|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ngủ,đuổi ba người bọn hắn đi chỗ khác.
Mặc dù ấm ức lắm, tại vìcái cây này là chỗ bọn hắn tìm được chứ đâu phải tụi nó. Bây giờ thì bị đuổi đinhư kẻ “vô gia cư”. Thất thểu!!
“Cướp” được cái cây bóngmát rượi, tụi nó nằm cùng nhau tám chuyện.
-Nhi này- Lam ôm nó,muốnnói cái gì đó nhưng có vẻ do dự lắm
-Sao?
-Tao thấy con bé NguyệtMỹ đó có gì lạ lắm. Hình như……. lúc nãy nó cố ý làm đổ nước lên người mày.
-Không phải đâu, chắcmày nhìn nhầm rồi, con bé sơ ý thôi!- nó bào chữa thay Nguyệt Mỹ, bởi trongthâm tâm nó vẫn luôn tin tưởng Nguyệt Mỹ. Hơn nữa nó đã cứu con bé thì làm saomà con bé làm như vậy với nó được.
Gió mơn man như kéo xụpmi mắt nó xuống, cả đám dần thiếp đi. Hưởng thụ cuộc sống, hồn lìa khỏi xác, đichu du hóng gió (^_____^) Đúng là không lúc nào thời gian trôi qua nhanh nhưlúc ngủ, vừa nhắm mắt đã 1h
Hắn đánh thức Duy vàLong, đi tới “địa bàn” của tụi nó, nhìn thấy cảnh ba đứa tụi nó ngủ sao mà mắccười quá, Đứa thì ôm bụng, đứa thì gác chân……. nhìn không đứa nào ra đứa nào.
Long đến đánh thức Mimột cách rất chi là nhẹ nhàng, anh chàng đi tới cúi xuống và nói nhỏ vào tay Mi
-Mi iu dấu ơi, dậy đitới giờ rồi
Và kết quả là tên Longăn ngay một cú đấm bật ngược ra sau.
-Ối, Long hả, Mi…..Mixin lỗi….- hóa ra là vì đang ngủ mà thấy hơi nóng phả vào cổ, tưởng có tên dêxồm nào dám tới định xàm sỡ nên cô nàng tung ngay cú đấm
Tên Long đau quá ôm mặtnhăn nhó, làm ra vẻ giận dỗi
-Hichic, lần sau khôngdám kêu Mi dậy nữa đâu
-Mi…..Mi xin lỗi….. Mikhông cố ý đâu
-Ui da, đau quá, hỏnghết gương mặt đẹp trai của tôi rồi (đánh thêm đi chị Mi ơi) – tên Long tay ômmặt, tay đập bình bịch xuống đất.
-Nè, đau ở đâu, để Micoi, bỏ tay ra đi mà……- Mi lo lắng chạy tới rối rít, tên Long lại được dịp latoáng lên làm cho cô nàng hoảng muốn khóc.
Bỗng…… Chụt…….
Tên Long đột nhiên quayphắt lại, hun chụt một cái vào má Mi. Miệng cười tươi rói “hết đau rồi”, rồiđứng lên bỏ chạy một mạch.
-Aaaa! Đứng lại, đồ lợidụng, Mi đánh chết Long!!
Thế là cả hai lại đuổinhau chạy quanh sân sau
Còn Duy lúc đó chưa biếtphải làm gì để đánh thức Lam, cứ ngồi đó ngắm cho sướng con mắt.
Bên hắn thì đang cực khổlôi kéo con heo như nó thức dậy. Cứ lôi được nó ngồi dậy thì nó lại nằm xuống,cứ ngồi rồi nằm, ngồi rồi nằm….
“Được thôi, cô khôngchịu dậy chứ gì!!!”- nghĩ rồi hắn bẻ tay răn rắc, cui xuống nói nhỏ vào tai nó
-Cô mà không dậy thìđừng trách tôi tại sao lại…….. cô nhé!
“Hả? …….. mình?” Vừanghe hắn dứt câu, nó bật dậy và ngay sau đó là một tiếng “cốp”, đầu nó va vàođầu hắn, cả hai ngồi ôm đầu. Nhờ cú đó mà nó tỉnh ngủ hẳn luôn ( dấu……….. thử tháchmức độ trong sáng của mấy bạn. Thích điền từ gì thì điền hehe)
Hậm hực khó chịu, quayqua thấy Lam còn ngủ nên nó kêu dậy luôn, làm tên Duy đang ngắm cô nàng thìthấy cô nàng mở mắt ra nhìn mình vội đỏ mặt quay đi.
Rồi hắn, Mi, Lam gọiđiện về nhà kêu người mang đồ tới. Nó cùng với Mi, Lam đi thay. Chà! Ba đứa tụinó mặc đồ thể dục đẹp hết biết. Tuy mặt nó không được xếp vào hàng đẹp nhưnglại được cái body chuẩn nhé.
Thay xong cả đám cùngnhau đến chỗ lớp . Mỗi lớp đều có hẳn một cái sân riêng để tập hợp. Đúng làtrường quí tộc.
-Chị Trang, coi ba đứatụi nó kìa, nhìn ngứa mắt quá- một con nhỏ chạy lại cạnh Thảo Trang nói vớigiọng bực tức.
-Hừ, mày khỏi lo, rồi sẽcó trò hay để xem…..
Chap 34: Trận đấu
Tập hợp xong, một ôngthầy đầu hói khoảng ba mấy tuổi đi đến. Thấy ông thầy, đâu đó trong lớp lạivang lên tiếng cười khúc khích
-Chào các em, tôi làgiào viên sẽ dạy môn thể dục cho các em……..bla…….bla……..bla….
Sau khi nói một lèo vềphổ biến nội qui, cách kiểm tra, cách tính điểm…… thì ông thầy kết khúc bằngcâu
-Hôm nay là ngày đầu nênchúng ta sẽ học bóng chuyền, các em đi lấy bóng và quay lại luyện tập khởi động30” rồi chúng ta sẽ bắt đầu học.
Dứt câu, cả lớp đổ xônhau đi lấy, nó thì đến xin thầy được nghỉ vì tay đang bị thương
Mi, Lam lấy bóng xongthì quay lại cùng nó đến ghế đá ngồi tám tiếp, tại hai con nhỏ còn lạ gì mônnày nữa nên khỏi cần khởi động gì cả
-Nhìn kìa! Có đứa khôngbiết chơi nên viện cớ để được nghỉ, nhục thật—Thảo Trang từ đâu đi tới, giọngnói đầy mỉa mai
-Nói ai vậy?- nó bựcmình nhưng vẫn cố kìm nén
-Còn ai vào đây? Giảđiên không biết à?
-Hì, cô tự nói mình đóhả? Không sao, không biết thì vẫn có thể tập mà, có gì đâu mà lại tự nói mìnhnhục như vậy!!- nó cười mỉa, nhìn sắc mặt Thảo Trang đang dần biến dạng
-Mày……….Có ngon thì rađấu, tao thách mày thắng được tao, mà chắc một điểm cũng không ghi nổi nhỉ!
-Được thôi
Trên đời này nó gét nhấtai thách nó. Thích thì chiều, không quan tâm đến cái tay đang bị thương củamình nữa, Thảo Trang kêu mấy đứa con trai đến dựng lưới. Cả đám học sinh đứngvây lại tạo thành cái sân lớn
Đội nó gồm nó, Mi vàLam. Tuy lam hay khóc và không biết đánh nhau nhưng con nhỏ lại nằm trong độibóng chuyền ở trường cũ đấy nhé, Mi thì khỏi nói, con nhỏ gét cay gét đắng ThảoTrang nên trận này không thể bỏ qua.
Còn bên đội Thảo Trangthì gồm có Trang và hai con nhỏ luôn kè kè theo là Ly và Tuyết. Hai con nhỏ đótrong có vẻ thù nó lắm
Trận đấu bắt đầu vàtrọng tài là lớp trưởng Hà Linh. Hà Linh là người ngay thẳng nên tụi nó khônglo Thảo Trang có thể gian lận.
Đợt giao bóng đầu tiênthuộc về đội nó vì Thảo Trang là người thách đấu. Nó bắt đầu bằng đường tungbóng cao
Bóng vừa chuyền qua,Trang đã nhảy lên đạp mạnh một cú chất chứa đầy căm phẫn, vì đường bóng nhắmvào nó nên nó phải tiếp bóng, bắt buộc dùng đến tay bị thương cộng thêm lựcđánh mạnh làm tay nó nhức kinh khủng. Nhưng cũng may là vì đợ nhẹ, bóng bay quanằm ngay sat lưới, đối phương không kịp trở tay và đội nó ghi điểm mở đầu. Đámđông reo hò cổ vũ, có những người không biết ở lớp nào ở đâu nhào tới đứng cổvũ theo
Tiếp tục phát bóng, đợtbóng này có vẻ cân sức, nãy giờ phải tiếp hơn 20 lượt mà bóng vẫn chưa chịuchạm đất. Hầu như mọi đường thẳng đều nhắm vào nó và nhắm vào bên tay nó đangbị thương. Lạ thật, Thảo Trang biết nó đang bị thương sao?
Hú……hú……. hay quá
Đội nó bị thua một điểmdo tay nó tê rân nên đỡ bóng bị lệch đường ra khỏi vạch. Trang nhìn nó nở nụcười đắc thắng.
-Mày đứng sau đi, để taođứng đây cho- Lam đẩy nó ra sau
Nó đứng ra sau. Trận đấutiếp tục. Lúc đầu Lam đánh trả rất tốt và có gì đó tức giận bởi nhỏ thấy lốichơi của Trang đều nhằm vào cánh tay của nó. Tuyết đánh mạnh một cú tung cao,rất chuẩn. Tuy cao nhưng không ra ngoài vạch, điều này cho thấy một là đỡ bónghai là mất điểm, vì đứng sau nên người đỡ buộc phải là nó. Dúng hết sức bật mộtcú thật mạnh, dúng lực đánh mạnh nhất và bóng bay trở lại, tiếp đất ngay sátvạch. Một điểm ghi bàn đẹp mắt
Đám đông hỏ reo ngàycàng to hơn
Vết thương bị động mạnh,máy lại chảy ra thấm qua cả lớp băng. Hiện tại đội nó đang dẫn trước với tỉ số15-14, sít soát nhau. Có thể thấy cả hai bên bay giờ đều đuối sức bởi cả haiđều dùng quá nhiều sức.
-Ở bên kia có gì vậy?
Sau khi tranh thủ giảiquyết những chuyện mà hội trưởng hội học sinh cần phải làm, hắn cùng với Duy,Long quay trở lại lớp.
Nhìn thấy đám đông đangvây quanh cổ vũ cái gì đó, bọn hắn tiến ngay lại, nhưng đông quá, đám đông lạicứ tập trung vào bên trong, không ai biết đến sự có mặt của bọn hắn.
-E hèm
Một cô nàng đang mải mêxem, nghe tiếng động lạ, quay lại thấy ba chàng. Thông tin nhanh chóng đượctruyền đi, cả đám tản ra cho bọn hắn vào.
Cảnh tượng đập vào trướcmắt làm hắn bực tức, nhìn thấy miếng băng trên tay nó thấm máu đỏ cả vậy mà vẫncứ tiếp tục đánh. Trong khi đó Duy, Long lại trầm trồ nhìn Mi, Lam đánh trảliên hồi. Không dừng trận đấu, hắn tiếp tục đứng xem.
15’ cuối cùng
Tụi nó vẫn đang dẫntrước với tỉ số 23-22
-Làm sao bây giờ? tụi nóvẫn hơn điểm!!- Ly nói nhỏ với Trang
-Đến lúc dùng “biệnpháp” mạnh rồi…. TỤI TÔI MUỐN HỘI Ý- Thảo Trang nói to với Hà Linh rồi quay quaLy và Tuyết- Được rồi, bây giờ tụi bây cứ nhắm thẳng vào cái tay đang bị thươngcủa nó mà đánh, làm cách nào để cho nó phải dùng tay đó để đỡ bóng được chứ?
Gật đầu, Ly và Tuyết đãhiểu ý. Điều khiển bóng bay theo hướng nào đối với hai nhỏ không khó, bởi cảhai đều đã thuần thạo đường chuyền bóng rồi
Bên nó cũng tranh thủhội ý và quyết định nó sẽ lên đứng trước vì nãy giờ Mi, Lam cũng mệt lắm rồi,nó đứng sau từ gần hồi đầu nên vẫn còn sức. Mi, Lam lúc đầu không chịu nhưng vìnó kiên quyết nên dù có chịu hay không thì vẫn phải chấp nhận. Và trận đấu tiếptục theo đội hình. Thảo Trang khẽ cười nham hiểm
“Điên rồi sao, cô đứngvào mục đích của Trang rồi đồ ngốc, tay lại đang bị thương, đúng là không biếttính toán gì cả, kiểu này chỉ có nước thua………..”’
Chap 35: “Tôi sẽchứng tỏ cho mọi người thấy”
Trận đấu được tiếp tục
Và theo như vị trí củađội nó thì thuận tiện cho ý đồ của Thảo Trang. Mọi đường bóng đều được nhắm vàonó có chủ ý
Cứ đợ lại một cú thì taynó lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




