.
Nhưng dù sao đối với Tường Linh việc dò xét tên Lâm coi như tiến được một bước nhỏ, vậy là nàng đã biết hắn có tên Duy nữa.
Tường Linh dấu kín những hiểu biết mơ màng của mình, nàng không thể cho ông bà Đức biết nàng đang điều tra cái chết của Tuấn Hùng vì nàng kẹt hai điều. Một là nàng sẽ bị họ đổ tội làm cho Ngọc Lan điên loạn, hai là nàng sợ lôi thôi đến người con trai mang tên Phi Diệp vì theo giác quan thứ sáu và những suy luận của Tường Linh thì Phi Diệp có liên hệ đến cái chết của Tuấn Hùng nhưng Tường Linh đoán rằng Phi Diệp vô tội và nàng cũng có nhiều cảm tình với Phi Diệp.

CHƯƠNG 4 –
Vú già vừa lên tới bà Đức rầy vú:
– Tôi đã dặn vú phải luôn luôn có mặt bên cô Ngọc Lan tại sao vú bỏ nó đi đâu vậy? Vú già lễ phép:
– Thưa bà tôi mới ra nhà sau một chút. Bà Đức nhíu mày chỉ Ngọc Lan nhưng nhìn vú hỏi:
– Tại sao Ngọc Lan khóc dữ vậy, vú có biết tên Duy là ai không?
Vú già thản nhiên đáp:
– Thưa ông Duy là cái cậu vẫn đến đưa sữa buổi sáng cho nhà mình đó. Ông Đức tròn mắt nhìn mọi người:
– Nhưng cái thằng đó ăn nhằm gì mà nó nhắc vậy?
Vú già đáp:
– Dạ đúng, ăn nhằm gì đâu… Chỉ mỗi lần đưa sữa cô ba hỏi cậu mấy câu vớ vẩn rồi tôi đem sữa vô thì cậu ấy đị. vậy thôi hà…
Câu nói vú già có vẻ ngập ngừng làm cho Tường Linh suy nghĩ:
– Vú già có dấu những điều vú biết… Được, ta sẽ hỏi vú thay Ngọc Lan vậy. Lúc ấy, Ngọc Lan cứ ngồi im lặng nhìn trước mặt, ông bà Đức bảo mọi người:
– Thôi ra hết cho nó nghỉ, vú già ở đây với nó.
Tường Linh theo bà Đức nói nhỏ bên tai:
– Mẹ cho phép con ở lại hỏi thăm vú già mấy câu may ra con chữa giùm được bệnh thần kinh cho em Ngọc Lan.
Bà Đức nhìn chồng với vẻ dè dặt rồi nói:
– Con ở ngoài phòng này để mẹ kêu vú già ra cho hỏi chớ con không nên vô trỏng làm chi.
Tường Linh kéo ghế ngồi chờ vú già, khi vú ra nàng nhìn thẳng vào mặt vú:
– Vú cho tôi biết về tên Duy đó coi, tôi muốn biết xem y đưa sữa ở đây lâu chưa? Vú già đáp:
– Thưa cô, tôi mới đến làm ở đây hơn một tháng nên tôi đâu có biết. Tường Linh chau mày:
– Vậy khi vú tới thì đã có tên Duy đưa sữa rồi sao?
– Da…
Tường Linh thở dài đầy vẻ thất vọng, nhưng rồi nàng kiên nhẫn hỏi thêm:
– Vú có hiểu tại sao Ngọc Lan lại mến tên Duy đến nỗi mới một ngày hắn không tới đã khóc không?
Vú già chớp mắt:
– Theo tôi hiểu thì cô không có một người nào thân nên gặp tên Duy hay làm quen mỗi khi đưa sữa nên cổ mến hắn.
Tường Linh đồng ý điểm này, có điều nàng đang thắc mắc Duy có phải là Lâm không. Nếu Duy là thì nàng mới tiếp tục cuộc điều tra có hiệu quả được. Tường Linh nghĩ không nên hỏi thêm vú già nhiều vì nàng biết vú cũng chỉ hiểu có bấy nhiêu thôi.
Ông bà Đức đang ngồi uống trà ngoài phòng khách thấy Tường Linh ra ông kêu:
– Con đến đây uống nước và nhân tiện cho ba hỏi ít điều. Tường Linh nhìn kỹ dáng điệu của ông thì thấy Phi Diệp giống ông như đúc, có lẽ còn giống hơn cả Tuấn Hùng nữa.
Tường Linh lại nhìn qua bà Đức, thì thấy Tuấn Hùng có nét giống mẹ, cặp mắt to và đen láy, chứa đựng những nét buồn thu hút chớ không xếch như cặp mắt ông Đức, tóm lại cặp mắt ông Đức giống hệt khuôn mặt Phi Diệp trông có vẻ cương nghị và hào hùng lắm.
Tường Linh đến ngồi bên cạnh bà Đức đối diện với ông:
– Thưa, cha muốn hỏi con chuyện gì?
Ông Đức nhìn Tường Linh vài giây rồi cất giọng:
– Hình như con có ý nghi ngờ chi về cái chết của Tuấn Hùng phải không? Tường Linh nhìn ông ngập ngừng rồi quay lại nhìn bà Đức rồi trả lời:
– Dạ thưa không, anh Tuấn Hùng đã mồ yên mả đẹp là con mừng rồi… Mặc dầu con buồn khổ lắm nhưng con cũng vui và cầu chúc cho vong hồn anh con phiêu diêu miền cực lạc.
Ông Đức đủ thông minh để đọc thấy một vẻ dấu giếm trong ánh mắt Tường Linh, ông suy nghĩ một phút rồi bảo vợ:
– Bà tìm xem có bánh, hay trái cây gì đem ra cho con nó ăn với.
Bà Đức vô tình đứng lên lo sai người đi mua bánh và bà vô lấy trái cây. Nhân dịp đó ông Đức mới hỏi Tường Linh:
– Con có sự nghi ngờ gì thì cứ nói thật cho cha nghe. Tường Linh nhìn ông đăm đăm nàng muốn nhận xét thái độ của ông khi nghe những lời nàng sắp nói:
– Thưa cha… cha có quen biết với bà nào tên Lệ Hằng không?
Mặt ông Đức bỗng biến sắc, ông nhổm người hỏi lại Tường Linh thật mau, giọng có vẻ khác thường lắm:
– Tại sao con quen biết với bà đó? Cha nghe cái tên Lệ Hằng có quen nhưng cha không hiểu bà đó có quen với cha không nữa.
Tường Linh tung độc chưởng để dò xét ông Đức:
– Thưa cha… bà Lệ Hằng năm nay độ bốn mươi lăm tuổi và có một đứa con trai chừng hăm tám tuổi giống cha như

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT