|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thì còn nghèo lắm.Thằng L lớp trưởng thì y chang tôi.Ba thằng còn lại toàn bốn với ba.Nhìn thảm cảnh tụi nó tôi cũng lấy làm tự hào.
Buồn cười hơn cả là thằng P.mập.Có một bài với lời phê “chép sách tham khảo,có cải tiến”và ô điểm nó hiện lên con hai to tướng.Chả là nhà nó bán sách ,mỗi lần kiểm tra là nó vác mấy cuốn lên phân phát cho anh em.Nhưng nó làm lộ quá nên ăn quả đắng.
-Tôi quá thất vọng với các anh,nhất là các anh ở cái dãy cuối bên cửa sổ kia kìa,không hiểu sao cái lớp này có thể phân các anh không có kiến thức ngồi chung một chỗ thế kia.
Rồi thì một tràng nữa tuôn dài.Hết tận mười lăm phút.Giọng ca bất tuyệt ấy mới dừng lại.
Với chúng tôi,thảm cảnh tra tấn thêm nửa tiếng nữa trong sự u sầu điểm chác,của sự chán nản việc phân tích tác phẩm.
Giờ ra chơi tôi chạy ù ra khỏi lớp.Vừa ra tới cửa gặp ngay ông anh của D đang đứng lấp ló ngoài cửa .
-T em cho anh gửi giấy xin phép nghỉ của D nhé.
-Dạ,D có bị sao không anh.
-Anh mới chở D đi khám,không sao đâu em,nhẹ thôi,mai đi học lại được rồi.
-Dạ em cảm ơn nhé-Tôi vô cùng mừng rỡ vô tình hước cái con mắt bầm cho anh vợ này nhìn thấy.
-Ớ,mắt em bị sao kia!
-Dạ ….hôm qua bị đánh ạ,cũng không sao đâu anh!
-Em còn nhớ mặt thằng đó chứ?
-Dạ,cũng không rõ,chắc học sinh ngoài trường thôi anh
-Nếu em cần để đó cho anh.
Sau này tôi cũng biết anh trai nàng cũng thuộc hàng bá đạo trong cái trường cấp ba nơi tôi đang học.Anh trai tôi kể có lần đi chung,nó nạt cả đám mà chúng nó chả dám ho he,chỉ là bình thường tính tình nó vui vẻ,ham đá banh,học cũng cừ.Chứ bạn bè mà bị gì là nó nhảy vào liền.
Tôi cũng muốn báo thù lắm chứ,ăn mấy đấm có vui vẻ gì,nhưng mình nhà xa,dây dưa không học được,rồi sợ liên lụy anh trai nàng.Đặc biệt hơn,có thể là do thằng bạn của bà Nữ Tặc làm thì sao.Mặc dù tôi không nghĩ chắc chắn là nó,nhưng không hề phủ nhận việc nó có mặt tại hiện trường.Tôi không muốn gây khó dễ cho chị.
-À,anh..!
-Có gì không em?
-Anh đừng nói cho D biết nhé..
-Ừ,anh biết rồi,hai đứa mày lắm chuyện như nhau ấy.Nếu sau này có chuyện gì thì cứ tìm anh hoặc thằng bốn mắt ấy.
Thêm lão bốn mắt thủ môn nữa,nhìn vui vẻ học thức vậy mà cũng bá đạo thế cơ à?Đúng là chẳng thể nào trông mặt mà bắt hình dong được.
Vui vẻ đặt cái giấy báo vắng của nàng lên bàn giáo viên,tôi đi về chỗ ngồi.Bọn bạn tôi có lẽ đã hết buồn,hoặc có chăng là chúng nó đóng cái bản tội nghiệp với thầy giáo dạy văn ban nãy thôi.Thằng P.mập lôi đâu ra cả xấp ảnh của lớp tôi từ đầu năm,vừa xem vừa bàn tán rôm rả.Tất nhiên chỉ có mỗi cái ảnh văn nghệ là có mặt tôi.Có cái ảnh tôi ngủ ở hội trường miệng đang há hốc.
Tôi bỗng dừng lại trước một tấm ảnh,tấm ảnh của D để tóc dài,chưa cắt ngang vai như bây giờ.Hiền dịu chẳng khác gì với Ngữ Y.Ánh mắt của nàng thì tươi hơn,tinh nghịch hơn.Không răng khểnh ,không má lúm với cô bạn lớp bên nhưng nụ cười ấy vẫn duyên dáng và đáng yêu.Một tay cầm tà áo dài đằng sau đưa ra làm dáng.Đáng yêu vô cùng.
Nhanh tay tôi thó cái ảnh vào cuốn vở,kẹp vào balo.Mặc cho thằng P.mập cứ lung xục dưới bàn ghế xem cái ảnh của D có rớt đâu không.Nó cũng thích D mà,nên ảnh bao nhiêu chắc nó cũng nhớ rõ.
“Không được tàng trữ ảnh của vợ bạn ,khi chưa được phép” dù là công khai hay chưa công khai nhá mập.
Tôi cười sằng sặc trong lòng,mặc dù luôn miệng chối bây bẩy:
-Không tin xét đi nè mày.Tao lấy làm gì!
Công nhận mình gian thiệt,chỉ tội thằng mập nó phải đi hỏi hết bàn này đến bàn nọ.
Cô nương ơi,tôi có ảnh của cô rồi nhé.Tóc dài cơ đấy.Lại thêm một mảnh ghép hình ảnh của nàng trong tôi.
Lớp tôi trở lại với nhịp sống hối hả của đời học sinh bình thường.Tôi thì cảm giác hơi trống vắng một chút,vì thiếu hình bóng cô nàng tôi đã nắm tay trên đồi tối hôm trước.Nhưng nghe nàng không sao thì tôi cũng đỡ lo hơn.Đặc biệt không có nàng thì tôi chẳng phải lo chuyện bị cay mày ,nhăn nhó hoặc thậm chí bị véo khi tôi nghịch.Gì chứ khi yêu,con gái dám lắm.
-K.,em lên bảng giải cho tôi cái câu này nhé.
K cận thì toát mồ hôi,run run lên bảng,thằng P.mập chỉ chờ có thế đưa tôi mảnh giấy cho băng keo.Tôi đập thẳng vào người K,cận:
-Cố lên nghe mày,ngon ơ mà.
Nó xoay lưng làm bài là cả lớp tôi cười nghiêng ngả.Cái chữ Never give Up=Ngu chình ình đằng sau lưng.Thầy tôi giật mảnh giấy,dơ lên:
-Anh nào đây?dám động vào chuyên ngành của tôi hả?
Tôi với P.mập đứng dậy tắt cười ngay lập tức.Thầy tôi xuống từng bàn xách tai lôi từng thằng lên giải chung với K.cận.Hiển nhiên,hai câu này siêu khó,vì ngay cả thằng mập trùm sò anh văn cũng chỉ chấm phấn cho có lệ huống gì tôi chỉ thuộc loại có căn bản.
Rồi xong,hai thằng lại ra ngoài với cái bảng Never Give Up=Ngu ,mỗi thằng cầm một bên.K.cận đáng lẽ phải ăn đạn nay có thằng đỡ thay thì vui mừng về chỗ còn nhìn chúng tôi cười.
Ánh nắng sân trường vàng soi,có hai cậu bé đang bị thầy phạt.
Và lúc ấy tôi cũng không biết,nơi tầng trên,cũng có một người bị phạt giống tôi vì tội chểnh mảng trong học tập.
CHAP 31: HUNG THỦ
Tùng,tùng !
Tiếng trống trường ngoài cổng vang lên,lớp tôi khỏi phải nói là sung sướng như thế nào.10h30 cho ngày thứ hai bốn tiết,thế là quá đủ với tôi.Còn các khối khác thì chắc đang ngao ngán học thêm tiết nữa.
Bọn bạn chỉ chờ thầy về là đã tót hót ra tới tận đâu rồi.Tôi và thằng Nhân đen thì phải ở lại để thầy chủ nhiệm hỏi về vụ tại sao mỗi thằng lại bầm một mắt.Ước hẹn trước chúng tôi khai y hệt nhau:
-Dạ thưa thầy,ở xóm chúng em đá banh rồi xích mích thôi ạ!
Thầy tôi hỏi han,vặn vẹo đủ thứ,chúng tôi nhất quyết che dấu,vẫn là đá banh rồi xíc mích.Cuối cùng sau vài câu nhắc nhở,thầy thả chúng tôi về và đi lên cho kịp giờ dạy khi vừa hết thời gian nghỉ 5 phút cho tiết năm.
Tôi với thằng Nhân đen thì hớn ha hớn hở như thoát được kiếp nạn.
-Hên quá mày,mà nhắc tới đá banh tao mới nhớ,còn cỡ hai tuần mình đá chung kết rồi!
-Tao chẳng lo lắm,lúc nào đá cũng được,sợ cái gần đến đá banh mỗi thằng một mắt nữa thì chắc tao chẳng dám vào sân
-Mày khéo lo hão,nếu lúc đấy có bị vây thì tao chạy.Đá xong thích sao thì sao,phải giữ gìn mặt mũi cho lớp chứ.
-Ha ha,tao còn chạy trước mày cho coi!
Tôi và thằng Nhân đi trong sân trường vắng lặng,bây giờ vừa vào tiết năm,nên nhìn sân trường vắng lặng.Chẳng có học sinh nào ngoài hai chúng tôi.Ngoại trừ có ba người đang cãi vã ở góc sân trường,cạnh bãi giữ xe gần cổng.
Một là thằng cờ đỏ lúc sáng,hai là chị nữ tặc.Ba là chị
Hạnh tôi đã có dịp gặp qua.Hình như là có vấn đề gì đó,tôi đi lại gần mặc kệ thằng Nhân đen đang huyên thuyên.
-Xuyến(tên của bà chị nữ tặc) mình sẽ đưa về,Hạnh lên lớp đi!
-Không,tôi đưa xuyến về,ông vào lớp đi Huy,và cả Xuyến chắc cũng không thích ông đưa về đâu.
-Tôi sẽ đưa Xuyến về,không cho ai đưa cả.
Dùng dằng mãi một hồi mà bà chị Nữ Tặc của tôi vẫn không nói gì,hình như bà buồn gì đó.Tôi cũng không hề lần nào thấy Chị Xuyến buồn trước kia.Có lẽ lần này có chuyện gì lớn lắm.
-Hạnh về lớp đi,mình nói chuyện với Huy rồi sẽ tự về,mình không sao đâu.
Chị Hạnh đàng nghe theo lời của bà Nữ Tặc,bỏ đi không quên hừ cho thằng Huy một tiếng và nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu,khi quay về và lướt qua tôi.
Tôi thấy hai bên cãi vả nhau to ầm ầm.Và lúc đó tôi cũng chẳng hiểu hai người đang cãi nhau chuyện gì,chỉ thấy khi chị Xuyến chốt lần cuối:
-Huy cứ kệ Xuyến,Xuyến không thích cách hành động như Huy,hèn lắm!
Thằng Huy quay đi,vẻ mặt tức tôi.Nó đá chân vào cái cây bàng như kiểu trút bực bội lên đó.Tôi cười thầm:
“Đau chưa thằng hách dịch”
Đang tính không can thiệp vào chuyện riêng của chị Xuyến với bạn cùng lớp,tôi tính bảo Nhân đen đi về với tôi.Bỗng nhiên thằng hách dịch nắm tay chị Xuyến lôi đi.
-Dù Xuyến có nói gì thì hôm nay,Huy cũng phải đưa Xuyến về-Hắn kéo tay chị ,dù lúc này nước mắt chị bắt đầu lăn ra.
Đến lúc này,tôi không thể làm ngơ được,gì chứ đụng vào tôi thì không sao,đụng tới bạn bè chữ nhịn nuốt không trôi.Vứt cái balo xuống đất,tôi chạy tới dật tay thằng khốn nạn này ra khỏi tay chị:
-Anh làm gì đấy,bỏ tay chị ấy ra!
Thằng Huy nhìn tôi mắt long sòng sọc,nghiến răng:
-Là mày nữa à,biến đi,không đừng trách tao.
-T,về đi em,không phải việc của em
Tôi quay sang chị,cười:
-Việc của chị em phải giúp thôi.Chị về rồi em về.
Chị Xuyến không muốn dây dưa với thằng Huy,gửi cái vé xe,rồi dắt xe đạp ra.Lúc ấy chỉ còn tôi với nó,thằng Huy chung lớp chị.Nó vẫn nhìn tôi,tay nắm chặt.Giọng nó rít lên:
-Thằng chó,mày có ngon thì đừng núp sau lưng đàn bà con gái,ngon thì ra cổng chờ tao.
-Chờ thì tao chờ!
Thằng Nhân đen đang ôm hai cái balo,thấy chuyện chẳng lành sát lại bên tôi,kiểu tiếp thêm sức mạnh và dằn mặt đối phương.
Chị Xuyến dắt xe ra,tôi tiễn chị ra tới cổng .Phải đi theo bà Nữ Tặc này ,không bà thấy tối ở lại sinh nghi.Chuyện này dù có muốn hay không thì vẫn xảy ra,tôi tránh né cũng không được.Mà có chị ở lại,sợ sẽ phải thấy chị khóc.Gì chứ tôi không thích con gái khóc ở cái tuổi cấp ba ấy,và đặc biệt là khóc vì mình.
Chị Xuyến vừa ngoặt vào cuối đoạn đường ,là tôi thấy thằng Huy đã bốc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




