|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
em không cần suy nghĩ nữa đâu! cứ để tự nhiên đi? rồi cũng có ngày em nhớ lại mà!
- ( ngước nhìn anh hai_nói) nhưng mà anh…..
- ( Hải Thiên chen vào nói) thôi nào? Không cần nói gì nữa, em về là cả nhà mừng lắm rồi! ( cúi xuống gần mặt nó_nói) em hãy nghĩ ngơi tịnh dưỡng đi đừng lo lắng điều gì nữa, mà mẹ cũng sắp đến đây rồi đấy?
- (nghe nhắc tới mẹ mặt mày nó rạng rỡ lên nói) thật vậy hả anh hai? – ừ… mẹ rất nhớ em đó!
- em cũng nhớ mẹ quá! ( nó ngẩn đầu lên, nhìn thẳng vào mặt Hải Thiên mà nói)
- anh biết rồi? thôi em nằm xuống nghỉ ngơi đi, lát mẹ đến anh sẽ gọi em dậy ( đỡ nó nằm xuống giường)
- anh hai nói thật nhen? nhớ gọi em dậy đó? Không là chết với em (vừa nói nó vừa đưa tay chỉ vào mặt Hải Thiên hù doạ)
- hihi… anh biết rồi….
Tại Vương triều.
- ngươi nói cái gì? ( đang đọc tấu chương….)
- dạ… dạ… Dương phi nương nương đã bỏ trốn ( Mã Thuận nói mà không dám ngẩn mặt lên)
- bỏ trốn…. lại bỏ trốn ( đập bàn cái rầm…. mặt hắn đằng đằng sát khí) các ngươi canh chừng nàng ta thế nào vậy? có nhiêu đó mà cũng làm không xong.
- ( quỳ sụp xuống Mã Thuận nói với giọng run sợ) thưa… chúng nô tài vô dụng… mong hoàng thượng tha tội.
- Hàn Lâm ( nói nhỏ mà chẳng nhỏ) nàng đã như vậy thì đừng trách ta độc ác…. ( ném chén trà vào tường)
- BÁO ….bẩm hoàng thượng có tin khẩn …
- chuyện gì? ( liếc nhìn tên lính với một ánh mắt sắc bén khiến hắn ta run sợ cứ cúi người xuống mà nói)
- dạ… bẩm hoàng thượng, có tin báo ở biên giới mới gửi về.
- sao? Biên giới xảy ra chuyện gì? ( ngồi xuống ghế…)
- dạ…theo tin của Từ tướng quân trấn giữ biên giới vùng phía Bắc thì vua Hung Nô đang kéo quân sang đây xâm chiếm nước ta.
- cái gì?
- dạ… ( vội quỳ sụp xuống)
- ta biết rồi! Tuyên Phương HoàngTrung nghe lệnh (hét lớn.)
- hạ thần đợi lệnh ( đứng ở đâu lòi ra không biết…hihihi)
- lập tức truyền lệnh, điều hai mươi vạn tinh binh chuẩn bị xuất quân theo ta đến vùng biên giới phía Bắc trấn áp bọn xâm lược.
- hoàng thượng, người thân chinh điều binh khiển tướng đánh giặc sao? ( hơi ngạc nhiên)
- ừ… ngươi còn thắc mắc gì nữa không ( lườm hắn với con mắt như sắp rớt ra)
- dạ không… hạ thần lập tức thi hành. ( nói rồi đi ra ngoài một lèo)
- Mã Thuận…
- dạ… có hạ thần ( đang đứng cạnh Quân Bảo, nghe gọi liền cúi mình xuống cung kính thưa)
- mọi chuyện về Dương phi nương nương ta giao cho ngươi. Khi ta trở về thì phải có nàng ấy ở đây? ( nhìn hắn ta mặt không thay đổi sắc thái)
- vâng… hạ thần tuân lệnh.
- được rồi. ngươi lui ra đi, ta muốn được yên tĩnh một mình. ( ngã người xuống ghế)
- vâng…( Mã Thuận lui đi để hắn ở đấy một mình)
Tương lai.
- Hey …
- xem ra em có vẻ vui nhỉ!
- đương nhiên rồi! ( nó đối diện với Hải Thiên và nói )
- thôi đi cô nương! Cho tôi xin đi ( anh nó nhăn mặt nói)
- anh nói cái gì? ( nhéo vào tay anh nó)
- ui da đau… cái con nhỏ này ( nhăn mặt la ó)
- hai đứa làm gì vậy? y như con nít ấy? ( mẹ nó nói)
- mẹ à… anh hai bắt nạt con ( nó vừa nói vừa giả vờ khóc ngả vào lòng mẹ)
- hừ… có cô bắt nạt anh hai cô thì có (mẹ nó ra vẻ bênh anh nó)
- mẹ à… con có phải là con mẹ không vậy? sao thấy mẹ toàn bênh anh hai không à! ( nó nũng nịu nói)
- thôi nào cô nương… đừng nhõng nhẽo mẹ nữa… hôm nay nhà ta tổ chức tiệc mừng em trở về đó? Ta về nhanh thôi kẻo mọi người đợi? ( anh nó nói với vẻ mặt cực kỳ baby)
- ừ… thôi được rồi, nở tình anh lấy công chuộc tội mở tiệc chào đón em nên em tạm tha cho đó? hứ, chúng ta đi thôi mẹ ( lại choàng tay mẹ mình nó kéo bà vào xe)
- hừ thiệt tình…. ( Hải Thiên ngao ngán lắc đầu nhìn cô em gái “dễ xương” mình )
- mau đi thôi anh hai( nó đã chui vào xe mà vẫn cố nhoi ra ngoài nói)
- ừ… anh biết rồi.
Tại Nhà họ Dương.
Chương 5
Ads ( Lật Kiến Doanh Phương & Lật Kiến Doanh Viên: hai chị em sinh đôi nhà họ Lật Kiến, bạn rất thân của Hàn Lâm )
- con nhỏ ngốc kia ( Doanh Phương la lớn khi nhìn thấy Hàn Lâm bước vào )
- Hàn Lâm ( Doanh Viên cũng vừa khóc vừa chạy lại ôm nó)
- thôi nào 2 cô nương làm gì mà giữ vậy? ( nhỏ cười te toét)
- con nhỏ ngốc này? Còn cười được à? ( Cả hai đồng thanh lên tiếng)
- hihihi… ( gãi đầu cho bớt quê)
( Lạc Cổ Thượng Hiên: là bạn “chai” rất thân với Hàn Lâm …)
- ê! Bé Lâm? ( Thượng Hiên vừa cầm ly rượu chạy lại vừa lên tiếng)
- (nó chu mỏ ra nhìn Thượng Hiên với vẻ câm tức) tên kia! Ai là bé Lâm hả?
- ý từ từ? gì mà nóng dữ cô nương (hắn vừa nói vừa vòng tay qua eo của nó và kết cục phải nhận là…)
- BỐP…. ai cho phép cậu xàm sỡ em gái tôi vậy? ( Hải Thiên ra vẻ tức giận )
- Ôh my good! Anh hai!
- ai là anh hai của cậu hả? (Hải Thiên làm mặt lạnh)
- ồ… anh đừng nói thế chứ? sớm muộn gì chúng ta cũng là anh em một nhà mà! (cười te toét)
- BỐP…. (ăn thêm một phát nữa, sao tên này thích ăn đòn dữ ta) ai là anh em một nhà với ngươi hả? ( nó cho hắn ăn một cú đấm khá đau đó!)
- ui da…(đau quá nên kêu thành tiếng) Sao hai anh em nhà này thích dùng bạo lực thế hả?
- (không hẹn mà cả hai cùng lên tiếng) cậu nói cái gì? ( chực sẵn nắm đấm)
- ui da… hành hung bạo lực… cứu tôi với… Doanh Phương & Doanh Viên mau cứu tớ với! ( núp sau bóng hai chị em sinh đôi)
- thôi nào! giỡn tới đó thôi? ( Doanh Phương lên tiếng)
- đúng đó! cậu mới khoẻ dậy, giỡn quá coi chừng mệt? ( Doanh Viên cũng góp phần nói theo)
- hey… thôi được rồi… không giỡn nữa ( nó nói)
- ừ… mà chừng nào cậu đi học trở lại vậy ( Thượng Hiên đang núp sau lưng của 2 chị em sinh đôi lò đầu ra nói)
- ngày mai tớ sẽ đến trường.
- cái gì ( không hẹn mà cả 3 đồng thanh)
- có gì mà các cậu ngạc nhiên dữ vậy!
- cậu mới khoẻ lại, sao không ở nhà lo nghĩ ngơi tịnh dưỡng mà lại đi học sớm thế? ( Doanh Phương nói)
- ừ! đúng đó! với chỉ số IQ của cậu thì từ từ học cũng được mà (Doanh Viên cũng chen vào)
- em thấy rồi đấy? anh cũng nghỉ tốt nhất em nên ở nhà thêm một thời gian nữa đi? ( Hải Thiên nhìn Lâm mà nói)
- em đã quyết định rồi. Mai đi học không bàn cãi nữa!
- nhưng mà….
- các cô cậu còn làm gì vậy? Sao nhân vật chính mà còn đứng đó? (mẹ của Thiên & Lâm lên tiếng)
- tụi con biết rồi ( đồng thanh cả đám lên tiếng rồi nhảy vào nhập tiệc)
Vùng Biên Giới ở Phía Bắc.
- khải tấu hoàng thượng, quân Phiên do Thiền Nô lãnh đạo đã đóng quân ở huyện Du Long Nhật (Hoàng Trung lên tiếng )
- bọn chúng có bao nhiêu quân mã? ( Quân Bảo đang xem địa thế, xem quân binh có thể đóng doanh ở đây được không?)
- theo như mật thám báo lại thì bọn chúng có gần 10 vạn tinh binh và hơn 30 ngàn ngựa chiến.
- ( ngẫm nghĩ giây lát) ừ cũng khá nhiều đấy?
- bẩm hoàng thượng, người đã có kế sách gì cho trận chiến này chưa? ( Hoàng Trung nói chuyện với Quân Bảo rất tự nhiên)
- chưa… trẫm còn chưa có kế sách gì? Trẫm còn đang chờ hành động tiếp của bọn chúng mới định ra kế sách? (Quân Bảo nói) Hoàng Trung….
- dạ có thần.
- hãy truyền quân đóng doanh ở đây!
- tuân lệnh. (y lập tức thi hành)
Trường Thiên Phục. – (anh hai nó chở nó tới trường, theo giám sát nó từng li từng tí) woa … đã lâu không được đến trường rồi…. (nói rồi nó chạy vào cổng và….)
- kính chào hội trưởng (đám học sinh của trường xếp hàng ở đó lúc nào cúi mình kính chào nó)
- Hàn Lâm mừng cậu đi học trở lại ( Doanh Phương lên tiếng)
- ừ….mà các cậu đang làm gì vậy? sao người nào người nấy đều mang balo thế? (nó ngạc nhiên nhìn mọi người)
- cậu đi học lại mà không có thời khoá biểu của lớp à? ( Thượng Hiên lên tiếng như trách móc nó)
- hơ…( nó gãi giã đầu cho qua lệ)
- thôi đi bà cô… cô đi học kiểu gì vậy chứ? học kiểu này mà lúc nào điểm cũng cao chót vót à! (Thượng Hiên than trách)
- ( đánh vào ngực Hiên một phát) thôi đi ông tướng đừng ở đó đóng kịch nữa! mau nói cho tôi biết là lớp đang làm gì đi?
- sáng nay lớp ta có tiết ngoại khoá ngoài trời nên cô nói cả lớp ra phía sau núi gần ngôi miếu thờ thổ địa để học. ( Doanh Viên nói)
- à… vậy ta đi thôi! ( quay đầu định đi thì thấy anh hai chưa chịu về nên nó nói) anh hai! sao anh còn ở đây thế? Sao không về đi? (mắt nó mở tròn xoe)
- anh không về! anh sẽ đi theo em? ( Thiên lạnh lùng nói)
- cái gì? NO anh không được đi? (nó nói mà mắt vẫn còn mở to)
- tại sao anh đi theo em không được? ( cúi nhìn nó)
- ( nó ấp úng nhìn anh nó nháy mắt lia lịa) anh à… em đâu còn nhỏ nữa.
- tôi đi theo không phiền gì mọi người chứ? ( ngẩn mặt lên nhìn đám học sinh với ánh mắt nẩy lửa, người nào mà không cho ổng theo chắc chết)
- không phiền gì đâu? (cả đám cúi người đồng thanh nói)
- vậy được rồi, ta đi thôi! ( nói rồi dẫn đám học sinh đi, y như người dám hộ tụi nhóc)
Sau Núi Gần Đền Thờ Thổ Địa.
- sao mình thấy không khí ở đây âm u quá nhỉ? ( Doanh Viên nói với dáng vẻ run sợ)
- có ma sau lưng cậu kìa? ( Lâm hù doạ Viên)
- đâu… đâu… ( Viên sợ quá nhảy cẩn lên)
- hahahaha…. Ban ngày mà làm gì có ma mày (Lâm nói, Cả đám cười)
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




