|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
làm con chứ-Mặt nó quê độ và đỏ gay dưới nụ cười của anh em.
-Vì mày đen đen nên đóng vai anh lính hợp đấy.Xông pha boom đạn đen xì.Không lẽ trắng bóc như K.cận hay mập ú như P.-Hàng chanh lên tiếng.
Phải công nhận một điều là với cách chọn và biên đạo và bố trí tiết mục như vậy thì hoàn toàn tổ chúng tôi có cơ đại diện cho lớp đi tham gia diễn văn nghệ.Phần còn lại tùy thuộcvào phong độ giọng hát của 5 thằng chúng tôi.
-Và sau đây,nhóm năm con cún xin gửi tới quý vị ca khúc’Huyền thoại mẹ’.Xin mời quý vị cùng lắng nghe.
Kể từ đấy trở đi,buổi học nào thấy lớp cũng rôm rả hẳn lên.5 thằng chúng tôi thì hễ ra chơi là phải ngồi tại chỗ dưới sự quản thúc của D,ngồirâm ran tập hát.”Nhóm 5 con cún” toàn những thằng hát như bò rống,giọng thì toàn hỗn tạp .Nhưng may thay kết hợp lại cũng gọi là nghe được.Có thằng nào dám phiêu cảm xúc trong các buổi tập chứ.
Hằng ngày,hễ học xong là trưa chúng tôi tạt qua nhà D,nhà gần trường nhất,tập văn nghệ,chiều lại xách cặp đi học.Lần đầu tiên tôi được diện kiến tư gia nhà gái,được mẹ nàng hỏi han.Và biết được vô số điều thú vị về D.
Nàng rất giỏi nữ công gia chánh,cũng hay tâm sự với mẹ nhiềuđiều trên lớp học.Nàng thích nghe nhạc của Quang Dũng,và thú bông thì nhiều vô kể.Tôi cười mỉm,ôi cô bạn nội tâm của tôi,thứ nhạc cô nghe chắc để độc thoại với nội tâm,thứ âm nhạc nhẹ nhàng miên du đấy,còn gấu bông hẳn là thứ mà cô ôm ấp để tâm sự đúng không?
Hơn bao giờ hết,tôi gần như chạm vào cuộc sống riêng tư của cô bạn tôi.Có lẽ là người bạn thân nhất trong lớp,hiểu được hai mặt của một con người,nên tôi hoàn toàn có thể hiểu được những gì mà cô bạn tôi đang sở hữu.Những thứ âm nhạccô nghe,chỉ không biết thằng quái vật nào mà cô nhắc tới,ngay cả thằng M.A cũng không bằng .
Trầm ngâm nhìn bàn học của thánh nữ,tôi hoa mắt trước cơ man sách tham khảo ,đề thi.Bên trên cùng là một chồng sách hoa ngữ.Hình như có lần nàng nói với tôi nàng cũng biết đôi chút về tiếng Hoa.Học chi cho lắm mà ế chồng hả trời.
Chợt,ánh mắt tôi dừng lại nơi cái kệ ghi chữ Soul.Tâm hồn à,chờ tao vào mở cửa nhé.
Một chồng album của Quang Dũng,mấy cuốn tiểu thuyết trinh thám,đôi qua cuốn sách về lịch sử.Một thứ đặc biệt nhất là cuốn sổ màu nâu caphe trên đó có nét chữ của nàng-Nhật Ký!
Tò mò,sợ hãi,tay tôi run run đặt lên cuốn sổ.Nửa muốn mở ra đọc,nửa muốn quên nó đi.Nhưng nó quá hấpdẫn đối với tôi,một người đang muốn hiểu về nàng một cách trọn vẹn hơn,muốn được thấy nàng chân thật hơn.Tôi mặc kệ đặt tay lên bìa,lật ra trang đầu tiên.Dòng chữ đầu tiên tôi đọc được là:Mày là bạn tao,là người tao sẽ trút tâm sự vào đấy,đừng giận tao nhé! Kèm theo đólà cái mặt cười to tướng.
-Ăn cơm T ơi-P.Mập háu đói hét oangnhà
-Chờ tao xíu ,cất cái cặp đã-Tôi trấn tĩnh giữ giọng đáp lại.
Hú hồn ông kẹ,rớt tim mất.Tôi chẳng dám liều lĩnh lần nữa.Ném chiếc cặp lên giường toàn thú bông,15 chiếc cặp tụm lại,cũng như tình cảm của mười lăm đứa tôi,cái xóm nhà lá thân yêu!
CHAP 20: TÔI ĐANG GHEN
Lịch trình chúng tôi chỉ còn khoảng mười ngày.Mười ngày ấy hầu như lúc nào chúng tôi cũng đều có mặt ở nhà D.Tập tành đùa giỡn chí chóe.Riêng tôi thì tuyệt nhiên khôngdám đặt tay lên cuốn nhật kí của cô bạn này thêm một lần nào nữa.
Lên tới trường là cắm đầu vào học,vật vỡ đến tối mịt mới về đến nhà.Tiếp xúc nhiều với D quá lâu,tôi cũng quên bẵng đi Ngữ Y.Đôi khi chỉ là thoáng qua,nhưng lập tức hình ảnh của D tràn về thay thế.Tâm trạng của tôi cứ thế mà tiếp diễn nếu không chứng kiến cảnh tượng chiều hôm đó,chiều thứ 7 mà tôi vẫn nhớ nhất.
Ngữ Y,cô bạn lâu rồi không nói chuyện với tôi,đang cười nói vui vẻ với một thằng con trai nào đó,điệu bộ lãng tử.Tay nó cầm cái ống sáo,tay kia thì đang múa may trước mặt Ngữ Y.Còn cô bạn của tôi thì có bộ gì đó là đỏ mặt.Tôi đoán là đang tỏ tình.
Cổ họng tôi có cái gì đó chặn ngang,đắng nghét .Không có gì cả,hoàn toàn không,tôi lắc đầu xua cái ý nghĩ đấy ra khỏi đầu.Tự nhiên tôi có cảm giác ghét thằng con trai lãng tử đó.Có phải là ghen,vì mày thích Ngữ Y.
Không hề,với tao,Ngữ Y chỉ là bạn đơn thuần.Hợp tính và dễ gần thì tao chơi thân thôi,vớ vẩn quá.
Mày còn chối nữa à! Đầu mày đang xì khói kìa.
Mày nói nhảm gì thế.Không có gì,không có gì hết.
Hahaha,tao rành mày quá mà,chối nữa sao.
Cho đến bây giờ,tôi mới hiểu rõ tình cảm của tôi những năm ấy,nó không hẳn là ghen tức,chỉ là chút ích kỉ của một thằng con trai mới lớn.
Nó muốn làm cái rốn trung tâm của vũ trụ,nó muốn những gì liên quan đến nó phải đặt nó lên hàng đầu,phải coi trọng nó.Tôi năm ấy ở cái tuổi mười sáu bồng bột,chỉ muốn Ngữ Y ,cô bạn thân của tôi bỏ hẳn cái thằng ống sao kia ,chạy lại hỏi han tôi sau một thời gian tránh mặt.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ,đối với Y tôi chưa bao giờ có cái đặc quyền để làm điều đó.Không sao,tôi quan tâm D và chỉ biết D thôi.Vậy là đủ.
Cố bước nhanh vào lớp,nhưng có lẽ Ngữ Y đã kịp nhìn thấy tôi.Mặt cô nàng đỏ hơn,gật đầu chào tôi,rồi quay sang nói chuyện với lãng tử,để thằng mộng mơ như tôi bước nhanhvào lớp học.Hình như tôi cảm giác Ngữ Y quay lại nhìn tôi ,linh tính thế.Chỉ đến khi cái cánh cửa lớp quen thuộc vội cắt ngang nó ra.
Bước vào lớp mặt tôi bí xị,như một thằng con nít mất đi một món đồ chơi ưa thích.Tôi,thằng con nít mườisáu tuổi sắp mất đi cô bạn thân,cũng là một vật ưa thích mà thượng đế đặt tên là bạn bè.Cái mặt lầm lì của tôi nồng nặc u uất,đến nỗikhi an tọa xuống cái bàn thân quen,bọn bạn bè hình như cũng dạt hết ra.D nhìn tôi,vẻ khó hiểu,rồi nàng lắc đầu và cúi xuống cắm cúi ghi ghi chép chép.
Ừ.Trước giờ mỗi lần có chuyện gì đó khó khăn,người xuất hiện bên tôi là Ngữ Y chứ không phải nàng.Tôi quen với việc đó rồi.Nhưng nay Ngữ Y thì đang cười nói ngoài kia,nàng cũng không thể cười tỏa nắng nữa,tôi,mặc cảm bị bỏ rơi,cái rốn của vụ trũ nay đã trôi dạt tuốt tận đâu .
Cái cằm thì chống mặt bàn,dáng vẻ uể oải thấy rõ.Mấy thằng bạn tôi thì nhìn tôi đầy bất an.Chắc chúng nó sợ cái bản mặt tôi,cái bản mặt thằng học sinh mới chuyển vào lớp được hai tháng sẽ quay sang cạp chúng nó khi chúng nó quan tâm .Tôi quay sang nhìn D,ánh mắt như cầu cứu:”Nhìn T một lần cũng được”.Nhưng nàng dường như vô tâm,vẫn miệt mài vùi đầu vào sách.
Đến lúc này hình ảnh Ngữ Y từ hôm đầu bị tôi chọi đá cho đến hôm chào cờ lảng tránh tôi rõ mồn một.Từng hình ảnh như một slide trình chiếu trong đầu tôi.Cái slide đómang tên:Thằng bị bỏ rơi.
Hôm ấy,tôi hoàn toàn mất tập trungtrong toàn bộ thời gian học buổi chiều.Thầy chủ nhiệm tôi trong hai tiết toán kế nhau ban đầu còn la mắng.Sau đó bệnh không chuyển tiếp ,thầy chuyển sang lắc đầu.Và khiđến tiết thứ hai,thầy nằng nặc bảo hai thằng bạn xóm nhà lá dìu tôi xuống phòng y tế.Tôi một mực quả quyết không sao.Nhìn tôi thầy quay lại nhắc lớp:
-Đang mùa nắng nên các em giữ gìn sức khỏe,lớn rồi phải biết giữ gìn,không ai có thể lo cho các em được mãi.
Câu nói của thầy chắc cũng lọt vào tai này ra với tai kia với tất cả lớp tôi.Riêng có tôi như được truyền đạovậy.Đúng rồi có giữ gìn thì mới có thể lo lắng cho nhau.Cảm ơn thầy.
Và rồi sức sống mới trỗi dậy khắp người tôi dẫn tôi tới một quyết định vô cùng táo bạo.Giờ ra chơi tôi sẽ đi gặp Ngữ Y. Kệ cho mọi người nghĩ rằng tôi tán cô nàng cũng được,và dù cho D nghĩ ra sao cũng được.Chân lí mới ngộ thì phải áp dụng không để lâu nó nguội tàn
CHAP 21: VÔ ĐỀ
Trống giải lao vừa đánh tùng tùng là tôi bật dậy,chỉnh đốn lại nhan sắc,sửa lại quần áo cho đàng hoàng.Chỉ chờ thầy chủ nhiệm đi ra khỏi lớp là tôi tót ra theo luôn.
Lớp tôi với lớp Ngữ Y gần sát nhau,vậy mà nãy giờ hết cả 5 phút rồi mà tôi chưa đi đến cảnh cửa có cái bảng 10a10,cứ như tôi đang chuẩn bị làm một điều gì đó tội lỗi ghê lắm.Mới mấy phút trước còn hùng hổ thế thôi,chứ vô trận không run không được.Lỡ chưa kịp mở miệng Ngữ Y đuổi tôi đi thì chỉ có nước kiếm hố chui xuống cho lành.
Hít thở hít thở,tôi mạnh dạn đi đến cửa lớp Ngữ Y.Đứng ở giữa cửa,tôi ngó tìm vóc dáng quen thuộc của cô nàng.Lớp này cũng đông chẳng khác gì tôi,đã thế tụi nó còn nháo nhào cả lên,chắc có sự xuất hiện của tôi nữa.Tôi chẳng thấy nàng đâu cả.
Bí nước,tôi đành nhờ cái thằng ngay cửa:
-Bạn ơi,nhắn Ngữ Y dùm mình!
Nó dáo dác một hồi cũng như tôi,rồi hỏi mấy đứa khác,quay lại nhìn tôi lắc đầu:
-Ngữ Y vừa ra khỏi lớp bạn ạ,bạn cần mình nhắn gì không?-Mặt thằng này hơi gian gian.
Sợ bị gài hàng ,tôi cảm ơn rồi té lẹ,ở lại chỉ sợ bị chú ý bằng mấy anh mắt soi mói,tôi cảm thấy khó chịu nhiều.
-Chắc lại là hóng hớt căn-tin đây mà.-Tôi trực hướng căn-tin thẳng tiến.
Xuống căn-tin dáo dác như Ngộ Không,tôi cũng chẳng thấy vẻ đẹp dịu hiền ấy đâu cả.Chào thua cô nương đó luôn.Lúc cần thì không có,lúc không cần thì xuất hiện lù lù,đi đâu thế này rồi không biết.Tôi lững thửng lết lại về hướng lớp.Vừa đi vừa đá bất kể thứ gì ở dưới chân.Mai chắc Ngữ Y cũng chẳng đi cổ vũ cho tôi nữa đâu.Con gái thường vậy mà,giận dai dễ sợ.
Bất chợt,tôi thấy Ngữ Y ở trên ban công tầng I,cô nàng đang nói chuyện với
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




