watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6221 Lượt

thì lần khác vậy, coi như hôm nay chị gặp may…”

Thay xong bộ đồ, nó cảmthấy thoải mái vô cùng, mặc đồ thể dục vừa dễ chịu lại được tự do bay nhảykhông như bộ đồng phục kia ngồi cũng phải ngó trước nhìn sau, đi thì phải từtốn……

Kết thúc giờ chơi, chàoNguyệt Mỹ rồi nó cùng Mi, Lam lên lớp. Cuối cùng thì sau mấy ngày liền thăm chịy tá, nó cũng được trở về với lớp học thân yêu

Buổi học diễn ra khásuôn sẻ vì nó ngồi bàn cuối nên cũng không có giáo viên nào để ý bắt bẻ nó mặcsai đồng phục. Chỉ có điều là căn bệnh tim lại phá rối, làm cho nó đau quặng.Nhưng cũng may là chỉ kéo dài khoảng 10s nên chưa đến độ ngất xỉu như lầntrước.

11:30 Am

Reng………reng……

-Hura! Khỏe quá, cuốicùng thì cũng thoát được. Dạy gì mà hai con mắt mình muốn xụp xuống luôn…

Nó khoái chí mừng rỡ vìthoát được chuyên gia gây mê (biệt danh nó đặt) đó là thầy dạy văn. Nó khôngbao giờ khá môn văn nổi bởi cứ đến giờ văn thì nó lại ngủ, cái lần thi vàotrường này nó phải đi kiếm thu thập thông tin từ mọi nơi có thể thu thập được,rồi cứ ngồi đọc đi đọc lại đọc tới đọc lui cho thuộc, nhờ vậy mà nó mới đượcđiểm cao. Hí hửng cất tập, bỗng tên Long từ đâu nhảy tới……..

Chap 32: “Ý đồ của cô làgì?”

Nó vội cúi xuống nhặtlên, người kia cũng cuống cuồn cúi xuống nhặt cho nó. Vừa nhặt vừa luôn miệngxin lỗi.

-Xin lỗi bạn nhé, mìnhvô ý quá

-Không sao, mình cũng cólỗi mà

Nhặt xong mấy quyểnsách, lúc này nó mới đứng lên, thì ra người kia là một tên con trai, cao hơn nóchừng một cái đầu. Nó cũng không để ý gì nhiều, cúi đầu cảm ơn rồi quay đi

-Mình tên Lâm, 11A3, cònbạn- nó vừa quay đi thì bị cái người tên Lâm đó níu lại, cố gắng làm quen.

-Ờ…….. mình là Bảo Nhi,11A1, rất vui được làm quen ^____^- chần chừ một lúc nó cũng cười tươi đáp lại,nhưng chợt nhớ ra là mình còn phải đi cất mấy quyển sách này rồi còn phải xuốngchỗ Mi, Lam nữa. Vậy là nó vội chào tạm biệt cậu bạn Lâm rồi chạy về lớp

———————-

PROFILE

Tên: Trịnh Hoàng Lâm

Ngoại hình: 1m79, gươngmặt cũng dễ thương nhưng chưa được xếp vào hàng hotboy

Thân phận sẽ được tiếtlộ sau

———————-

Cất xong mấy quyển sách,nó chạy xuống căng tin. Cái gì vậy? Sao cả đám con gái lại vây vào một chỗ nhưthế kia? Tò mò, nó tiến lại chen vào đám đông

“Ax, gì vậy chứ??” Cảnhtượng trước mắt làm cho nó không khỏi bàng hoàng. Hóa ra đám con gái vây lại làvì chỗ Mi, Lam ngồi có………..bọn hắn. Đám con gái không vậy lại sao được khi mà“ngàn năm” mới thấy 3 hotboy chịu chui vào đây .

“Đúng là cái lũ hámtrai”- nó thấy chướng mắt nên chạy tới kéo hai con bạn ra, tìm một cái bàn khácđể ngồi, mà cũng không cần phải tìm bởi bàn trống cả đống, lũ con gái thíchđứng ngắm trai hơn là ngồi ăn mà.

Thật ra thì hắn cũng khóchịu lắm, bởi hắn có muốn xuống đây đâu, chỉ tại hai cái tên kia lôi kéo, đòixuống đây cho bằng được nên cuối cùng hắn vẫn phải lết xuống.

Nó cảm thấy khó chịulắm, nhìn cái cảnh sao mà gai mắt quá. Quyết không thèm quan tâm tới nữa, cứ đimua đồ ăn như không có gì, hôm nay căng tin đông người mà không ai chen lấn muađồ ăn, thoải mái thật. Nhưng cứ khó chịu thế nào ấy!!!

Rè…….rè

Chợt điện thoại nó runglên, vội lấy ra xem. “Số ai vậy nhỉ?” chần chừ một lúc nó bắt máy

-Alô, ai vậy ạ?

-Nhi hả? Quân đây! Xinlỗi Nhi vì mấy hôm nay đi mà không báo trước!

-Quân đi đâu vậy?

-Mẹ Quân ở bên này bịbệnh, công ty lại gặp trục trặc nên Quân phải bay ngay tối hôm đó, không báotrước với Nhi được. Bây giờ mọi thứ ổn định rồi Quân mới gọi cho Nhi được đây.

-Ừ, vậy khi nào Quân về?

-Khoảng 1 tuần nữa. Vậynhé, Quân lại có chuyện phải đi đây.

-Ừ, bye, nhớ về sớmnha!!

Cúp máy, thì ra Quân cóviệc bận, làm mấy hôm nay nó cứ lo lo. Bây giờ thì biết Quân không sao rồi.Thoải mái tiếp tục ăn như chưa có chuyện gì xảy ra

-Chị Nhi, em ngồi ở đâynha!

Con bé Nguyệt Mỹ từ đâuđi tới tay cầm theo khay thức ăn. Thấy con bé nó lại cảm thấy vui vui, cóNGuyệt Mỹ nó cảm thấy như có thêm một người bạn nữa trong ngôi trường này. Lamvới Mi cũng có vẻ quý con bé lắm.

-Ừ, em ngồi đi

Con bé ngồi xuống, vừaăn vừa nói chuyện vui vẻ. Mới quen biết nhau mà cứ như là quen lâu lắm rồi vậy.Cứ ngồi nói chuyện cười đùa, mặc cho bọn hắn đang khổ sở với mấy con nhỏ hết“anh ăn cái này nha”…. “anh uống cái này đi, cái này bổ dưỡng lắm”….. Cuộc vuicó lẽ sẽ được trọn vẹn nếu như con bé Nguyệt Mỹ không sơ ý làm đánh đổ cà phêlên áo nó

-Em……em xin lỗi chị- conbé vội vàng lấy khăn lau cho nó, miệng rối rít xin lỗi.

-Không sao đâu, chị sẽthay áo khác, em đừng lo.

Mặc dù

nó gét nhất là bịđổ nước lên người, cái cảm giác nó ướt ướt, dính dính rất khó chịu, mà lại cònđể lại một vết khác lạ trên áo nữa, nhưng trách sao được vì con bé chỉ lỡ taythôi mà.

-Mày có đồ thay không,hay để tay gọi điện về kêu người lấy bộ khác cho mày?- Mi hỏi

-Có, cũng may là sángnay tao có đem theo bộ thể dục để thay. Chắc giờ thay luôn quá.

Nói rồi nó đứng lên đilấy bộ đồ bỏ trong tủ trường thay luôn, để Mi Lam ngồi cùng Nguyệt Mỹ

Hắn ngồi bên kia tuy bịđám con gái vây lại nhưng hắn vẫn có thể nhìn được qua chỗ nó. Có thể con bé đóqua mặt được tụi nó nhưng không thể qua mặt được hắn. Rõ ràng hành động của conbé Nguyệt Mỹ là cố ý. “Xem ra cô cũng có vẻ ma ranh lắm cô nhóc ạ! Nhưng nhưvậy là chưa đủ để thoát tội mà không ai biết đâu. Để xem cô còn định làm gì!”

Nguyệt Mỹ giờ đang tứctối lắm, định làm cho nó bẽ mặt một vố nhưng nó lại có đồ khác để thay. “Thôikệ, lần này không được thì lần khác vậy, coi như hôm nay chị gặp may…”

Thay xong bộ đồ, nó cảmthấy thoải mái vô cùng, mặc đồ thể dục vừa dễ chịu lại được tự do bay nhảykhông như bộ đồng phục kia ngồi cũng phải ngó trước nhìn sau, đi thì phải từtốn……

Kết thúc giờ chơi, chàoNguyệt Mỹ rồi nó cùng Mi, Lam lên lớp. Cuối cùng thì sau mấy ngày liền thăm chịy tá, nó cũng được trở về với lớp học thân yêu

Buổi học diễn ra khásuôn sẻ vì nó ngồi bàn cuối nên cũng không có giáo viên nào để ý bắt bẻ nó mặcsai đồng phục. Chỉ có điều là căn bệnh tim lại phá rối, làm cho nó đau quặng.Nhưng cũng may là chỉ kéo dài khoảng 10s nên chưa đến độ ngất xỉu như lầntrước.

11:30 Am

Reng………reng……

-Hura! Khỏe quá, cuốicùng thì cũng thoát được. Dạy gì mà hai con mắt mình muốn xụp xuống luôn…

Nó khoái chí mừng rỡ vìthoát được chuyên gia gây mê (biệt danh nó đặt) đó là thầy dạy văn. Nó khôngbao giờ khá môn văn nổi bởi cứ đến giờ văn thì nó lại ngủ, cái lần thi vàotrường này nó phải đi kiếm thu thập thông tin từ mọi nơi có thể thu thập được,rồi cứ ngồi đọc đi đọc lại đọc tới đọc lui cho thuộc, nhờ vậy mà nó mới đượcđiểm cao. Hí hửng cất tập, bỗng tên Long từ đâu nhảy tới……..

Chap 33: Buổi “cắm trại” ở sân sau

-Ba người, đi chơi đi

-Đi đâu?- Mi hỏi

-Thì đi đâu cũng được.Chiều nay 1h30 phải học ngoại khóa vậy thì khỏi về, đi chơi luôn rồi vào học,OK?

-Ừ, vậy ra sau trườngđi, hôm trước mấy con nhỏ kia ra đó thấy cũng đẹp. Hay tụi mình đi mua đồ ănrồi ra đó ngồi ăn luôn.

-Ý HAY ĐÓ!- nó từ đâunhào tới mắt sáng rỡ (có ăn là ý hay)

Và theo như kế hoạch,tụi nó đi mua một đống đồ ăn thức uống cứ như là muốn hết cái căng tin vậy. Cònbọn hắn thì được giao nhiệm vụ đi tìm cái cây nào to nhất mát nhất làm “địabàn” để lát nữa cả đám có chỗ để “hạ cánh”

Xong, có địa bàn, cóthức ăn. Sẵn sàng và cả đám bắt tay vào “xử đẹp”. Lần này không còn những tiếngkêu réo “trả tôi đây” nữa mà là cười nói vui vẻ, có lẽ tụi nó đã thân nhau hơn,đã biết “nhường nhịn” cho nhau. Cảm giác thật hạnh phúc. Nhưng nghĩ tới chuyệnnó không sống được bao lâu nữa nước mắt nó lại trực trào.

-Nhi, mày sao vậy? Ăn màsao lại khóc?

-Ờ……. cái gì đó bay vàomắt tao….. tao vào nhà vệ sinh một chút- nói rồi nó đứng lên chạy đi.

Tự nhủ lòng không đượckhóc nhưng sao nước mắt cứ rơi thế này. Phải làm sao đây? Tại sao ngay khoảnhkhắc nó tìm thấy niềm vui thì nó lại không sống được bao lâu nữa, tạo sao chứ?Phải chăng kiếp trước nó xấu xa lắm sao, nên kiếp này nó mới phải chịu nhiềunổi đau như vậy? Tại sao ông trời lại cướp đi ba mẹ nó khi nó còn chưa đủ lớnđể biết được hạnh phúc gia đình? Tại sao ông lại nỡ cướp đi người chị của nó?Người mà nó quý nhất, người luôn thương yêu và bảo vệ cho nó? Tại sao? Nó khóc,khóc cho vơi đi nổi đau, khóc vì quá khứ, khóc vì hiện tại, khóc vì bản thânmình. Phải chăng ông trời đã quá khắt khe với đứa con gái luôn cố gắng tỏ ramạnh mẽ như nó…..

Khóc xong, cảm thấy nhẹlòng, nó rửa mặt cho tươi tỉnh rồi quay lại cùng mấy đứa bạn. Cố gắng gượngcười.

Còn hắn, ngay khoảnhkhắc nhìn thấy nước mắt nó rơi sao lòng hắn lại đau như vậy? Hắn có thể nhìnthấy nỗi đau trong giọt nước mắt nó. Nó đang đau đớn? Vì chuyện gì? Hắn khôngbiết được…… tại sao hắn lại luôn lo lắng cho nó? Phải chăng hắn đã yêu nó rồi?Vậy con người con gái đó, người con gái hắn vẫn chờ đợi thì sao?

Đanh chén xong, đứa nàođứa nấy no căng bụng. Ba đứa nó quyết định cướp cái cây làm “địa bàn” để

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT