watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7343 Lượt

đúc.. giống hơn cả anh Tuấn Hùng nữa.
Mặt ông Đức xanh lè như tàu lá, hết xanh đến đỏ, hết đỏ đến xanh hình như tâm hồn ông đang trải qua những biến động ghê gớm, ông đờ đẫn hàng mấy phút mà chưa nói được lời nào, có lẽ tất cả tâm trí của ông đang suy tưởng lại quá khứ xa xôi nào đó.
Tường Linh nhìn ông cất tiếng hỏi:
– Thưa, cha nghĩ gì vậy? Cha có quen bà ta không?
Ông Đức hỏi lại Tường Linh:
– Con nói sao… Lệ Hằng có người con giống cha à?
Tường Linh gật đầu:
– Dạ giống cha lắm… từ khuôn mặt mái tóc, cặp mắt, làn môi đều giống cha như tạc.
Ông Đức tỏ ra thờ thẫn, mồ hôi toát ra đầy trán, Tường Linh thì thầm hỏi ông:
– Hình như cha biết nhiều và có liên hệ với bà Lệ Hằng?
Ông Đức quay nhìn vô nhà rồi nói nhanh với Tường Linh bằng giọng nài nỉ:
– Cha sẽ có dịp nói cho con nghe chuyện liên hệ giữa cha và bà Lệ Hằng nhưng bây giờ có mẹ con ở đây cha mong con giữ bí mật chuyện này.
Tường Linh làm thinh, lòng nghĩ lấy làm lạ vì sự Ơ hờ của ông Đức đối với Ngọc Lan, nàng không thấy hai ông bà bâng khuâng vì cái tên Duy mà Ngọc Lan đang khóc đó chút nào.
Bà Đức đã gọt trái cây đem ra, Tường Linh ngồi ăn một miếng cho ông bà vui lòng rồi đứng lên chào về:
– Thưa ba má con về.
Ông Đức gật đầu:
– Ờ, con về đi… có lẽ chiều nay cha mẹ đến thăm má con ở bển.
Tường Linh ra xe, lòng hoang mang thắc mắc về cái tên Duy và nàng muốn xúc tiến ngay việc tìm hiểu tên Lâm xem Lâm và Duy có phải là một không, nghĩ vậy nên Tường Linh lái xe trở lại nhà bà Lệ Hằng.
Tường Linh gõ cửa mong sẽ gặp người đàn bà chủ mưu sát nhân kia, thấy tên Lâm lại ra mở cửa, nàng liền hỏi:
– Em Duy, tại sao em không đem sữa đến cho Ngọc Lan, để cô ấy chờ đợi dữ vậy, nó nhắc em hoài, nó nhờ chị đi kiếm em đó.
Lâm biến sắc không hiểu Ngọc Lan đã nói gì với Tường Linh, hắn sững sờ nhìn Tường Linh làm cho Tường Linh thấy rõ mình đoán không sai. Tường Linh không muốn cho Lâm chối nên nói lẹ:
– Vú già của Ngọc Lan có thấy em ra vô nhà này nên chỉ chỗ cho chị đi tìm em, em nên đem sữa tới thăm Ngọc Lan vì nó nhớ mong em lắm Duy ạ. Lâm không đủ thì giờ để hiểu nghệ thuật điều tra khéo léo của những người đã xuất thân từ trường trinh thám như Tường Linh nên vô tình buộc miệng hỏi sau mấy phút sững sờ:
– Ngọc Lan bệnh à? Cô ấy bệnh làm sao, kêu tôi làm gì…?
Tường Linh mỉm cười, nụ cười thỏa mãn lạnh như băng vì nàng đã biết rõ Duy và Lâm chỉ là một, nàng bảo Lâm:
– Em Ngọc Lan bệnh mà cứ kêu tên em hoài hà, em hãy theo tôi đi, tôi đưa em đến thăm nó một chút rồi về.
Lâm đã lỡ trớn, hắn thấy Tường Linh vẫn thản nhiên nên tưởng rằng Tường Linh đến tìm mình mấy lần vì việc Ngọc Lan đau, hắn nghĩ mình không đi thì Tường Linh sẽ nghi ngờ nên nhìn Tường Linh nói:
– Tôi đi Honda, cô đi trước đi rồi tôi theo sau.
Tường Linh sợ hắn suy nghĩ lại không đến nữa nên nói:
– Em ra xe tôi đưa đi rồi tô lại đưa về, bệnh Ngọc Lan nguy kịch lắm. Lâm lúc nào cũng ăn mặc đàng hoàng, hắn liền gật đầu, sau khi bước ra khóa cửa hắn hỏi Tường Linh:
– Cô Ngọc Lan nói gì về tôi vậy cô?
Tường Linh mỉm cười nói đại:
– Hình như nó nhớ em… nó yêu em… bởi vì nó nói chiều nào em cũng đến thăm nó ngoài cửa sổ và có ra hiệu bằng một điệu nhạc đặc biệt, mấy hôm nay em không đến làm nó nhớ nên đau.
Lâm nở nụ cười vui khi nghe Tường Linh nói đúng những hành động của mình và yên trí Tường Linh chỉ nghĩ hắn giao thiệp với Ngọc Lan vì tình. Và hắn cũng đủ thông minh để hiểu rằng Ngọc Lan tỉnh táo nói với Tường Linh như thế nào nên Tường Linh mới hiểu tường tận những hành động của hắn.
Tường Linh cũng biết Lâm tin nàng chỉ nghĩ qua khía cạnh tình ái nên nàng cười thầm trong lòng. Nàng không đưa Lâm về nhà ông Đức mà lại đưa thẳng về nhà mình.
Khi thấy Tường Linh lái quẹo vô một nhà khác không phải nhà Ngọc Lan, Lâm dương mắt nhìn cái bảng đồng và nhỏm dậy hỏi:
– Sao không đến nhà ông Đức mà lại vô đây?
Tường Linh nói:
– Vô đây để tôi lấy ít trái cây đem đến cho Ngọc Lan luôn. Khi xe ngừng lại ở sân, Tường Linh quay lại và nhanh như chớp nàng đã chặt mạnh vào gáy Lâm, một điểm huyệt thật nhẹ nhàng, toàn thân Lâm mềm nhũn gục xuống.
Tường Linh lái xe vô garage rồi mở cửa vác Lâm lên vai.. Lúc đó chị bếp chạy ra, Tường Linh nhìn chị nói:
– Bạn tôi bị trúng gió, chị làm ơn mở dùm cửa phòng dành cho khách để y nằm đợi coi.
Chị bếp vội đi trước mở cánh cửa một phòng phía sau phòng khách và tiếp với Tường Linh đỡ Lâm xuống giường.
Phòng này xưa kia bà Tường Lan dùng để làm nơi nhậu nhẹt cho những bạn nhậu của chồng, từ ngày ông chết phòng này để trống nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẽ hàng ngày.
Chị bếp đỡ Lâm nằm rồi đi ra xuống bếp, chị tưởng hắn bị cảm gió thiệt nên cũng chẳng thắc mắc gì. Tường Linh khóa cửa rồi xuống dặn chị bếp:
– Khi nào cậu ấy tỉnh lại thì tôi kêu chớ thình lình đừng nên làm rộn nghe, người ta mệt cần để cho nghỉ đừng có làm ồn ào lớn tiếng.
Chẳng ai muốn tò mò việc làm của chủ bao giờ, hơn nữa chị bếp này rất hiền suốt ngày bận rộn nhiều việc nên chằng để ý đến ai, sai gì thì làm đó, có giờ phút rảnh rỗi thì may vá nghỉ ngơi.
Tường Linh để Lâm nằm đó rồi gọi Tường Vân:
– Chị đã bắt cóc được tên bỏ thuốc cho anh Tuấn Hùng. Chính hắn lợi dụng sự mất trí của Ngọc Lan rồi sai Ngọc Lan đem thuốc độc cho anh Tuấn Hùng uống. Tường Vân giật mình xanh mặt:
– Chị có bằng cớ rồi à… Và hắn là tên sát nhân sao chị dám đem về nhà? Tường Linh lo thay áo dài, lựa cái áo khoác trằng bận ra ngoài, nghe em gái hỏi nàng bình tĩnh trả lời:
– Em đừng sợ, tại hắn là kẻ sát nhân, hắn có tội nên chị mới dám bắt cóc mà không sợ pháp luật chớ… Chị sẽ giao nó cho nhà chức trách sau khi biết rõ chi tiết của vụ án này. Chị sẽ minh oan cho anh Tuấn Hùng.. Nhất định không phải ảnh tự tử…
Rồi Tường Linh nhìn Tường Vân nói tiếp:
– Em chờ xem chị hỏi hắn và bắt hắn lấy tờ cung khai cho coi. Tường Vân có vẻ bàng hoàng:
– Em lo quá… hắn ở dưới nhà hả chị?
Tường Linh cười vì thấy em gái quá nhút nhát:
– Hắn còn mê man nằm dưới phòng sau nhà ấy…
Tường Vân hỏi:
– Một mình chị mà bắt cóc nổi hắn thì em phục sát đất.
Tường Linh cười:
– Có gì đâu… hắn chớ giỏi hơn hắn chị cũng bắt cóc dễ ợt à… Tường Vân tỏ vẽ suy nghĩ:
– Chị tính điều tra gì thì phải nhân lúc hắn đang mê đó đem hắn lên lầu trói lại cho kín đáo chớ chị tra khảo hắn dưới đó rủi mẹ và người làm nghe được thì phiền lắm à nghe.
Tường Linh gật đầu:
– Đem lên lầu thì tiện hơn nhưng bây giờ để hắn ở phòng nào đây?
Trên lầu chỉ có ba phòng, một phòng thật lớn có tủ sách có salon có hệ thống âm thanh tối tân có dương cầm chỉ dành để mở khiêu vũ hoặc những cuộc tiếp tân và hai phòng ngủ của hai chị em Tường Linh.
Tường Vân nói:
– Chị để nó bên phòng em, còn em qua ngủ với chị tạm rồi tính sau.
Tường Linh gật đầu:
– Vậy thì được, chút nữa mình sẽ đem nó lên đây cho chắc ăn.
Tường Vân nói:
– Để em xuống coi mẹ làm gì.. Nếu mẹ đang trang điểm hay còn ngủ là mình đem hắn lên ngay. Tường Linh nói:
– Và em sai chị bếp đi mua cái gì đi cho chỉ khỏi để ý mình đem hắn lên lầu. Tường Vân xuống nhà nhìn qua cửa sổ không thấy mẹ đâu, nàng nghe trong phòng tắm nước chảy ào ào thì biết mẹ đang tắm nên đi thẳng xuống bếp đưa cho chị bếp một trăm đồng:
– Chị đi ra ngõ mua dùm tôi mấy ly sinh tố coi.
Chị bếp đi rồi hai chị em Tường Linh nhẹ nhàng khiêng Lâm lên lầu khoá cửa lại cẩn thận, có lẽ họ chờ đến đêm mới bắt đầu cuộc tra hỏi:
– Theo em nghĩ chị nên đem vụ này trao cho nhà chức trách.. Chị nói rõ mối nghi ngờ của mình và giao tên Lâm cho họ là xong hết. Nếu chính bọn họ nhúng tay đầu độc anh Tuấn Hùng thì chúng nó sẽ phải đền tội trước tòa và mình đỡ lo phiền phức chị ạ.
Tường Linh nhìn em gái:
– Chị không muốn nguy hiểm cho tánh mạng của Phi Diệp vì chị biết hắn vô can trong vụ này… Lộn xộn người ta có thể giết Phi Diệp nữa em à.
Tường Vân nhìn chị thật kỹ… Nàng nhớ lại khuôn mặt chàng thanh niên giống hết Tuấn Hùng và có nhiều nét đẹp hào hoa hơn mà nàng đã gặp trên phi trường khi đi đón Tường Linh rồi sẽ mỉm một nụ cười vu vơ:
– Như vậy là chị có cảm tình với anh ta đó.
Trong khi chị em Tường Linh nghĩ đến Phi Diệp và sắp đặt một cuộc điều tra để tìm hiểu xem bọn Lệ Hằng đã làm cách nào để đầu độc Tuấn Hùng thì ở nhà bác sĩ Minh Phi Diệp đang bị bác sĩ Minh gây sự dùng áp lực bắt chàng viết lá thư nhờ bác sĩ Minh hại Tuấn Hùng…
Trước đó khi bác sĩ Minh rủ Phi Diệp về nhà nói chuyện riêng cho kín đáo thì Phi Diệp vô tình đi theo liền.
Bác sĩ Minh đưa Phi Diệp vô phòng khách chỉ ghế mời ngồi rồi vô phòng riêng. Một phút sau ông ta bước ra với khẩu súng có gắn ống hãm thanh ở đầu, lạnh lùng nhìn Phi Diệp nói:
– Súng này bắn chết ngay… và nó có ống hãm thanh anh thấy chưa? Phi Diệp chưa hiểu gì cả thì bác sĩ Minh cười khanh khách chỉ thẳng nòng súng vào mặt chàng cười man rợ:
– Hà hà… hà hà… Từ giờ phút này anh phải nghe lệnh tôi, nếu cãi tôi là bỏ xác ở đây nghe chưa.
Phi Diệp chưng hửng, chàng nhíu mày khi thấy nòng súng đen ngòm và giọng cười lạnh lùng của bác sĩ Minh, đôi

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT