|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bạn ấy không đánh nhau.
Thằng Vũ nhìn mấy đứa bạn còn lại đầy tức giận vì giành tội trạng của nó, đám còn lại nhìn nó mỉm cười hả hê, không hiểu chúng tôi đang giành tội hay giành nhau công lao nữa. Việc đó càng làm lớp tôi xôn xao, còn Thầy tôi vẫn trầm lặng.
- Lí do?- Thầy tôi không hề nổi nóng, giọng nói vẫn ôn tồn.
– Là do em bị mấy bạn lớp khác gây sự, mấy bạn ra can thôi ạ!- Lần này thằng Vũ nhanh hơn.
Cả lớp chúng tôi nín lặng, đưa ánh mắt về bàn giáo viên. Chẳng hiểu lí do mà thằng Vũ đưa ra có đủ sức nặng để Thầy tôi giơ cao đánh khẽ hay không nữa. Thời gian lại cứ chầm chầm trôi.
– Các em lớn rồi, phải biết kiềm chế.
– ………!
– Lần sau rút kinh nghiệm, nếu có gì xảy ra phải báo cho Nhà trường biết.
– Dạ- Đa số lớp tôi đồng thanh, như tiếng chúc mừng tụi tôi thoát nạn.
– Dạ, thưa thầy còn bỏ tiết thì sao ạ?- Lần này Dung mới lên tiếng.
Và cách Dung lên tiếng không hiểu là muốn tụi tôi thoát hết tội danh hay là muốn khơi lại nỗi đau rớt hạng của lớp tôi nữa. Tôi khó chịu ra mặt khi bao nhiêu ánh mắt đều dồn hết về tôi.
- Cứ đúng nội quy lớp mà xử, trốn tiết thì trực nhật!
Hẳn là Thầy tôi tâm lí, hoặc Thầy cũng thấu hiểu suy nghĩ mà những đứa học sinh như mười hai thằng tôi suy nghĩ. Chính vì điều đó làm chúng tôi cảm phục và yêu mến Thầy hơn. Thầy vui vẻ khoát tay mười hai thằng học sinh của Thầy ngồi xuống. Chỉ còn tôi vẫn đứng:
- Gì vậy Tín, còn gì nữa sao?
– Dạ thưa, em xin phép có ý kiến!
– ………!- Thầy lại trở về vẻ im lặng hằng ngày.
– Dạ, em là cán sự Đoàn mà trốn tiết, ảnh hưởng đến lớp nên em xin phép Thầy cho em trả chức vụ và đề xuất bạn khác lên thay.
Không khí lớp tôi lại ồn ào bán tán, còn Dung không quay lại nhìn tôi lấy một ánh mắt. Tôi không quan tâm nữa, bởi cơn tức giận vẫn chiếm toàn bộ tâm trí tôi. Tôi không hờn dỗi vì mình bị xử phạt hay vì lời bán tán mà làm như thế. Tôi không thích hợp cho vị trí đó, và tôi vi phạm nội quy, điều mà ban cán sự lớp đâu ai vi phạm- trừ thằng Hà. Tôi sẵn sàng bỏ rơi “cặp đôi quyền lực” với Dung mà anh em đã phong tặng.
- Dạ, thưa Thầy em có ý kiến?
Kẻ thù của tôi đã lên tiếng. Tôi im lặng chờ đến lúc Thầy tuyên bố tôi rớt đài. Thản nhiên chấp nhận, thản nhiên không màng đến danh tiếng “kẻ bị đuổi ra khỏi ban cán sự”. Một phần vì tôi lên tiếng, một phần vì kẻ thù của tôi là lớp trưởng. Nó chắc hẳn nhân cơ hội này đánh gục tôi, để cho bàn dân thiên hạ biết rằng tôi không bao giờ được ngồi “cùng chiếu với nó”. Hơn nữa việc không nhận án kỷ luật là quá may mắn với tôi hôm nay rồi. Thế nên rớt đài cũng chẳng đáng là bao.
Tôi mỉm cười quay sang nhìn thằng Hà , ra vẻ xin lỗi nó. Nó với tôi cũng giống nhau, há có cớ gì tôi rớt mà nó còn yên vị cơ chứ. Nó nhìn tôi và thản nhiên chấp nhận. Bỗng nhiên tôi nhớ đến câu nói của Ngữ Yên.
- “Nhưng vì bạn bè là Đúng”!
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.YenBai.Mobi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
CHAP 20: VẾT RẠN HOÀN HẢO.
Đúng như tôi dự đoán từ trước, thằng Hải đứng lên là liên quan đến vụ việc từ chức của tôi. Nãy tới giờ nó không hề đả động đến vụ đánh nhau của chúng tôi với Thầy chủ nhiệm, hẳn trong lòng nó cũng biết “ gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Với chúng tôi dù có ghét đến thế nào thì cũng là bạn bè chung lớp, với đám Mào Gà là ngoại tộc, nên nó coi như bỏ qua vụ đó. Nhưng tội chết có thể tha, tội sống khó có thể miễn, vụ việc tôi đứng trước lớp trả chức vụ có phần đả động đến tự ái của nó. Con trai đa số có lòng tự trọng cao, và nhất là với một người con trai có chức vụ thường xuyên thích thể hiện quyền uy.
- Thưa thầy, cán bộ lớp vi phạm thế nên em nghĩ nên chọn Uỷ viên khác.
Lời nói nó đanh thép vô tình khơi lên làn sóng ồn ào dưới lớp. Một bên vẫn ủng hộ tôi tiếp tục chức vụ, một bên thì kêu nên cách chức vụ. Trong tình thế này tôi chỉ cười mỉm. Nụ cười không biết nên giải thích theo ý nghĩa nào? Chua xót có, thờ ơ có, và một chút buồn bã. Vô tình tôi trở thành nhân vật để bạn bè bàn tán.
- Thưa Thầy, em có ý kiến!
Giọng một cô gái cắt ngang buổi thảo luận bất phân thắng bại. Cô gái ấy bình thường rất kiệm lời trong những lúc sinh hoạt lớp thế này, nên tiếng nói vừa vang lên, không khí lớp bắt đầu chùng xuống rồi im bặt.
Nguyệt đứng đó, tay hơi run nhưng gương mặt điềm tĩnh lắm. Thằng Vũ có lẽ là thằng há hốc mồm nhiều nhất. Còn tôi thoáng chút bất ngờ và thầm cảm ơn cô bạn. Dù cho Nguyệt nói gì, tôi cũng thoát được màn đánh giá tư cách không khác gì tra tấn.
- Em nghĩ việc bên Đoàn nên để bên Đoàn xem xét, chứ không phải là lớp trưởng.
Cả lớp tôi vẫn im bặt. Lời của Nguyệt quá chí lý, ngay cả Thầy giáo vốn trầm tính lớp tôi cũng phải gật đầu. Nguyệt ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm và nháy mắt với tôi. Tôi hiểu cái nháy mắt ấy là gì? Nguyệt đẩy quyền quyết định sang Dung, vì dựa vào mối quan hệ giữa tôi và Dung, tôi cũng sẽ được Nàng đỡ lời vài phần.
- Dung, em có ý kiến gì không?- Thầy chủ nhiệm cho phép lớp trưởng ngồi trong bực tức, quay sang hỏi Dung.
Thoáng chút vẻ chần chừ, Dung đứng dậy như việc sắp tới chỉ là một việc bình thường với Nàng. Cả lớp nín lặng xem kịch hay tiếp tục, từ tư thù cá nhân chuyển qua màn đại nghĩa diệt thân hoặc là bao che .
- Theo em, đánh nhau là vi phạm nặng, vì vậy bạn Tín xin từ chức là đúng!
Phải rồi, người lạnh lùng luôn là như thế. Cứng rắn quyết đoán, không bao giờ nương tay với bất kì ai, kể cả đó là người con trai mà Nàng đã dành tình cảm bao năm qua. Tôi dự đoán được tình hình nên không hụt hẫng lắm, nhưng tại sao lòng cứ buồn nặng trĩu, dù cho bên ngoài miệng vẫn có một nụ cười.
- Ồ, lầm không vậy?
– Cái gì, tao nghe nhầm à!- Kiên cận vỗ vai Hưởng Đù vì tưởng rằng mình ngủ mê nghe nhầm..
Bao nhiêu ánh mắt cảm phục đổ dồn về Dung, người vừa ra tay diệt tình thân vì nội quy, còn bao nhiêu ánh mắt thương hại dồn về tôi, người vừa bị phản đối bởi chính người mà mình yêu. Lòng tôi hơi thắt lại.
- Thưa thầy!- Lần này đến lượt Trang đứng dậy.
– Sao vậy lớp phó?- Thầy tôi lại lắng nghe ý kiến.
– Theo em nên biểu quyết, cán sự lớp không phải vì một người phản đối mà có thể cách chức, mà phải là do tập thể cử lên.
Kiên cận xoa cằm, hài lòng với lý luận sắc bén của Trang, nhìn tôi ra dấu yên tâm. Yên tâm làm sao được khi so với nó và Thằng Vũ tôi có phần thua thiệt. Nguyệt và Trang lần lượt ra mặt bảo vệ chúng tôi, còn Dung thì quyết đoán một cách quá cứng nhắc. Cả ba người ai cũng hợp tình hợp lý, với Nguyệt và Trang thì chữ tình có phần lấn át, còn với Dung nó chỉ là thứ xếp sau.
- Uống đi mày!- Thằng Phong mập vỗ vai tôi.
– Dô, chúc mừng anh em tai qua nạn khỏi, cảm ơn Bố yêu quý!- Thằng Kiên cận gọi Thầy chủ nhiệm thân mật.
– Tao công nhận Bố tâm lý ghê- Hưởng Đù phụ hoạ.
– Cụng li đi, nâng ly lên chúc mừng thằng Tín còn nguyên chức vụ.
Tôi cười khổ nâng li nước mía cụng ly cái keeng với mấy thằng bạn. Tiệc hôm nay mừng vì tai qua nạn khỏi, vậy mà tôi vẫn buồn buồn trong lòng. Cuộc sống này chắc đâu phải cái gì cũng vẹn toàn phải không?
- Tín, ra Dung gặp xíu!- Dung xuống tận bàn tôi.
– Chờ Tín xíu, chỉ bài Hoá cho thằng Mập đã!
Nói xong tôi quay sang thằng Mập quát tháo nó vài câu, nào là học hành gì cái bài dễ ẹc mà cũng làm sai, rồi thì chỉ là kiến thức sách giáo khoa, chứ thực chất cái bài đó tôi cũng sai sót vài lần. Đuổi khéo thằng bạn về chỗ, tôi bước ra ngoài cái ghế đá điểm hẹn.
- Tín còn giận Dung không?- Dung mở lời ngay lập tức.
– Không, có gì đâu mà giận?- Tôi dối lòng, không muốn nhắc tới chuyện cũ.
– Có không đó?
– Ờ thì có chút ít!
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá. Im lặng, chờ đợi Dung nói một điều gì đó. Động viên cũng được, nhắc nhở đừng vi phạm cũng được. Hoặc tệ hơn là ăn một cú nhéo ngang hông cũng được. Những điều mong đợi đó không xảy ra.
- Giận Dung vì Dung đồng ý cách chức Tín?- Dung nhìn tôi thẳng thắn.
Tôi cúi xuống đất nhìn. Đôi mắt cụp xuống, thở
dài. Bao nhiêu não nề càng tăng nặng. Hoá ra, điều mà Dung canh cánh trong lòng lại là điều này, chẳng lẽ Nàng chỉ nghĩ đến tôi là một thằng quan trọng điều đó lắm ư. Dung nhầm rồi, một hiểu nhầm gây cho tôi nỗi buồn ghê gớm.
- Tín….!
– ……!- Dung im lặng chờ đợi.
– Tín hỏi lại, Dung nghĩ đánh nhau là sai hay đúng?
– ………!
– ……..!
– Tại sao không phải là cách giải quyết khác?
Một câu trả lời tránh né, Dung không muốn lặp lại câu trả lời hôm trước. Tôi thở dài, muốn trở về lớp ngay lập tức. Tại sao Dung cứng nhắc đến vậy? Tại sao khi chúng tôi đến mức đường cùng rồi Dung vẫn cứ phải bảo chúng tôi nhịn. Đây là tích cách của Dung tôi chưa khám phá ra, hay nhất thời vì chuyện này liên quan đến tôi, nên khiến Nàng phản ứng một cách tiêu cực đến vậy.
– Thôi, chuyện qua rồi, quên đi nhé!
– Ừ, bỏ qua đi!- Tôi biết dù có tranh cãi đến thế nào thì việc này cũng không ngã ngũ, bởi vì chúng tôi có cách đánh giá hoàn toàn khác nhau.
Nếu ở một vị thế khác, bạn hẵn sẽ nghĩ đấy là sự làm lành hoàn hảo. Không, nó chỉ như một viên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




