watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14001 Lượt

hâm mộ Quang Dũng mới có thể du dương và đúng nhịp điệu như vậy.Tôi vừa chìm đắm trong tiếng Guitar của thầy,vừa ngây ngất bên giọng hát của D.

Tiếng đệm Guitar vừa kết thúc bài hát,tiếng vỗ tay hoan hô khí thế xóa tan cái bầu tĩnh mịch lúc nãy.Không chỉ riêng lớp tôi,mà rất đông học sinh các khối háo hức bên ngoài cũng thế.Vâng lớp chúng tôi đấy,thầy chúng tôi đấy,và cô bạn bên cạnh tôi cũng là của tôi đấy.

-Ê,lên đồi chơi nghe-N.đen hào hứng hỏi tôi.
-Đồi ấy hả,mày không tính về sao?
-Tao xin phép mẹ tao sang nay là ngủ lại nhà K.cận rồi.Ba mẹ nó về quê hết,có mỗi mình nó à.Nó sợ ma nên bảo tao ở lại cho vui.

Nó vô tư nói mà không để ý D đang phải lấy tay bịt cười.

Mày thì sao?-Tôi cũng muốn ở lại vì đi chơi,đồng thời tạo điều kiện cho ba mẹ tôi có dịp ba tôi thể hiện tính ga-lăng.Ông anh tôi thì kinh nghiệm hơn tôi nhiều.Sáng sớm đã xin phép mẹ ngủ nhà bạn rồi.

Tôi vào nhà K.cận quay số về nhà.Mẹ tôi chỉ dặn dò vài câu,đừng chơi khuya quá,nghỉ ngơi sớm.Tôi thở phào cúp máy.

Cả lớp tôi trừ mấy bạn phải về do chưa xin phép và nhà xa,còn lại khoảng ba chục người kéo nhau đi ăn uống.Hùn tiền mua trái cây và nước uống kéo nhau lên đồi.Chỉ trách lũ bạn khốn nạn,chúng nó mua quá trời đồ,bắt tôi xách một đống,rồi tót lên trước,để tôi rớt về sau.D đi với tôi,chỉ còn có hai người.

Khi đặt chân lên con đường trên đồi thì cũng là lúc trời tối.Chỉ có ánh trăng,và ánh điện bóng đèn bên cạnh đường hắt xuống .Con đường càng lúc càng tối.Phủi thui đám bạn,tôi thì không biết đường,còn D biết hay không thì tôi còn chưa rõ.Mò trong đêm tối thế này còn vác theo cả đống đồ.Chẳng khác gì còn mỗi sa tăng với lão sư phụ.

Lão sư phụ đi trước,có vẻ biết đường,tôi lần mò theo sau.Mọi chuyện sẽ êm xuôi nếu như không có tình huống ấy xảy ra.D bị trật chân,có lẽ đạp vào hòn đá.Nàng nhăn nhó .Tôi vứt đống đồ xách ở hai tay:

-Sao không?-Tôi lo lắng thực sự
-Chân D đau quá!
-Để T xem

Lật đật lấy chiếc Mp3 ra,soi soi bằng cái ánh đèn xanh yếu ớt,trặc chân mất rồi.

Tôi đỡ D dậy,nghĩ ngợi một hồi rồi hai tay xách túi đồ,khom người xuống trước mặt nàng

-Lên,T cõng D!

Bí bách,nàng đành phải leo lên lưng tôi.Lạ thay ban nãy xách túi đồ đi đường còn bằng bằng tôi đã mệt đứt hơi.Giờ leo dốc vác theo cô bạn này nữa mà tôi như trâu bò,chẳng biết bao giờ Sa Tăng mới mệt nữa.Tôi với nàng chơi trò thằng mù dẫn thằng què,nàng chỉ đường,tôi mò mẫm đi theo.Mãi mới lên tới đỉnh đồi.

Cả lớp tôi ồ lên khi thấy hai người hai chân đi lên đỉnh đồi.Chúng nó bu vào rối rít:
-Gì thế này,hai anh chị-K.cận thì cận tới 4 độ mà sao mắt nó tinh thế
-E hềm.Cõng nhau nữa cơ đấy-L lớp trưởng tiếp theo.

D ngại quá chẳng biết nói gì,tôi thì cứ chết phỗng ra,miệng thì phân bua tình ngay lí gian,còn trong bụng thì mừng rơn.Mãi đến khi nhớ đến tay tôi đang xách cái gì,tụi nó mới tha cho cả hai đứa quay sang tranh giật nhau ăn.Gom củi và đốt lửa .Chúng tôi ngồi quay vòng hát hò vui vẻ,ồn ào cả một khoảng không gian.

D chỉ cười và nhìn tôi,và tôi cũng chỉ nhìn nàng mà cười.Nàng đưa tay lên miệng chỉ chỉ về phía phiến đá nhìn thị trấn bên dưới.Tôi hiểu ý,lén lén dìu nàng ra chỗ hẹn.

Trong khung cảnh trời trăng gió mát,ở dưới là thi trấn đang sáng đèn.Có lẽ sau này dù đi đâu,trong lòng tôi vẫn mãi nhớ về ngọn đồi ấy.Ngọn đồi với bạn bè ánh lửa sau lưng,tôi và D đang ngồi tựa vào nhau ngắm cảnh.Chúng tôi không e dè ngại ngùng,không phải mặt lạnh với nhau như những tháng trước nữa và cũng không phải kẻ đầu bàn kẻ cuối bàn nữa.Con trai mẹ yêu rồi mẹ ạ,yêu cô bạn ngồi đầu bàn.

Cô bạn ấy nhỏ bé,đang ngồi cạnh con đây.

SPECIAL CHAP: VIÊN THUỐC BỔ NGỌT NGÀO

Sài Gòn tối nay mưa lất phất mưa,vớ chiếc áo Juve hồng trên đống áo đá banh treo gần cửa sổ,nó lọt tọt chạy xuống dưới nhà.Chuyện hôm nay khá ồn ào,nó đã nghĩ thông suốt mọi thứ,nhưng có lẽ nó cần một ai đó,một người liên quan trực tiếp đến đứa con tinh thần của nó lên tiếng để cho nó một lời khuyên.

-Mưa lất phất chứ đừng mưa to,tao xin

mày đấy!

Nó vừa mở cửa thì thấy ngay người nó cần gặp.Vẻ mặt hiền dịu thuở nào vẫn còn đó.Nhưng thay vì các tà áo dài duyên dáng thì cô nàng đang khoác lên bộ vest nữ công sở nhìn duyên dáng hơn nữa.Mỉm cười ,Ngữ Y chỉ tay về quán kem.Mặc cho tôi đứng trân trân.

-2 ly dâu nhé chị!
-Chà,nhớ ghê ha!
-Không có gì,bạn T thì T nhớ thôi!

Hai đứa ngồi ăn kem,nhìn ra ngoài đường ,dòng người hối hả trong cơn mưa lất phất.

-Chuyện hôm nay là sao hả T,có liên quan đến Học Sinh chuyển lớp hả.
-Ừ!nó ảnh hưởng đến nhiều bạn giống T,khiến họ mòn đi cảm hứng.
-T tính sao,chắc bỏ dở hả?

Tôi khá rành tính cô bạn,chỉ im lặng tiếp tục ngồi nhìn.Cô nàng đưa muỗng kem vào miệng ngậm chặt,rồi thong thả cất lời:

-T dự tính hết rồi,chắc luôn.Nhưng mà Y vẫn mong học sinh chuyển lớp đi đến cùng.T không thể nào bỏ cuộc dễ như thê.Bệnh cứng đầu thì khó chữa lắm.

Tôi im lặng và cười.Bầu trời cũng bắt đầu tạnh dần.

Tiễn Ngữ Y về tôi leo tót lên phòng,châm điếu thuốc,tiếng điện thoại vang lên bài whistle của Flo Rida.

-Alo,con nghe Madam?
-Khỏe không con?
-Dạ khỏe,chủ yếu là sinh viên nghèo sắp hết tiền,hè hè.!
-Anh chỉ được thế là giỏi.Ráng học hành chăm ngoan,giữ gìn sức khỏe.Đừng có thức khuya đấy,hút ít thuốc thôi.

Tôi dạ như một cái mày.Cái nào mẹ tôi dặn tôi cũng làm kém cả.

Vừa để máy xuống bàn,tiếng huýt sáo lại vang lên,chẳng kịp để tôi alo gì cả:

-Ông thần,tôi đi học ,chiều gọi có gì không!
-Tính hỏi cô nương rảnh không,qua chở tôi đi ăn ấy mà!
-Khiếp,nhớ bạn thế cơ à.Có gì không?
-Ờ,không có gì,muốn nghe giọng thôi!
-Hà hà,thu âm lại đi.Còn bày đặt nữa.Cố lên nhé,đến tuổi tự lập rồi đấy,nhanh nhanh còn cưới vợ.
-Tất nhiên rồi.Không cưới được ai thì về cưới cô nương nhỉ!
-Thôi,thầy vô rồi ,bữa nào gặp sau.!Tụt ,tụt!

Thêm một người nữa!

Nhanh nhỉ,bốn năm rồi đấy.Năm nay là năm thứ năm.Năm năm trước có người đi Sing,lâu vẫn chưa thấy gì.Chứ bình thường lên skype chat còn la mắng ầm ỹ,nhìn dạo này ốm tong,sao lại cắt cái mái tóc lãng tử để đầu húi cua.Rồi thì cấm hút thuốc,hỏi xem dạo này thế nào rồi.Bà nữ tặc vẫn thế,ồn ào,nhưng ấm áp đầy quan tâm.

Hít một hơi dài,để cái điếu thuốc đã lụi từ lâu. Mở lap và bắt đầu type. Chap 26: ngọn đồi mộng mơ.Và truyện Học sinh chuyển lớp tiếp tục mộng mơ và đi tiếp hành trình của nó. Dù có gì xảy ra.

CHAP 27: Không lời cho một rung động

D ngồi cạnh tôi,vu vơ hát câu gì đó.Tôi quay sang khẽ nhìn và cười,mái tóc ngang vai đang được gió lùa vào vuốt ve.Lần đầu tiên tôi chứng kiến D nhẹ nhàng và mong manh đến vậy.Không phải là cái cô đầu bàn hay ngồi cạnh,đôi lúc quan tâm,đôi lúc lạnh băng đối với tôi.Không phải là cô gái đội nón,cột mái tóc ngắn thành cái đuôi rùa hôm cổ vũ tôi trận khai mạc.D ở đây rất riêng,nhẹ nhàng,yếu đuối,như thể ai cũng có thể làm nàng tổn thương.Nhưng những kẻ đó hãy hỏi qua tôi trước.

-T

nè,có bao giờ T nghĩ bọn mình sẽ ngồi với nhau được như này không?

Nàng chợt hỏi tôi,vẻ mặt có gì đó là lưu luyến.

-Cái đó là chuyện của tương lai,đời người không ai đoán trước,nhưng chỉ cần mình cố gắng hết sức mình,thì kết quả ra sao mình đỡ hối tiếc những ngày còn lại.

Không hiểu ai dạy cho tôi nói những lời hoa mỹ này nữa.Nàng cũng nhìn tôi tròn mắt,kiểu như không tin rằng người ngồi bên cạnh là T,một thằng khô cứng,mặt lúc nào cũng nhởn nhơ,chỉ biết đến nghịch phá,đá banh và nghe nhạc vậy.

-T còn nhớ câu đầu tiên D hỏi T lúc vô lớp chứ?
-Mấy cây viết chì.Thực chất hồi đó khá bất ngờ nên không kịp trả lời-tôi điềm nhiên trả lời,vì đó là điều tôi luôn nhớ trong đầu
-Giờ trả lời được rồi chứ?
-Chẳng vì gì cả,cũng chẳng hiểu vì sao nó có,những gì chì viết có thể xóa được,tuy không trọn vẹn nhưng phần nào nó cũng bị nhòa đi,không để lại cảm giác nặng nề như khi viết sai bút bi vậy-Tôi tiếp tục hoa mỹ
-Ừ,cũng đúng vậy!

D lại cùng tôi ngắm cảnh.Gió lùa lên mát rượi.Sau lưng mùi khoai nướng thơm lừng.Tụi bạn tôi thì đang chia nhau từng củ khoai nướng,nhìn đáng yêu vô cùng.Ôi,tuổi học trò.

-À,M.A là như nào với D vậy?

Tôi nghĩ đây là cơ hội hiếm hoi khi có thể giải đáp thắc mắc bấy lâu còn quanh quản trong tiềm thức của tôi.Đơn giản,ngay từ lúc đầu,M.A luôn là đối thủ nặng kí với tôi.

-Cùng là cán bộ lớp,hay đi họp chung,tính tình vui vẻ.Cũng hay quan tâm D
-Còn gì nữa?

D quay sang nhìn tôi mỉm cười.Trực quan con gái rất nhạy bén,khi bạn đứng đối diện với một người con gái ,mà cô ta nhìn bạn cười thì hãy chú ý,cái khóa quần của bạn hoặc là nội tâm của chính bạn đã bị cô ta nắm thóp.Nhưng D không đem cái đó để vặn vẹo tôi,nàng chỉ nhìn ý như:”biết vì sao hỏi rồi nhé”.Lại cười:

-Thi ít nhất M.A cũng đã nói với D về tình cảm,nhưng D từ chối!
-Lại thằng đó-Tôi còn nhớ có lần D nói với tôi là M.A không vui bằng ai đó,thằng quái vật trong hàng quái vật
-Thằng nào cơ?-D ngạc nhiên cao độ
-Hì hì,không ,mà sao lại từ chối chứ.
-Vì một ai đó thôi….!

D để trống câu đáp án cho tôi ngồi suy đoán.Trong đầu tôi liệt ra hàng chục cái tên.Tên tôi ở hàng cuối.Vì trong

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT