watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14034 Lượt

thể biết chuyện gì đó sẽ xảy ra.

- Hoàng, bên này nè- Nhân đen giơ tay vẫy vẫy.

Tôi đưa mắt nhìn thằng Hoàng, thằng bạn thân tôi từ nhỏ, đột nhiên hơi bớt “thân” đi trong lòng tôi. Cố gắng trấn tĩnh để nở nụ cười gượng gạo ra với nó, rồi nhanh chóng tảng lờ đi hướng khác.

- Mày học về à?- Nó vỗ vai tôi, sao xa lạ quá vậy.
– Ừ!
– Bị cái gì thế, mặt mày như cái giẻ lau thế kia?- Nó vẫn hồn nhiên.
– Không, mệt thôi!

Nó nhanh chóng quay lại nhìn đám bạn tôi, nhún vai, để hỏi lý do. Nhưng chắc rằng nó cũng sẽ nhận được gần mười cái nhún vai của lũ bạn mà thôi. Không khí đặc quánh lại, mấy đứa bạn cũng chỉ nhỏ tiếng rầm rì với nhau.

- Ê, nước mía này mày!- Phong mập gọi với tôi lại.
– Không, uống đi, tao không khát.
– Mày bị sao vậy thằng kia, từ từ rồi tính.
– Tính cái gì vậy?- Thằng Hoàng quay sang hỏi lũ bạn tôi.

Chẳng hiểu sao, tôi không mong muốn mọi chuyện quá rõ ràng lúc này. Một phần bởi vì đó là chuyện riêng của tôi với thằng Hoàng và Dung, một phần là chẳng có gì chắc chắn là Dung và Hoàng có cảm tình, hoặc có chăng tôi đang vớt vát chút ít niềm tin rạn nứt lúc nãy.

- Không có gì, tao mệt thôi!- Tôi cố gắng ra hiệu cho Phong Mập qua ngữ khí to tát.
– Ơ, cái thằng chó này, không uống tao uống!

May sao cái sự vô tư của thằng Mập cũng kịp hãm cái tò mò của thằng Hoàng trong lòng, tôi bồi thêm cú nữa:

- Nguyệt với Vũ đâu?
– Đi riêng rồi, ở trạm trên kia kìa- Nhân đen lắc đầu.
– Vậy hả, nó bỏ mày bơ vơ à Nhân?

Không khí u buồn được giãn ra ít nhiều, nhưng hễ cứ thằng Hoàng mở lời thì tôi im bặt lại, cái nón lưỡi trai vẫn ám ảnh theo tôi, nên tôi đang muốn tách riêng nó ra, muốn tự mình có khoảng trống suy nghĩ. Chẳng bù cho hồi xưa, hai thằng phải xía vào cãi nhau bằng sống bằng chết.
– Khoái thế, Beckham số dách!- Ông anh nó vỗ đùi cái đét khi xem lại trận World Cup.

Thằng Hoàng nó bật lại ông anh ngay:

- Làm sao so bằng Rô béo của em được chứ!- Nó nhấn mạnh chữ Rô béo đầy hãnh diện. Nó thần tượng Brazil mà.

Vô tình nó đụng chạm ngay vào niềm tự hào của hai fan Manchester United, nó ăn ngay quả mắng:

- Không xem đi ra- Ông anh nó hục hặc.

Nó dẫn tôi ra sân nhà nó ngồi, vẫn lầm bầm:

- Sao mà bằng Ronaldo được chứ?- Nó mong chờ sự đồng tình của tôi.
– Ronaldo sao mà bằng Zidane của tao được?- Tôi kiêu hãnh không kém nó, mặc dù là fan Manchester nhưng tôi thần tượng Zidane hơn cả.

Vậy là hai thằng cãi nhau cho ra ngô ra khoai, ngày hôm đấy nếu ông anh nó không ra can thì chắc hẳn đã bụp nhau sưng cả mắt. Càng lớn thì tranh cãi càng nhiều, tuy không đến mức bụp nhau nhưng cũng gay gắt lắm. Lạ một cái là hai thằng vẫn thân, thường xuyên xàm xàm với nhau. Việc hôm nay cũng là lần đầu tiên, một thằng nói một thằng im lặng.

- Ế, xem hài không mày, thằng cu mặc yếm kìa!- Nó hích tôi chỉ ra cửa sổ xe bus.

Nhân đen và Nguyệt bụm miệng cười một thằng nhóc cỡ ba bốn tuổi,để tóc ba chỏm đào, mặc đúng mỗi chiếc yếm. Nó nhiệt tình chỉ tôi xem còn tôi khó chịu với chú hích của nó, lầm rầm :

- Chẳng có gì buồn cười cả?
– Mày đứt dây thần kinh cảm xúc à!- Nó quạu lại.
– Kệ tao…!

Tâm trạng bất ổn của tôi kéo dài, rồi lây lan sang cả người khác nữa. Lần này là Nguyệt với Nhân khi cả ba đứa bước về nhà.

- Uầy, chặt bớt mấy nhánh cây nhìn gọn tầm mắt ghê.
Nhân đen nhìn hàng cây ven đường dẫn vào trong xóm đã được tỉa gọn, những cành cây khô đã được chặt xuống. Nguyệt đương nhiên cũng đồng ý với thằng Nhân, nhưng tôi thì không:

- Chẳng có gì cả, chặt làm gì không biết?
– Hở, Tín bị sao thế, chặt cho đỡ vướng, đỡ mấy cành khô rơi xuống trúng người đi đường chứ sao?- Nguyệt nhìn tôi thắc mắc khó hiểu.
– Cũng như nhau thôi!

Nói rồi tôi cất bước đi nhanh, để lại Nhân và Nguyệt trao cho nhau những câu hỏi thắc mắc xem có phải trời nắng nên tôi bị ấm đầu hay không.

Về đến nhà, thả mình xuống cái giường quen thuộc. Hết lăn bên này, trở bên kia, cuối cùng tôi an vị với tư thế gác tay lên trán suy nghĩ.

- Liệu Hoàng với Dung có gì với nhau không nhỉ?
– Hay là ngẫu nhiên, tình cờ có lý do gì đó!
– Nếu Dung muốn ai chở về nhà, tại sao không phải là thằng Hà, Long con hay Tuấn Anh…?

Cuối cùng, tạm chấp nhận với hiện thực rằng, Dung với Hoàng có tình cảm với nhau, vậy thì mối quan hệ giữa ba đứa tôi ra sao:

- “Thằng Hoàng liệu có biết Dung với mình?”
– “Dung có biết thằng Hoàng với mình là bạn thân không nhỉ?”.

Bao nhiêu câu hỏi xoay vòng trong đầu, tôi chỉ muốn dồn hết sức đẩy nó ra khỏi tâm trí qua tiếng thở dài. Khi người ta có điều gì đó tồi tệ xảy ra, nó thường đẩy con người đi theo lối suy nghĩ tiêu cực. Từ chiếc nón lưỡi trai, tôi đẩy nó đến mức Dung và Hoàng đều biết rõ chuyện tình cảm trước đây của Nàng với tôi, nhưng họ vẫn mặc kệ cho qua, gạt nó ra một cách trắng trợn. Dù sao, đó cũng là một lối suy nghĩ có chút cơ sở.

Đột nhiên, tôi cảm thấy nhớ bà chị Nữ Tặc, nhớ một cách kỳ lạ. Nếu như có bà chị đó ở đây, hẳn tôi sẽ được nhiều lời khuyên hơn. Hoặc tệ nhất, tôi cũng được trút bỏ mối tâm sự u sầu này cho vơi đi ít nhiều. Tiếc rằng từ lúc thi đại học tới giờ, chị Xuyến cũng bặt vô âm tín.

Hai giờ chiều, mặc cho ánh nắt chiếu thẳng vào mặt, tôi vẫn nằm im bất động. Dường như tôi đang ôm mối suy tư nằm im. Thỉnh thoảng liếc qua chiếc nón cùng cặp với chiếc nón của Dung, à không, giờ thì thằng Hoàng đang giữ, tôi lại dấy lên nỗi buồn khó tả.

Bật dậy ra khỏi giường, tôi đi thẳng tới chiếc điện thoại, ngập ngừng bấm số di động của ông anh, cầu trời cho ổng đang rảnh:

- Alo, Mẹ ạ!- Tiếng ông anh trời đánh của tôi lễ phép vang lên đầu dây.
– Đại ca à?
– Gì đó thằng chó con, gọi tao có gì không?- Tông giọng chuyển cực nhanh.
– À, không, gọi hỏi thăm thôi, không đi học ạ?
– Không, sáng đi học về rồi, mệt lắm, giá như có mày ở đây đấm lưng cho đại ca mày thì mừng biết mấy.

Để mặc ông anh tôi cười khoái trá, tôi chỉ ờ, ừm, dạ cho qua lệ. Mất đi kẻ đấu khẩu, ông anh tôi cụt hứng cúp máy, không quên kèm theo lời đe doạ:

- Thôi, cúp máy đây, mày lo học hành cho tử tế, không Mẹ cạo đầu mày đấy, thằng em ạ!
– Ơ….khoan!
– Gì….?- Lão quạu luôn.
– Cho hỏi: giả sử như……?
– Gì? Ngay và luôn, đừng có ấp úng như…- Lão uý kị nói ra hai tiếng cuối cùng.
– Giữa bạn thân và người yêu, thì chọn….- Tôi không dám mở lời nói tiếp.
– Bạn thân…!
– …..?

Theo lý giải của ông anh tôi, thì hồng nhan dễ kiếm, tri kỷ khó tìm. Một thằng bạn thân giữa bể người cực kì khó, gặp nhau kiếp này là có duyên, ráng mà giữ. Còn hồng nhan, không hợp người này là không có duyên, kiếm hồng nhan khác.

- Nhưng mà, ai mà sai với mày thì bỏ người đó!- Lão anh tôi lại chắc cú một lần nữa.
– Còn, không ai sai thì sao ạ?
– Thì mày tự mà đi ra đi chứ sao? Mà mày đang gặp vấn đề đó à!
– À, ….không, hỏi dùm thôi!
– Ừ, tao nghĩ con nào nó yêu mày cũng là đường cùng của nó rồi, lo học hành đi.

Lần này, không còn lí do gì níu giữ, ông anh trời đánh của tôi cúp máy liền, không quên để lại cho thằng em một tràng cười đểu.

- Hồng nhan dễ kiếm, tri kỷ khó tìm à?

Tôi bần thần tự hỏi chính mình, điều ông anh tôi nói, cũng không hẳn là vô lý. Không hợp thì coi như không có duyên, mà không có duyên thì tốt nhất nên dừng lại. Nhưng chí ít, tôi cũng muốn được một cái lý do, một cái lý do để mình không bị quẳng đi như thằng vô dụng chứ, phải không Dung?

CHAP 5: CHỜ!

Rốt cuộc tôi cũng chỉ thâu nạp được cái câu “hồng nhan dễ kiếm, tri kỉ khó tìm” của lão anh trai tôi chứ chẳng nhớ được gì khác.

- “Liệu rằng có phải vậy không?”.

Chẳng lẽ trong cuộc đời này, mỗi lần cứ gặp chuyện như thế, người ta không dám mưu cầu hạnh phúc riêng cho mình. Không dám vượt lên cái định kiến của dư luận để tìm kiếm cho mình cái mảnh ghép còn thiếu?

Giá như có bà chị Nữ tặc ở đây, có lẽ tôi sẽ bớt phải âu sầu thế này. Nói chuyện với ông anh trai tôi, cũng chỉ biết được cái kết quả cuối cùng, chứ về phương pháp anh tôi để tôi phải tự bơi.

- Kệ mày!
– Tuỳ mày!

Còn chị Xuyến thì trái ngược hoàn toàn, là con người cổ xuý cho phong trào “cái gì cũng làm hết sức”, chị thường quan tâm tới quyết tâm của mình trong công việc, còn kết quả thì được mặc định ở vị trí thứ hai. Suy cho cùng , tính cách đó cần thiết cho tôi lúc này hơn.

- Reng, reng….!

Tiếng chuông điện thoại lại réo liên hồi, tôi từ từ nhấc máy:

- Alo! Cho hỏi ai đầu…
– Huynh hả, sư muội đáng yêu của huynh đây!
– À, bé Uyên , à không, sư…
– Hì hì, nhớ xưng hô ghê hen!

Tâm trạng tôi chẳng có hứng thú đâu mà cất lời, thế nên chưa kịp nói xong hết câu thì bị bé Uyên cắt ngang giữa chừng.

- Sao có số nhà huynh vậy?
– Thì hỏi Mẹ muội!
– À, ừ- Tôi đưa tay lên trán vỗ cái đét, lú lẫn hết rồi.

Hiển nhiên, không phải vô duyên vô cớ mà tiểu sư muội của tôi lại đường đột hỏi thăm thằng sư huynh lâu rồi nó đã bỏ quên. Chắc rằng thằng Hà hoặc thằng nào đó muốn điều tra nguồn cơn chuyện gì đã xảy ra lúc sáng, nên thông qua

Trang: [<] 1, 96, 97, [98] ,99,100 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT