|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
anh biết em đang định nói gì? Nhưng giờ anh em ta cũng đang ở nơi nguy hiểm này… anh không muốn em cũng gặp nguy hiểm nên…
- nên anh mới chỉ cho hắn ta kế sách tiêu diệt đám người kia (nó nhìn thẳng vào mắt Thiên và nói)
- ừ…(gật đầu)
- Ôi…. Anh đúng là anh hai của em (nhỏ nhảy nhổn lên ôm lấy Thiên để lại một người lửa khói bốc đầy người)
- ơ… Lâm…(hơi bất ngờ trước thái độ của em gái mình)
- anh… anh đã dùng kế gì vậy nói cho em biết với? (nhỏ chớp chớp đôi mắt_kiểu này chắc lông mi rụng hết chứ chẳng dễ hyhyhyhy)
- ơ… thật ra anh chỉ áp dụng kế sách của Từ Thứ(còn gọi là Đan Phúc) trong Tam Quốc Diễn Nghĩa vào trận chiến này thôi (nói mà gượng cười)
- (nhỏ ngã rầm….) trời ơi! chứ không phải anh nghĩ ra kế sách hả?
- nè… hai người nãy giờ nói gì thế hả? (Bảo đứng nghe mà chẳng hiểu gì cả)
- im…( cả hai anh em đồng thanh hét lên)
- nè…nè…gì chứ… ta là vua đấy! (Bảo sáp tới tranh cải với hai người này)
- là vua thì cũng kệ ông… tôi không có sợ ông đâu? (nhỏ đứng dậy chống nạnh hét_hét xong khuỵ xuống)
- kìa! Lâm (Thiên mặt hoảng hốt, tay đỡ Lâm)
- nàng… nàng có sao không… (hắn chạy lại hất Thiên ra ngoài đỡ lấy nhỏ với mặt hoảng hốt)
- ngươi…. ( lần này sắc thái của Thiên biến đổi….)
- hoàng thượng, Dương phi nương nương và Dương quốc cựu nên đi nghĩ đi ạ (Trung thấy hoàn cảnh hết sức nực cười này liền lên tiếng để kết thúc cái cảnh nhão nhẹt này)
- đi nghỉ… ừ… Hoàng Trung ngươi hãy đưa Dương huynh đến trại khác nghỉ ngơi đi? (tay đỡ Lâm nằm xuống giường)
- vậy còn ngươi thì sao? (Thiên nhăn mặt hỏi hắn)
- đương nhiên là ta ở đây cùng phi tử của ta rồi! (nói một cách thản nhiên hết sức)
- CÁI GÌ….(đồng thanh cả hai anh em lên tiếng)
- không cần ngạc nhiên vậy chứ? (hắn vẫn thản nhiên nói)
- (cả hai anh em Thiên & Lâm nhìn nhau rồi……..) BỐP………. ra ngoài….( tống cổ hắn ra ngoài mà không chút câu nệ)
- cái gì chứ? (hắn hét lớn)
- hoàng thượng… xin người bình tĩnh… nương nương đang thọ bệnh (Hoàng Trung ra vẻ khuyên can, anh hết sức ngạc nhiên về cử chỉ của hai anh em Thiên & Lâm, họ dường như cư xử không một chút câu nệ tiểu tiết)
- hừ… (hắn không nói gì… vẻ mặt tức giận bỏ qua trại khác )
Sáng Hôm Sau.
- khải tấu hoàng thượng. Nhờ kế sách bày trận hoả công của người mà chúng ta đã thắng trận và hoàng tử Thiền Nô đã chịu đầu hàng, kí kết hiệp ước cam chịu tiểu bái hằng năm dâng cống phẩm cho nước ta. ( một vị tướng quân bẩm lại tình thế)
- tốt… (hắn không nói gì)
- Quân Bảo……(nhỏ chạy vào doanh trại, nhỏ này bình phục nhanh ghê)
- gì……(hắn nói ngắn gọn, hình như không muốn nói chuyện với nhỏ)
- gì thế? Sao mà lạnh lùng giữ vậy ( nhỏ nhảy lại bẹo mặt hắn, lúc này bá quan ai cũng run sợ)
- nè… nàng làm gì vậy (hắn lúng túng nói)
- làm gì đâu… chọc ngươi chơi ý mà…hyhyhyhy (nhỏ cười khúc khích khi thấy hắn như vậy)
- thôi đi (hắn hét làm nhỏ giật mình và…)
- oa…oa…oa…làm gì giữ vậy chứ? tui chỉ muốn làm cho ông bớt căng thẳng thôi mà, có cần hung dữ vậy không? (nhỏ khóc y như con nít)
- ơ… ta…. hừ (thấy nhỏ khóc như thế hắn liền lôi nhỏ đi)
- nè… ngươi lôi ta đi đâu vậy? hix hix ( nhỏ thút thít nói)
- đi theo ta rồi biết… Trung mọi chuyện ở đây giao cho ngươi
- tuân lệnh ( Hoàng Trung vừa dứt lời thì đã không thấy bóng dáng của hai người họ đâu, nhưng bù lại thì một hung thần xuất hiện)
- ngươi…(tay chỉ vào Trung) tên hoàng đế đó đâu ( Thiên lù lù xuất hiện và lên tiếng làm mọi người ai ai cũng giật mình chết khiếp)
- ơ… hoàng thượng vừa mới cùng Dương phi…..
- ta biết rồi! (không để Trung nói hết lời Thiên cắt ngang câu nói rồi bỏ đi một lèo)
- hix…hix… mấy người này là thánh hay sao mà mình chưa nói hết câu đã hiểu vậy trời? (Trung kêu khổ)
Tại một hồ nước cạnh nơi đóng doanh.
- woa…. Đẹp quá… (nhỏ bay nhảy khắp nơi, nhỏ lúc này y như một cánh chim chỉ biết đến bầu trời xanh) – này cẩn thận đó! ( hắn nói….vừa dứt lời thì nhỏ xẩy chân ngả xuống hồ) ta đã nói là cẩn thận rồi mà. (hắn thản nhiên không nhảy xuống hồ cứu nhỏ mà nói với vẻ trách mắng)
- (nhỏ thấy vậy tức quá bèn….) cứu ta với…ta không biết bơi… (nhỏ vẫy vùng trên mặt nước và dần dần chìm xuống)
- nè…nàng…nàng không biết bơi à… ( thấy nhỏ chìm xuống hắn hoảng quá bèn nhảy xuống hồ, hắn lặn sâu xuống mà chẳng thấy nàng đâu hắn lại ngoi lên lấy hơi rồi lại lặn xuống….hắn hét) Lâm nàng ở đâu… ( hắn hoảng hốt la và quay mặt đi định lặn xuống lần nữa thì….)
- Bùm… ta ở đây nè… ( nhỏ ngoi từ mặt nước lên một cách đột ngột làm hắn giật mình ôm lấy nàng)
- ta xin lỗi… (hắn khóc…khóc trước mặt nhỏ)
- hả? ngươi….( chưa dứt lời thì hắn hành động “kiss” nó làm nó lúng túng không có phản ứng gì? Và lúc này Thiên xuất hiện….)
- ngươi làm cái trò gì vậy hả? ( hét lớn khi thấy cảnh hết sức gợi cảm của hai người…….)
- ơ…. (nó vội buông Bảo ra, mặt đỏ lên lúng túng……) anh hai….
- (hắn cũng buông nó ra…mặt đỏ lên y như trái cà chua) sao người lại ở đây…( cả hai người cùng bước lên bờ)
- hay nhỉ! ( nhếch miệng cười, đưa thẳng tay đấm vào mặt Bảo một cái rõ đau…)
- ui da…(đau ra phết)
- anh hai… anh làm gì vậy? (Lâm chạy lại cản Thiên)
- ( Thiên nhìn Lâm và anh vội cởi cái áo ngoài ra mặc vào cho nó, bởi lẽ nó té xuống nước người nó bây giờ ướt sũng và hiện rõ đường cong của người con gái, Thiên lườm Bảo…) ngươi đã làm gì em gái của ta…
- ta có làm gì đâu chứ? (hăn lau sạch vết máu ngay miệng và nói)
- vậy hả? (tia lửa xẹt dường như chiếu qua hai người này)
- Quân Bảo à…chừng nào thì ta về hoàng cung vậy? (nhỏ hỏi lảng đi chuyện khác)
- ừ… lát sẽ xuất quân trở về… ( vẫn nhìn Thiên đối đầu )
- vậy thì LET GO thôi ( nhỏ chạy lại cùng lúc kéo tay Thiên & Bảo đi) trở về hoàng cung (nhỏ nói và cúi người xuống thở…) hú hồn….
Ngoài thành Trường An, các vị quan văn quan võ và cùng “Ngũ Diện Cung Phi”
ra đón hắn trở về từ chiến trường….
- Hoàng thượng vạn tuế…..vạn tuế vạn vạn tuế… (đám quan đồng thanh lên tiếng)
- (hắn bước xuống ngựa nhìn bá quan rồi nói ) bình thân….
Chương 7
Ads – (Ngũ phi nương nương đồng bước lên, một nàng mặc y phục màu hồng bước lên đầu và nói) chúng thần thiếp xin thỉnh thánh thượng về chánh điện dự yến tiệc, mừng thánh thượng chiến thắng khải hoàn….
- ừ… ta biết rồi!! (hắn nói một cách lạnh lùng không thèm nhìn mấy nàng lấy một cái)
Giới Thiệu Một Số Nhân Vật
La Di Dung: quận chúa Bách Tế, nàng là ngũ phi nương nương, rất dễ thương và dễ ghét…….hyhyhy
Tây Lạc Thuỷ: công chúa Ả Rập, nàng là tứ phi nương nương, rất hay nghịch ngợm, luôn đưa ra một đống trò đùa tinh quái… hix.hix
Quách Tử Cơ: tiểu thư con tể tướng ở Tân La quốc, nàng là tam phi nương nương là thục nữ rất đoan trang, là người hiền nhất trong Ngũ Phi Nương Nương…..
Ưng Nguyệt Quân: công chúa Cao Ly quốc, là nhị phi nương nương người luôn tạo ra dáng vẻ yêu kiều giả tạo, nàng còn là một nữ tử cao ngạo, luôn muốn hoàng thượng yêu chiều mình…nhưng nàng rất là tốt bụng… “khẩu xà tâm phật”
Trương Kỉ Vân: dưỡng tử minh linh của tể tướng vương triều, nàng là đại cung phi, là người chính chắn nhất trong Ngũ Phi Nương Nương….
Tại đại điện. Hắn đương nhiên ngồi chính giữa điện cùng nó anh trai nó ngồi dưới điện bên phải (mặt sục tà khí), bên trái hắn là La phi, Tây phi và Quách phi. Bên phải là Ưng phi và Trương phi
- ( Ưng phi nương nương bước ra chính điện) muôn tâu hoàng thượng….
- gì? (chàng lạnh lùng đáp, vừa uống rượu mắt vừa nhìn nó… không thèm để ý tới ai cả…)
- (Ưng phi nóng máu …) dạ…(không muốn nói mà cũng cố nói) để mừng chiến thắng của hoàng thượng. Ngũ Phi nương nương chúng thiếp xin được phép mạo muội….
- ta biết rồi… làm gì thì làm đi (hắn cắt ngang lời Ưng phi nói làm nàng đã tức nay càng tức thêm….)
- tuân lệnh (nàng cúi người xuống thi lễ với hắn và khẽ đưa ánh mắt đầy thù hận qua phía nó…)
- ui…(nó rợn mình run sợ)
- sao thế Lâm? (Thiên thấy nó lạ lạ nên hỏi)
- ơ… không sao, em không sao! (nó khẽ mĩm cười nói)
Tiếng nhạc trổi lên, Ngũ phi nương nương bước ra với 5 sắc phục làm ngây ngất lòng người.
La Di Dung: hồng (đỏ) y nương nương
Tây Lạc Thuỷ: chanh (cam) y nương nương
Quách Tử Cơ: hoàng (vàng) y nương nương
Ưng Nguyệt Quân: thanh (xanh) y nương nương
Trương Kỉ Vân: tử( tím) y nương nương
Điệu múa “Vũ Khúc Nghê Thường” được trổi lên, các nàng di chuyển một cách nhẹ nhàng và mê hoặc lòng người, thân hình mềm mại với nét uyển chuyển thướt tha…..bỗng tiếng sáo véo von của Tây phi nương nương hoà quyện cùng tiếng trống của Ưng phi nương nương vang lên kèm theo là giọng hát của Trương phi nương nương (múa dây vải )…..(hai nàng quí phi còn lại múa phụ hoạ)
“Rượu hồng đào, mừng.
Hãy! uống cho vui say. Chào mừng ngài chiến thắng nước non thanh bình hát vang lời ca khắp nơi….
Hoàng thành. ánh sáng hoa đăng tưng bừng cùng, diễm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




