|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
ta chỉ sử tội ngươi nhẹ thôi, còn lại thì do hoàng thượng phán quyết. người đâu (hét lớn) đem quan huyện cùng phu nhân quan huyện ra đánh 100 roi cho ta, còn nữa, hãy giam giữ quan huyện và phu nhân vào nhà lao 10 ngày không cho ăn uống gì hết… mau y lệnh đi ( nói một dây. Mém xỉu)
- nương nương xin người tha tội ( tên quan huyện kêu khóc)
- còn không mau y lệnh ( giọng nó đầy vẻ quyền uy)
- các ngươi không nghe thấy gì à ( Mã Thuận nói chen thêm)
- dạ ( đám quan sai lập tức y lệnh)
- việc đã giải quyết xong, người có thể theo hạ thần hồi cung được rồi chứ ( Mã Thuận cúi mình, ngước đầu lên nhìn nó)
- ừ, ta biết rồi !! ( nó lòng đang thắc mắc tên vua ấy là ai mà lại “tấn phong” nó làm quí phi trong khi chưa một lần gặp mặt, nó quyết định đi theo Mã Thuận nhập cung để làm sáng toả sự việc này, tên Tương Phong khi nghe nói nó là quí phi nương nương thì không dám ho he điều gì, lặng lẽ rút binh, còn Hyon Bin thì hơi ngạc nhiên và có phần ghen ghét với tên hoàng đế kia, Hyon Bin nghĩ: “ rồi sẽ có ngày ta chiếm được nàng từ trong tay ngươi, Thuận Phong ( niên hiệu của Quân Bảo) hoàng đế à “. Còn Quân Bảo thì
- “ thật là chán ngắt, ta cứ tưởng cô ta sẽ phản ứng dữ dội, ai ngờ lại chấp nhận mình làm quí phi rồi còn lặng lẽ theo Mã Thuận nhập cung nữa chứ! kiểu này thì chẳng có gì thú vị cả”
- “ chẳng phải lúc đầu người muốn nữ nhân này nhập cung sao???? ( Hoàng Trung đã làm xong nhiệm vụ, trở về bên cạnh Quân Bảo lúc nào không hay)”
- “ừ….đúng là lúc đầu ta muốn nàng ấy nhập cung nhưng giờ ta thấy sao mọi chuyện quá dễ dàng nên ta không còn thấy hứng thú gì nữa”
- “vậy nàng ấy… (Trung nói ngập ngừng)”
- “ta không thích nàng ấy, hãy cứ để nàng ấy ở trong thánh cung đi” (nói rồi Quân Bảo bước đi nhanh ra khỏi công đường, và lúc này mọi người giải tán cũng gần hết, riêng cha con họ Phùng thì sau khi nghe lời dặn của Hàn Lâm thì cũng quay về)
Tại Thế Kỉ XXI. Phòng chủ tịch tập đoàn đá quý Hồng Ngọc, một cô gái xinh đẹp bước vào phòng chủ tịch nói.
- thưa chủ tịch
- chuyện gì?(người đó lạnh lùng hỏi_mắt và tay cứ dán vào máy vi tính)
- dạ có thám tử Văn Nhật đến tìm ạ!
- (nghỉ tay đôi lát, mắt ngước nhìn cô gái) mời vào. (đáp nghe gọn ơ)
- vâng.( cô gái nhẹ nhàng đáp và đóng cửa lại…sau 1phút có một người độ chừng 21 tuổi bước vào)
- xin hỏi ông đây có phải là Hải Thiên không vậy?( Văn Nhật_thám tử nổi tiếng trên thế giới nói)
- ( đang cậm cụi làm việc, nghe tiếng hỏi, Hải Thiên dừng công việc đứng dậy và đưa tay ra)đúng vậy. tôi chính là Hải Thiên, còn ông đây là…( nói bỏ lững câu)
- à! Tôi là thám tử Văn Nhật ( cũng đưa tay ra bắt tay với Hải Thiên)
- uk. mời ông ngồi. chúng ta có thể bàn tý chuyện được chứ? ( ngồi xuống bộ ghế salong trưng bày trong phòng.)
- ừ! Chúng Ta nên vào vấn đề chính.(vừa nói vừa mở cặp lấy ra một xấp hồ sơ đặt lên bàn) vụ cô em gái ông mất tích, tới giờ chúng tôi vẫn chưa tìm thấy manh mối nào cả nhưng…( lại bỏ lững câu)
- nhưng sao thưa thám tử?(Hải thiên nôn nóng hỏi)
- nhưng thật kì lạ. nếu cô ấy bị bắt cóc thì lẽ ra đám người bắt cóc phải gọi cho gia đình đòi tiền chuộc rồi chứ?đằng này đã hơn 2tuần mà chẳng thấy động tĩnh gì cả không phải là kì lạ lắm sao(đăm chiêu) – ( Hải Thiên trầm mình suy nghĩ) ừ! vậy thì ta nên làm gì đây ( tay chống cầm ngước mặt hỏi Văn Nhật)
- ừ… điều này thì còn phải chờ xem tình hình như thế nào đã?
- Còn chờ gì nữa chứ? Chúng ta phải chờ đến khi nào? ( Thiên nóng mình bật đứng dậy hét lên)
- anh hãy bình tình ( nhìn Thiên mà nói)
- hừ… bình tĩnh à…được… ( Thiên ngồi xuống và nói một cách nhẹ nhàng mà đầy uy vũ)
- chúng tôi đã mở rộng nơi điều tra xem em gái anh đang ở đâu rồi… tôi tin chắc chỉ ít lâu sau sẽ có tin tức về em gái anh ( Văn Nhật nói)
- tôi cũng mong sẽ như thế nếu không thì…..( Thiên bỏ lỡ câu, anh ngước nhìn ra cửa sổ khẽ nói)… Hàn Lâm em đang ở đâu?
Ở QUÁ KHỨ.
- hey aaaaaaaaaaa. thật là chán quá mà.
Lão hoàng đế chết tiệcccccccccccc ( nó hét thật lớn).
Cái lão hoàng đế chết tiệc, đã triệu người ta vào cung mà hơn cả tuần cũng không thấy vát cái bản mặt đến. aaaaaaaaaaaaa ( nó hét và ngước nhìn xung quanh, bỗng nó nẩy ra một ý định_một ý định trốn khỏi hoàng cung )
lão tử chết tiệc( ý nói hoàng đế) !! đã thế bổn tiểu thư sẽ trốn ra khỏi cung cho biết…. ( miệng nói và tay chân hành động. với kinh nghiệm tích tụ nhiều năm xem phim cổ trang nó đã nhận ra rằng muốn trốn ra khỏi hoàng cung thì cần phải cải trang, nó đã cải trang thành một cung nữ và trốn thoát ra khỏi hoàng cung một cách nhẹ nhàng_cái này gọi là vào thì dễ mà ra càng dễ hơn )
còn Quân Bảo, từ khi triệu nó vào hoàng cung hắn ta xem như đã quên nó và ngày đêm chỉ lo việc chính sự triều đình. Hôm nay sau khi phê chuẩn một núi tấu chương hắn mệt mỏi nằm dài ra, Mã Thuận thấy thế liền nói
- Thưa bệ hạ! (cúi mình nói)
- Chuyện gì? ( vẫn nằm dài mà nói)
- tiểu nhân thấy bệ hạ nên đến gặp Dương phi nương nương đi ạ! (ngẩng mặt nhìn Thiên mà nói)
- ( nhíu đôi mày lại hắn nói) Dương phi nương nương, nàng ấy là ai? (tên này tệ hết sức)
- tuần trước bệ hạ đã sắc phong nàng ấy làm quí phi và triệu vào cung mà ( ngạc nhiên nhìn Quân)
- gì? Có chuyện đó à? Sao ta không nhớ ( hắn đưa tay lên bóp trán làm dáng vẻ suy nghĩ)
- ( Hoàng Trung đứng bên cạnh khẽ nói) thưa bệ hạ! Dương phi nương nương chính là người con gái kén chồng đặc biệt đó ạ?
- a…. (bật đứng dậy vỗ tay bốp bốp mấy cái ) ta nhớ rồi mà sao ngươi lại nói ta đi gặp nàng ấy? ( mặt đăm chiêu lại ngồi xuống ghế nhìn Mã Thuận nói)
- dạ… dạ… tại đã hơn một tuần mà người chưa đến gặp Dương phi nên…. ( vẻ hơi run sợ vì ông biết mình đã nói chuyện không nên nói)
- ừ… người nói đúng ta nên đến gặp nàng ấy. Người đâu. (bật đứng dậy nói)
- DẠ ( một đám quân hộ vệ ở ngoài thưa lên)
- chuẩn bị sa giá đến thánh cung ( nói với sắc mặt lạnh lùng)
- TUÂN LỆNH…. ( đám người đó đồng thanh nhận lệnh)
Tại Thánh Cung.
- HOÀNG THƯỢNG GIÁ LÂM…. ( tiếng của một vị công công truyền lệnh vang lên khắp thánh cung nhưng tiếc rằng nó đã trốn khỏi hoàng cung nên chẳng ai ra nghênh tiếp, thấy lâu sao nàng ấy không ra nghênh đón mình vào cung hắn ta nóng giận la hét)
- Dương phi! nàng thật là quá quắt. ( xông xông vào tẩm cung của nó và hắn ngạc nhiên vì chẳng có ai trong cung này cả chỉ có một lá thư để ở trên bàn hắn cầm lá thư lên đọc)
- (lời nó nhen) “ kính gửi lão vua đáng ghét”
- ( ầm…ầm…) gì chứ! Lão vua ta chỉ mới 18 tuổi thôi mà ( hắn nhăn mặt nói)
- “ ta là người thích tự do bay lượn không thích bị gò bó bởi quy luật của hoàng cung nên ta sẽ không ở lại nơi này mong ngươi hiểu và đừng cho người đi tìm ta bởi vì ngươi có tìm thấy ta thì ta cũng sẽ không theo ngươi về cung. Kí bút Hàn Lâm”
- Cái Gì Chứ? ( đập bàn cái rầm, vò nát lá thư) nàng quả là bướng bỉnh, thú vị thật…. Hahahaha ( ngẩn mặt lên cười như điên) Người Đâu ( hét lớn )
- DẠ ( đám lính xông vào cúi mình trước hắn nói)
- các ngươi nghe đây các ngươi hãy lục soát khắp cả thành này và tìm Dương phi nương nương về đây cho ta. Nếu các ngươi tìm không được nàng ấy về thì đem cái đầu của mình về đây cho ta ( hắn nóng giân nói) – ( đám binh sĩ run sợ nhận lệnh ) TUÂN LỆNH
- Bẩm hoàng thượng ( Hoàng Trung lên tiếng)
- Chuyện gì? ( hắn ngồi xuống ghế_hét)
- người muốn tìm Dương phi nương nương về thì hãy tới hiệu thuốc nhà họ Phùng.
- là sao? ( hắn nhìn Trung với vẻ hơi ngạc nhiên)
- Vi thần nghe nói con gái của Phùng đại phu là Hồng Loan cô nương rất thân thiết với Dương phi, chỉ cần ta bắt giữ họ ắt hẳn Dương phi sẽ tự tìm về đây ( hắn nói và nhìn biểu hiện của chủ tử mình)
- ừ… ngươi nói đúng ( hắn đã bình tĩnh lại)… truyền lệnh của trẫm tới tiệm thuốc bắt giữ cha con họ Phùng về đây cho ta ( hắn truyền lệnh )
- không được bệ hạ ( Mã Thuận nói xen)
- tại sao không được ( hắn nhìn Mã công công hỏi với vẻ mặt gắt gỏng )
- thưa hoàng thượng cha con nhà họ Phùng chẳng phạm phải tội nào mà tự nhiên ta lại cho người tới bắt giữ họ ắt hẳn lòng dân sẽ không phục ( Mã Thuận nói)
- vậy thì sao chứ? Ta là vua muốn bắt giữ ai là quyền của ta ( hắn nói một cách ngang tàn )
- theo hạ thần nghĩ hoàng thượng nên ra chỉ dụ mời hai cha con họ nhập cung với lí do là Dương phi nương nương nhớ họ và muốn gặp họ như thế sẽ tốt hơn là đi bắt họ ( Mã Thuận cúi mình đưa ra ý kiến với hắn)
- ( hắn đăm chiêu suy nghĩ) ừ…ừ… Ngươi nói đúng! ngươi hãy thay trẫm làm việc này trẫm giao cho ngươi mọi quyền quyết định
- hạ thần nhận lệnh ( cúi mình xuống nói)
- hồi cung ( phất tay áo ra sau. hắn khoan thai bước đi những bước đi đầy uy lực)
- cung tiễn hoàng thượng ( Mã thuận nói. Sau khi Quân Bảo đi mất dạng Mã Thuận xoay người nhìn vào đám binh lính mà nói) các ngươi hãy đi đến tiệm thuốc nhà họ Phùng trong thành và mời hai cha con họ nhập cung với lí do là Dương phi nương nương muốn gặp mặt họ. Nên nhớ các ngươi không được gây thương tích cho họ đó BIếT CHƯA ( Mã Thuận cố ý nhấn mạnh từ Biết Chưa )
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




