|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
- con quỉ… dám chọc tao ( Viên bậm môi doạ nạt nhỏ)
- hihihi… ( đang đùa thì tự nhiên nó nghiêm túc lại_nói) thôi nào! mọi người hãy chia nhau ra tìm hiểu khu vực này đi
Giọng nó y như người lãnh đạo, khi mọi người tản ra gần hết thì nó cũng đi loanh quanh khắp nơi và nó đã để ý đến một cái hang động… nó đi vào đấy! kéo theo cả Hải Thiên vào. Bất chợt có một luồng gió nhẹ như khơi gợi lại ký ức ở quá khứ của nó… nó nhớ lại mọi thứ và rồi bỗng nhiên nó như bị kéo ngược vào quá khứ. Kéo theo cả Hải Thiên vì lúc đó nó nắm chặt tay anh mình. Hải Thiên hơi bất ngờ về việc này, anh chỉ biết ôm chặt Hàn Lâm để nó khỏi bị tổn thương gì. Ở quá khứ… ở chiến trường.
- muôn tâu bệ hạ, người nên rời khỏi đây đi ạ! ( Trung nói với vẻ hốt hoảng)
- ta không đi đâu hết, dù có chết ta cũng phải ở đây (Quân Bảo quát. Đêm hôm đó, sau khi đóng quân, đội quân của Quân Bảo bất chợt bị địch tấn công từ bốn phía và kết quả….. như ta đã thấy… nhưng bất chợt từ trên bầu trời của chiến trường loé lên một ánh sáng…. Và…)
- chuyện gì vậy? ( đám binh sĩ nói, ánh sáng càng lớn ra)
- hey… đây là đâu đây…. ( rớt xuống đất rồi ngồi dậy nói_Lâm)
- chuyện gì vừa xảy ra vậy Lâm (Thiên đưa tay ra sau đầu xoa xoa)
- Dương phi nương nương ( tiếng của Hoàng Trung vang lên khiến cho cả nó và Quân Bảo đều giật mình nhìn thẳng vào mắt nhau)
- Tại sao nàng lại ở đây? ( Quân Bảo hét mà trong lòng thắc mắc)
- hey…a…. ( một tên lính Phiên cầm đao bổ vào người nó….)
- Hàn Lâm….. cẩn thận… (Hải Thiên đang lúc nửa mơ nửa tỉnh thì thấy em gái mình gặp nguy hiểm, anh liền xong vào đỡ nhát đao đó! Tuy nhiên, vì anh cũng là một cao thủ võ thuật nên nhát kiếm tầm thường kia chẳng làm được gì?) em không sao chứ Hàn Lâm.. ( nắm chặt lấy bã vai nó hỏi)
- ( nó để tay sau đầu xoa xoa) em …em không sao, còn anh anh có bị gì không?
- anh không sao cả? (nói rồi Thiên nhìn xung quanh và thấy bất ngờ trước cảnh tượng này, đúng lúc đó một mũi tên bay tới….)
- Dương phi nương nương, người hãy cẩn thận ( Hoàng Trung phi ngựa nước đại đến đánh bật mũi tên ra) người hãy mau đi theo chúng tôi? ( Hoàng Trung nói và đưa ra một con ngựa cho họ)
- anh hai ta đi thôi? ( nó nhảy lên ngựa và đưa tay ra kéo Thiên lên ngựa trong khi Thiên chả hiểu gì cả?)
Doanh Trại Của Quân Bảo.
- tại sao nàng lại ở đây? (Quân Bảo hét lớn khi thấy nó đi với một người con trai trên cùng một con ngựa, lúc này anh hết sức tức giận)
- tôi ở đây thì liên quan gì tới anh chứ? (Thiên đỡ nó xuống ngựa, nó vừa xuống ngựa vừa nói)
- không liên quan gì à! (hắn tiến lại gần nó, bất chợt hắn nhận một luồng sát khí từ phía của Thiên tuy nhiên hắn vẫn không run sợ, vẫn hiên ngang bước tới và tất nhiên nó run sợ núp sau lưng của Thiên)
- cậu là ai? ( Thiên hỏi một câu hỏi hết sức ngớ ngẩn…)
- (hắn sững người trước câu hỏi của Thiên nhưng….) hừ…câu đó phải là do ta nói chứ? Ngươi là ai? Ngươi có biết hậu quả đụng vào nữ nhân của ta sẽ có kết cục gì không? (tia sát khí bắn qua phía Thiên)
- ( Thiên cũng chẳng thua kém ) ai là nữ nhân của ngươi?
- hừ (nhếch miệng cười) ngươi giả ngốc hay là ngốc thật thế hả?
- hai người thôi điiiiiiiiiiiiii….. ( nó hét lớn và sau cú hét người nó như mền nhũn ra quỵ xuống)
- (Thiên đứng gần nó vội…..) Lâm em không sao chứ ( đỡ nó ngồi xuống ) – cái gì? Hai người còn dám thân thiết trước mặt ta à? (người hắn đầy sát khí, ngọn lửa ghen bốc lên)
- hoàng thượng! người nên bình tĩnh, hình như Dương nương nương đang bị bệnh ( Trung ra vẻ khuyên can Bảo)
- kệ nàng ấy! ai bảo trong cung giường êm nệm ấm không chịu lại đi bỏ trốn với người nam nhân này? (hắn tức giận nói)
- ngươi nói bậy bạ gì thế hả? (Thiên vừa loay hoay lo cho Lâm vừa nói với vẻ tức giận)
- hừ… ta nói bậy bạ gì à? Đôi cẩu nam nữ các ngươi thì lấy gì mà hiểu? (nói mỉa mai)
- cẩu nam nữ? thật bậy bạ, ta là anh trai của Hàn Lâm tại sao ngươi lại nói vậy? thật là sỉ nhục (bế nó đứng dậy miệng nói mà người đầy sát khí)
- ngươi nói sao? Ngươi là ca ca của nàng ấy? (vui mừng như có hội hắn hớn hở hỏi lại lần nữa) ngươi có thật là ca ca của nàng ấy không?
- hừ ta Dương Tôn Hải Thiên anh trai của Dương Ngọc Hàn Lâm! (nói mà mặt cứ như Diêm Vương vì ổng đâu có ưa cái ông vua này)
- thật sao? (vui quá mà, giờ hắn như thiên thần)
- hoàng thượng à? Dương phi người…(Trung nói )
- à… người đâu! cho truyền ngự y đến trại của trẫm, nhanh lên…. mời người theo ta đến trại để ngự y thăm khám cho nàng (nói dịu dàng hẳn đi)
- ừ… ( hết biết cách gì để giúp Lâm hạ sốt nên đành lòng đi theo hắn…)
- nàng ấy sao rồi? ( trong trại hắn, Trịnh đại phu đang bắt mạch)
- đúng vậy! em gái tôi sao rồi? ( Thiên cũng lo lắng nên hỏi)
- khải tấu hoàng thượng. Dương phi nương nương chẳng qua chỉ vì kiệt sức nên mới xỉu thôi, không có gì đáng ngại. thần sẽ kê một đơn thuốc cho người….( sau khi bắt mạch cho nó Trịnh đại phu nói)
- ừ… ngươi lui ra đi….(hắn nói )
- tuân lệnh (cúi người thi lễ rồi lui ra)
- ta muốn biết chuyện này là sao? ( Thiên hỏi hắn khi Trịnh đại phu đã lui ra ngoài )
- ( nhìn Thiên hắn nói) ngươi chưa biết chuyện gì sao?
- nếu ta biết chuyện gì đã xảy ra với Lâm thì ngươi đã không còn trên thế gian này rồi! ( ngồi xuống ghế, Thiên nói với giọng lạnh như tiền)
- hừ…. người nói vậy là sao? Em gái người là vợ của vua thì người nên hãnh diện chứ! (tên này cũng không thích Thiên)
- cái gì? vợ vua… (Thiên bất ngờ)
- ư…ư… ( nhỏ tĩnh dậy vì nghe tiếng hét lớn của Thiên)
- Lâm/nàng không sao chứ?(không hẹn, cả hai đồng thanh lên tiếng )
- ư… đây là đâu.(nó cảm thấy mệt mỏi, lời nói nó kéo dài và nặng trịch như chì)
- đây là doanh trại của ta!Sao nàng lại ở nơi này(hắn thắc mắc hỏi nó)
Chương 6
Ads – sao… doanh trại của người! OH MY GOOD (nhỏ đang trong trạng thái hoảng loạn)
- Lâm! anh cần một lời giải thích của em? ( Thiên đứng khoanh tay nhìn nhỏ với ánh mắt triều mến và nói)
- ư…. Em….(nhỏ mệt mỏi nhìn Thiên như không muốn nói)
- BÁO…………(một tên lính chạy vào phá vỡ không gian trò chuyện của 3 người)
- chuyện gì? (Quân Bảo nói một cách ngắn gọn và đầy uy lực của một vị quân vương)
- dạ…. khải bẩm hoàng thượng quân Phiên đang kéo về phía này…
- ta biết rồi…. (Quân Bảo cắt ngang không để tên lính nói tiếp )
- hừ… thật phiền phức… ở đây thật nguy hiểm! (Thiên nói)
- xin người yên tâm… sẽ không……(Hoàng Trung nói)
- câm mồm! (Quân Bảo hét lớn khiến cho Trung giật bắn người run sợ. Có thể nói tình thế lúc này cực kì cấp bách và nguy hiểm….Bảo đang rối trí không biết làm gì trong tình huống này…hihihi khôn 3 năm dại 1 giờ đây mà)
- hừ… là vua của một nước mà trong tình huống này lại như vậy? (Thiên cười nhẹ, mỉa mai nói)
- kìa anh hai! (Lâm lay tay của Thiên)
- ai nói với ngươi là ta rối trí chứ? (chỉ tay vào Thiên và nói_quả thật rối trí mà còn cố cải)
- hừ(nhếch miệng cười lạnh)… vậy thì ngươi thử nói cho ta biết kế hoạch của ngươi đánh đuổi đám người đó đi? (ngồi xuống bên cạnh giường của Lâm)
- ơ… ta….(Bảo ngập ngừng nói)
- thôi được rồi! Xem bộ tướng của ngươi thì chắc chẳng nghĩ ra được kế hoạch gì hay ho đâu nhỉ! (Thiên ngồi trên giường bình tĩnh nói chuyện với Bảo) ta và em gái ta chưa muốn chết nên….(đứng dậy nói nhỏ vào tai của Bảo điều gì đó!)
- (nghe Thiên nói nhỏ vào tai mình một kế sách đánh Phiên rất ư là hoàn mĩ) thật… thật hoàn hảo… tốt tốt tốt…
- ngươi đã nghe kĩ những gì ta nói rồi chứ? ( Thiên nói xong liền lùi lại ngồi xuống giường của Lâm)
- ừ… ta đã nghe hết không bỏ sót một câu, một chữ nào (Bảo gật gù đáp)
- vậy sao còn không mau thực hiện kế sách đi, đứng đó làm gì?
- ê… ta là vua hay ngươi là vua mà sao ngươi dám sai khiến ta vậy hả? (hắn tức giận_nói tuy nhiên vẫn truyền lệnh cho quân sĩ đi thực hiện kế sách vừa rồi)
- hừ… ( Thiên không nói chỉ hừ nhẹ rồi quay mặt đi)
- anh hai….(Lâm khẽ lay nhẹ tay áo của Thiên, Thiên thấy em mình gọi tưởng nhỏ lại bị gì nên lo lắng hỏi)
- chuyện gì? Em bị đau ở đâu hả?
- không (nhỏ lắc đầu, cái miệng chu lại) lúc nãy anh nói cái gì cho hắn ta vậy?
- nè…. Ta là Quân Bảo…không phải hắn này nọ…mà ngươi là nữ nhân của ta mà lại không biết tên ta là gì à? (hắn đứng đó cố chen vào câu chuyện của hai anh em)
- hừ… cậu thật nhiều chuyện đó? (Thiên liếc nhìn hắn bằng ánh mắt của tia tử ngoại đủ làm cho người ta đuôi mù)
- anh hai…. thật ra anh đã nói gì với Quân Bảo thế? (nhỏ sợ có chiến tranh thứ2 xảy ra nên nói đẩy qua chuyện khác )
- ừ… chẳng có gì đâu…(anh mĩm cười nhẹ nhàng nói với nó)
- anh hai xạo, em không tin, (nó nhõng nhẽo dẫy dụa trên giường bắt Thiên phải nói ra)
- nè… nàng có phải là con nít đâu mà khóc hoài vậy hả? (hắn ta nóng mặt nói)
- cái gì chứ? người….(nó lấy tay lâu giọt nước mắt nhìn hắn)
- thôi đi…(Thiên hét lớn) thật ra ta chỉ nói với hắn cách tiêu diệt đám người đó thôi! Không có gì cả? – Sao…(lần này tới lượt nhỏ hét) anh… sao có thể thế được…. ta
-
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




