watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4971 Lượt

tuân lệnh ( đám binh lính nhận lệnh, nhận lệnh xong thì thi hành)

Ở Ngoài Hoàng Cung. Sau khi trốn thoát ra khỏi cung một cách an toàn nó đã không quay về tiệm thuốc nhà họ Phùng ( vì nó biết thế nào lão hoàng đế đó cũng đến đấy tìm nó_ nó đoán đúng thật) và nó cũng đã mua một căn nhà nhỏ trong thành để sống ( nó trộm một ít tiền và đồ trang sức quý giá trong cung ra ngoài bán lấy tiền, chứ không thì nó chết đói thì sao, nó khôn ra phết ấy chứ! IQ 230 mà lị). Nó cũng bắt đầu mua bán (kinh doanh ) để kiếm tiền sống trong thế giớ này. Và Nó quyết định sẽ mở một tiệm dệt vải để kiếm sống…

Và lúc đầu thì…

Nó dựa vào đầu óc thông minh và đầy kiến thức cơ bản của mình mà chế tạo ra máy dệt chạy bằng sức nước 0…. Và cứ thế nó sống qua ngày ở cái thế giới này bằng nghề dệt vải vì vải nó dệt ra rất đẹp ( thuộc vào hàng cao cấp) nên bọn buôn vải tranh nhau mua hàng. Còn ở Hoàng Cung lúc này.

- thảo dân cùng con gái là Hồng Loan xin than kiến hoàng đế bệ hạ vạn tế vạn tế vạn vạn tế.( cả 2 cha con cùng cuối người xuống thi lễ)

- ( Quân Bảo ngồi trên điện nói vọng xuống) trẫm miễn lễ

- tạ ơn hoàng thượng.

- ngươi là Phùng Khắc Khoan đại phu trong thành Trường An này?

- thưa vâng ( cúi người đáp)

- ta hỏi ngươi? ( vẫn tư thế hiên ngang không chút biểu cảm)

- vâng thần xin đợi lệnh!

- Dương phi nương nương có về chỗ ngươi lần nào kể từ khi nhập cung không? ( nói mà sắc thái biểu cảm vẫn không có chút thay đổi)

- dạ! ( ngạc nhiên ngẩn đầu lên, cứng họng không thể nói lúc này Hồng Loan mới lên tiếng)

- khải bẩm hoàng thượng! Dương phi nương nương kể từ khi nhập cung không hề về chỗ ở của cha con tiện nữ. mà có chuyện gì xảy ra với Dương phi nương nương vậy? thưa hoàng thượng ( Loan đối chấp với hoàng thượng mà không chút mảy may run sợ)

- à….không có gì? ( im lặng hồi lâu) thật ra thì Dương phi nương nương nàng ấy đã xuất cung, ta cứ nghĩ nàng ấy tới chỗ hai cha con người nên hỏi vậy! người đâu. Đưa cha con họ đến thánh cung nghĩ ngơi đi ( truyền lệnh xong đi vào trong đại điện không để cho cha con họ Phùng có cơ hội hỏi cớ sự)

- THẬT LÀ TỨC CHẾT ĐI MÀ ( hắn la hét bên trong thẩm cung hắn đập phá hết mọi đồ đạt, bây giờ trông hắn y như là Diêm Vương)

- hoàng thượng xin người hãy bình tĩnh lại ( Mã Thuận nói)

- đúng đó hoàng thượng, người nên bình tĩnh lại ( Hoàng Trung nói theo, vẻ mặt lo lắng)

- hộc…hộc… ( hắn ngồi xuống ghế đập bàn cái rầm rồi nói ra với âm ngữ lạnh như băng)… Dương phi! nàng là một nữ nhân khiến ta phải ra nông nỗi này? Được. Nàng đã trốn rồi thì đừng để ta tìm ra, nếu không thì….. ( hắn bóp chặt nắm tay) Hoàng Trung ngươi hãy cử một đội quân tìm nàng ấy về cho ta, bất luận bằng mọi giá cũng phải tìm cho được nàng ấy? ( hắn hét)

- hạ thần tuân lệnh ( nhận lệnh xong y lập tức thi hành)

Lúc này, ở khắp mọi nơi trên kinh thành đều có binh lính đi truy tìm nó và trời như không phụ lòng hắn một tên lính đã bắt gặp nó. Tên đó đuổi theo nó và nó thì chạy trốn… nó chạy chạy mãi rồi loạt vào một kĩ viện có tên là Hồng Lâu viện.

- các ngươi nói sao? Xuân Yên đã bỏ trốn theo Phan Hùng à… (tiếng mụ Bạch bà_chủ Hồng Lâu Viện vang lên)

- dạ…dạ – thưa dạ cái gì nữa hả? trời ơi là trời sao tôi khổ vầy nè trời… ( đang than trời kêu đất thì Bạch bà nhìn thấy Hàn Lâm xông vào khuôn viên phía sau kĩ viện để trốn quan binh, và bà nhìn nó với ánh mắt đầy tia gian xảo bởi lẽ bà đang gặp nguy bởi vụ Xuân Yên_ kĩ nữ đệ nhất ở Hồng Lâu Viện đã bỏ trốn nay bà gặp nó_một nữ nhân còn đẹp hơn Xuân Yên thì lý nào bà lại bỏ qua, bà kéo tay nó vào trong và kêu người trang điểm lại cho nó, trong khi đó nó ngớ người ra chẳng hiểu mô tê gì cả? còn hắn_đang ở trong cung phê diệt một núi tấu chương thì nhận được tin của nó và hắn bỏ cả công việc xuất cung.)

- Thưa hoàng thượng! tên lính này chính là người đã nhìn thấy Dương phi nương nương xuất hiện ở gần đây? ( Hoàng Trung cung kính nói, hắn_lúc này mặc một bộ y phục màu trắng y như thường dân nhưng lại toát ra vẻ khí thế của một quân vương)

- Ngươi đã gặp nàng ấy ở đâu? ( nói mà toát ra cả hàn khí)

- thưa! thần đã gặp Dương phi ở một con hẻm gần chợ, thần có đuổi theo người nhưng nhưng tới khu “hoa nguyệt” thì mất dấu.

- được rồi! Hoàng Trung.

- vâng. hạ thần chờ lệnh ( cúi người cung kính)

- ta cùng ngươi đi đến “ hoa nguyệt” gì đó bắt nàng về đây?

- ( Trung rùn mình khẽ cười nhẹ trong đau đớn_nói) hoàng thượng! thần nghĩ nơi đó không hợp với ngài đâu?

- tại sao ( nói một cách ngắn gọn)

- dạ… ( Trung hơi ngập ngừng đỏ mặt bởi vì anh biết nơi ấy là nơi nào nơi mà các lãng tử hay ra vào….)

- không thưa dạ gì nữa? đi thôi ( dứt khoát hắn lôi Trung đi. Và Trung đành phải đi theo vì sự an toàn của chủ tử)

Tại Hồng Lầu viện ( vào lúc mặt trời vừa lặn xuống) lúc này khách khứa đông nghịt những kĩ nữ ăn mặc hở han ra trước cửa tiếp đón các vị công tử ăn chơi trác tán và hắn_Quân Bảo cũng không ngoại lệ. Lúc đầu hắn hơi ngạc nhiên về nơi này nhưng về sau thì không mấy ngạc nhiên nữa và ánh mắt của hắn bắt đầu tập trung vào tìm kiếm nữ nhân của mình. Hắn đảo mắt qua một lược, không nhìn thấy nữ nhân của mình đâu thì hắn định bỏ đi nhưng ..

- Trân trọng chào đón các vị công tử ( tiếng của mụ Bạch bà vang lên…. ) hôm nay chúng tôi có một a đầu mới gia nhập môn quy nên…mong các công tử sẽ chiếu cố.

- ( từ đám thanh niên trai trẻ cho đến các lão gia ham vui lên tiếng) mau kêu nàng ấy ra đây cho bọn ta xem mặt đi?

- các công tử từ từ nào. Làm gì mà nôn nóng dữ vậy? ( Bạch bà ẻo lã nói)

Hắn nhìn thấy cái cảnh ở Hồng Lâu Viện phát chán định bước đi thì Bạch bà lên tiếng:

- nào… mọi người hãy chào đón Dương Ngọc Hàn Lâm kĩ nữ mới của Hồng Lâu Viện chúng tôi?

Vừa nói Bạch bà vừa chỉ tay lên lầu. Còn hắn thì cự lại không đi nữa khi nghe thấy tên của nó. Cả không gian trong kĩ viện dường như ngợp lại, một mỹ nữ xinh đẹp như tiên đang từ trên lầu đi xuống và người đó chính là nó_nó diện một bộ trang phục màu ngọc tím để lộ bã vai, tóc mái nó tết phồng lại thành nhiều con rết tém gọn sang bên phải, tóc sau cũng tết lại và một ít để phía trước còn một ít thì để phía sau ( bó bồng lên), nó còn cài lên mái tóc của mình một đôi kim thoa hình cánh hoa làm tôn lên vẻ đẹp hết sức quyến rủ của nó. Người nào người nấy nhìn vào nó cũng thèm khát ao ước được có nó, còn hắn thì lồng ngực như đang đánh lôtô, mặt đỏ bừng hắn cảm thấy như khắp thân hình mình nóng lên. Nó cầm chiếc khăn màu tím nhạt và lỡ tay đánh rơi ( không phải nó cố ý đâu nhen!!) thế là đám nam nhân tranh giành chiếc khăn ấy và tất nhiên chiếc khăn ấy rơi vào tay của hắn_Quân Bảo

- nào nào ( bạch bà vỗ tay bốp bốp vài cái làm mọi người sực tĩnh cơn mê tình ) mọi người bắt đầu cuộc chơi đi chứ? ( bà mĩm cười nhẹ nhàng như đang thách thức đám nam nhân kia)

- một vạn lượng ( một người trong đám đó đưa ra một cái giá khởi đầu)

- một vạn rưỡi (người tiếp theo cũng không chịu thua kém)

- hai vạn lượng ( người tiếp)

- ( dường như hắn đã hiểu rõ luật chơi ở kĩ viện, chỉ cần có tiền là có được nàng ta hắn lên tiếng mà ai cũng bất ngờ) mười vạn lượng vàng…

- (Bạch bà đang đứng cạnh Hàn Lâm bỗng té khuỵ xuống tại lần đầu thấy được số tiền lớn cỡ vậy!!) hay quá… phen này mình phát tài rồi… (bà lớn tiếng nói) Còn ai đưa ra giá cao hơn vị công tử này không. ( dứt lời)

- mười một vạn lượng vàng ( tiếng nói mang âm vị trầm vang lên, một vị công tử anh tuấn bước vào kĩ viện, người đó chính là Hyon Bin anh chàng lâu nay cũng tìm kiếm nó khi biết nó trốn khỏi hoàng cung và hôm nay anh lại gặp nó ở Hồng Lâu Viện)

- thật tốt quá… ( hihihi đợt này ta phát tài chắc rồi)

- hai mươi vạn lượng ( Quân Bảo cũng không chịu kém cạnh tiếp tục ra giá? Và để tên kia không có cơ hội chiếm được nàng hắn đã xông tới bế nàng đi lên lầu ( vẫn còn ở kĩ viện )còn Trung thì trao ngân lượng cho Bạch bà, Bạch bà hớn hở lo đếm tiền, Hyon Bin thì tức giận đuổi theo nhưng đã bị mũi kiếm của Trung chận lại ngăn hành lang.

- cảm phiền công tử không nên làm phiền chủ tử của ta ( đưa cán kiếm ra doạ Hyon Bin)

- các người biết ta là ai không? Sao dám vô lễ thế hả? ( Bin tức giận hét anh ta dường như quên mất thân phận đặc biệt của mình)

- dù công tử có là ai đi nữa thì cũng không thể nào bằng chủ tử của ta? Mong công tử hãy lui ra “đao kiếm vô tình” ta không muốn gây thương tích cho công tử? ( Trung nói mà sắc mặt biến đổi vô lường)

- hừ… ( phất tay áo ra phía sau ) được rồi các ngươi hãy đợi đấy (nói rồi Bin bỏ đi vì anh biết rằng nếu anh mà làm lớn chuyện thì đằng nào cũng hư bột hư đường cái chuyện mà cha con anh đã tính toán)
Chương 4

Ads Còn Hàn Lâm sau khi bị Quân Bảo bế vào một căn phòng bày trí hết sức bắt mắt thì mới sực tĩnh, nó bật nhảy khỏi vòng tay Quân Bảo và hét lên ( biết mình đang ở kĩ viện)

- thật đê tiện. ai cho phép ngươi chạm vào người ta. ( nó hét hết cỡ làm bọn người đứng ở ngoài nghe được liền cười khúch khích)

- hừ nói người ta đê tiện mà sao không nghĩ đến mình ( hắn ngồi xuống

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT